74. Chương 74: Kỳ tích thần đan cổ xưa - Quả nhiên khác thường

Tối Cường Hệ Thống

Chương 74: Kỳ tích thần đan cổ xưa - Quả nhiên khác thường

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Những vật phẩm đấu giá phía trước dù có tranh giành, nhưng chỉ gây nên chút ồn ào nhỏ. Chỉ khi Tiểu Thiên Vị Đan xuất hiện, cơn sóng mới thực sự dậy lên.
Lâm Phàm ngồi ở hàng ghế cuối, trong lòng cảnh giác tột độ. Hắn cảm nhận được rằng phiên đấu giá hôm nay không đơn giản như tưởng, nhất định sẽ có biến cố xảy ra.
Hiện giờ, vị trí sát cửa của hắn quả thật là lợi thế, nếu chẳng may xảy ra chuyện, có thể lập tức bỏ chạy.
Đệ tử Thánh Ma Tông vốn có mặt trong hoàng triều Đại Yến, nhưng giờ không thấy bóng dáng đâu, chắc chắn có chuyện gì đó.
- Tiếp theo sẽ là át chủ bài của phiên đấu giá hôm nay.
Lúc này, các vị tộc trưởng tông môn đều hưng phấn tột độ, bởi vì đã đến lượt Tiểu Thiên Vị Đan. Tất cả mọi người đều xoa tay sốt sắng, ai cũng muốn chiếm lấy viên thần dược này.
Lâm Phàm ngồi thẳng lưng, nhíu mày, tỏ vẻ lo lắng. Hắn chắc chắn rằng chuyện trộm Tiểu Thiên Vị Đan đã bị phát giác, và người ta đã thay viên thuốc khác vào.
- Viên Tiểu Thiên Vị Đan này do Thương Hội Thiên Địa thu được từ một di tích cổ đại, chính là thần dược còn sót lại từ thời thượng cổ, chỉ có một viên, vô cùng quý giá. Người không có tu vi uống vào sẽ ngay lập tức đạt đến cảnh giới Tiểu Thiên Vị. Xin mọi người hãy xem xét kỹ hình dạng của nó.
Đấu giá sư hô vang, gương mặt đầy hứng khởi, đây là thời khắc chứng kiến kỳ tích.
Các đệ tử tông môn lúc này đều dán mắt lên vật phẩm trên đài đấu giá, không rời khỏi chút nào.
Đấu giá sư mỉm cười, vén chiếc hộp gấm được gói kín ra, sau đó hứng khởi nhìn những biểu cảm kinh ngạc của các đệ tử tông môn mà nói:
- Mời các vị xem, đây chính là Tiểu Thiên Vị Đan.
Ngay lập tức, hình dáng của Tiểu Thiên Vị Đan hiện ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều phải hít sâu một hơi.
Liệu đây có thật sự là Tiểu Thiên Vị Đan không?
Lâm Phàm còn đang nghi ngờ, nhưng khi nhìn thấy vật phẩm trên đài, hắn bật dậy, mặt ngẩn ngơ.
Chẳng lẽ đây không phải là đống phân của mình sao? Mà sao nó vẫn nguyên vẹn như vậy?
Chẳng lẽ Thương Hội Thiên Địa không kiểm tra trước khi đấu giá?
Thấy tình hình lộn xộn, đấu giá sư càng thêm hưng phấn:
- Các vị đã nhìn rõ chưa, đây là Tiểu Thiên Vị Đan còn sót lại từ di tích cổ đại, vật báu vô giá, thật sự vô giá!
- Bắt đầu đấu giá…
Đấu giá sư hô lớn, nhưng khi nhìn lại vật phẩm, bỗng nhiên hắn đứng hình như trúng thuật định thân.
Đây là… Đây là…
Đấu giá sư đột nhiên ngửi thấy mùi kỳ lạ, sắc mặt biến đổi, rồi nhìn thấy các đệ tử tông môn đang nghi ngờ nhìn mình, không thể nào giữ được vẻ mặt bình thường.
- Bắt đầu đấu giá, giá khởi điểm là một triệu Huyền Hoàng tệ.
Đấu giá sư bất chấp hô lớn. Hắn chắc chắn rằng đây không thể là Tiểu Thiên Vị Đan, bởi vì viên thuốc ấy là do chính hắn bỏ vào, sao lại biến thành thứ này được?
Dù thế nào, hắn cũng không thể phạm sai lầm, nếu không sẽ chỉ có một con đường chết.
Vừa dứt lời, hiện trường lại càng ồn ào, các tông môn bàn tán xôn xao.
- Hình dạng thật kỳ quái, liệu đây có thật sự là Tiểu Thiên Vị Đan?
- Ta thấy không giống, chẳng có chút linh khí nào lưu động, lại còn có vẻ ngoài ảm đạm, không hề phát ra ánh sáng, lại còn cứng đờ như vậy, khó có thể là thần dược tuyệt thế.
- Trông nó giống như một đống phân vậy.
- Đừng nói bậy, đây là Thương Hội Thiên Địa, sao có thể đem một đống phân ra đấu giá chứ? Có lẽ thần dược thời thượng cổ khác xa thời đại chúng ta.
