Tối Cường Hệ Thống
Chương 79: Gió nổi báo giông tố
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
oOo
- Đệ tử ngoại môn Lâm Phàm, có chuyện quan trọng cầu kiến tông chủ!
Lâm Phàm đột ngột hét lớn.
- Im miệng! Tông chủ đang bế quan, không cho phép ai quấy rầy.
Thanh Phong trưởng lão biến sắc, lạnh lùng quát.
Nhưng giờ phút này Lâm Phàm đâu còn để ý tới trưởng lão này. Nếu lần này không gặp được tông chủ thì e rằng sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
Mạnh Dương Tuyền cả kinh, không ngờ Lâm sư đệ lại dám lớn tiếng hò hét. Trên đại điện ngọn núi thứ chín nghiêm cấm ồn ào, nhưng hiện giờ Thanh Phong trưởng lão chắn ngang đường, không cho tiến vào, hiển nhiên cũng chỉ còn cách này.
- Đệ tử Mạnh Dương Tuyền cầu kiến tông chủ, có chuyện liên quan đến sinh tử tồn vong của tông môn!
Mạnh Dương Tuyền vận chân nguyên, gầm lên một tiếng vang dội như tiếng sư tử rống.
Ôi, giọng sư huynh khỏe thật, màng nhĩ Lâm Phàm cũng bị chấn đến mức run lên, hiển nhiên đây là một môn âm công cực kỳ thâm hậu.
- Dám lớn tiếng trước đại điện, để ta tóm các ngươi đi chịu phạt!
Thanh Phong trưởng lão lúc này sắc mặt âm trầm đáng sợ, năm ngón tay xòe ra, được ánh sáng xanh bao bọc, chộp thẳng về phía Mạnh Dương Tuyền.
Một chiêu này khí thế cuồn cuộn, dường như thiên địa vạn vật đều dồn hết vào trong tay.
- Thanh Thiên Chưởng!
Mạnh Dương Tuyền nghiêm mặt, chân nguyên chuyển khắp toàn thân, đón đánh Thanh Phong trưởng lão.
Lâm Phàm thấy Mạnh sư huynh giao thủ kịch liệt với Thanh Phong trưởng lão nhưng vẫn không ngừng hét lớn.
- Đệ tử Lâm Phàm cầu kiến tông chủ!
- Tông chủ, đệ tử có chuyện quan trọng cầu kiến!
....
Lâm Phàm vận hết khí lực điên cuồng gào thét, nhưng lại như đá chìm đáy biển, không hề nhận được phản hồi nào.
Lâm Phàm lúc này cũng cuống lên. Mạnh sư huynh có tu vi thấp hơn Thanh Phong trưởng lão hai bậc, nếu trong lúc hai người còn đang giằng co mà vẫn không gọi được tông chủ ra thì e rằng bọn họ sẽ bị bắt mất.
Thế nhưng khi Lâm Phàm nhìn về phía Mạnh sư huynh thì kinh hãi không có lời nào để tả. Mạnh sư huynh này phảng phất như vừa uống thuốc kích thích, vậy mà có thể áp chế gắt gao Thanh Phong trưởng lão Nhập Thần cấp tám.
Chuyện này cũng quá phi lý!
Có điều Lâm Phàm cũng không có thời gian kinh ngạc quá lâu, lại lấy hơi gào thét tiếp.
- Thanh Phong sư đệ, sao lại thế này?
Đúng lúc đó, lại có một người từ đằng xa bay tới.
- Sư huynh, mau tóm lấy hai nghịch tử này, lại dám hò hét trước đại điện!
Thanh Phong trưởng lão mặt xanh mét, hét lên.
Hắn không ngờ Mạnh Dương Tuyền rõ ràng tu vi thấp hơn mình mà lại có thể áp chế được hắn, đây là chuyện hắn không cách nào chấp nhận nổi.
Lâm Phàm nhìn người từ xa bay tới, lập tức bị hù đến thót tim. Người này lại có cảnh giới Tiểu Thiên Vị.
Nếu người này ra tay, Mạnh sư huynh tuyệt đối không có bất kỳ sức phản kháng nào.
Không được, nhất định phải dùng đến bản lĩnh thật sự, nếu không gọi được tông chủ ra thì chuyện lớn rồi.
- Tông chủ, ngài còn bế quan cái gì nữa, tông môn sắp bị người ta tận diệt rồi, ngài có điếc hay không thế?
Lâm Phàm lúc này không kiêng nể gì nữa, hét to.
Mạnh Dương Tuyền vẫn đang giao thủ với Thanh Phong trưởng lão, vừa nghe Lâm sư đệ hét thì thiếu chút