- Khó nói, khó nói, nhìn thứ này ta cũng nghi ngờ.
- Các ngươi biết gì? Thần dược nào lại để cho các ngươi xem thấu? Để cho các ngươi rõ ràng thì còn gọi là thần dược sao?
....
Lâm Phàm nghe lén những lời bàn tán xung quanh, khóe miệng khẽ nở một nụ cười, trong lòng càng thêm vui sướng: không ngờ ngay cả một đống phân của mình cũng được đem ra đấu giá.
Hơn nữa, nhìn vẻ mặt đấu giá sư kia, hẳn là hắn cũng biết chuyện nhưng vẫn cố chấp nhận định đây là Tiểu Thiên Vị Đan.
Không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
- Các vị hãy lắng nghe ta một lời, đây là vật cổ xưa, đương nhiên hình dạng kỳ quái, mà không có linh khí lưu động cũng là chuyện thường tình, nếu không làm sao có thể bảo tồn đến tận ngày nay? Nếu không tin, hiện tại ta sẽ chọn một người nơi đây lên đài thử nghiệm, sẽ biết ngay hiệu quả ra sao.
- Đương nhiên, thần dược này có thể nâng tu vi lên cảnh giới Tiểu Thiên Vị. Do đó, nếu cạo một chút xuống để dùng thử, dù không thể tăng tu vi vĩnh cửu, nhưng ít nhất cũng có thể nâng cao tạm thời.
Đấu giá sư giờ phút này chỉ có thể cố gắng nói.
Hắn không biết chuyện gì đã xảy ra, tại sao Tiểu Thiên Vị Đan vốn yên lành lại biến thành như vậy.
Hắn có thể khẳng định đây là một đống phân, nhưng chủ nhân của nó là ai thì không biết. Sau khi qua khỏi cơn sóng này, nhất định phải bắt cho được kẻ này.
À không, không cần bắt, nuốt viên thuốc đó vào là sẽ nổ tan xác mà chết.
- Vị huynh ở phía dưới kia, mời lên đây.
Đấu giá sư chỉ vào một người ngồi gần đài đấu giá.
Người ấy sắc mặt không hề thay đổi, bước lên đài, liếc đấu giá sư một cái, rồi gật gật đầu.
- Mời mọi người quan sát, thật hay giả thử một lần sẽ rõ.
Đấu giá sư nói, sau đó cầm dao nhẹ nhàng cạo lớp vỏ bên ngoài vật phẩm trong hộp gấm, tức thì mùi hôi thối xộc ra khiến đấu giá sư phải nhăn mặt.
Người lên đài quay mặt xuống dưới, lạnh nhạt nhìn mọi người, rồi tiếp nhận thứ vừa cạo xong do đấu giá sư đưa tới, không chút chần chừ mà nuốt ngay.
Lâm Phàm ngồi phía dưới nhìn mà suýt nôn ra, người này là ai vậy? Nuốt phân mà không nhíu mày, thật quá ghê gớm.
Lúc này, các đại tông môn đều dán mắt lên người dùng thuốc. Họ muốn xem liệu nó có thật sự hiệu quả không, nếu có, bất luận thế nào cũng phải chiếm được.
Lâm Phàm lại giật mình, hắn phát hiện đấu giá sư đã lén lút lui về phía sau và biến mất không dấu vết.
Hắn cảm thấy không ổn, lập tức đứng dậy, tiến vào trạng thái ẩn thân, nhưng cánh cửa đã bị khép lại từ bao giờ, trên cửa loé lên những vầng sáng huyền ảo, giống như đang hình thành trận pháp, muốn phong tỏa toàn bộ không gian.
- Ô, người này sao vậy?
Các đệ tử tông môn nghi hoặc tột độ, người vừa thử thuốc kia bỗng nhiên phình to ra, chẳng lẽ thần dược có vấn đề?
Người trên đài, thân thể không ngừng phình trướng, liên tục có sương khói đỏ tràn ra từ cơ thể, giống như có thể nổ bất cứ lúc nào.
Lâm Phàm không còn do dự, lập tức đạp cửa chạy.
"Ầm…"
Chẳng bao lâu, Lâm Phàm chỉ nghe một tiếng nổ vang lên, dường như có chuyện chẳng lành.
Hắn vẫn trong trạng thái ẩn thân, chạy được một đoạn, tới khi nghe tiếng nổ mới dừng lại, không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt.
Mọi chuyện đều quá kỳ lạ, Yến hoàng đến đây muốn làm gì?
Nguy hiểm, thật sự quá nguy hiểm.
Lâm Phàm lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi, má ơi, con muốn về nhà, con không muốn lăn lộn bên ngoài nữa, bên ngoài thật sự quá nguy hiểm.
-----oo0oo-----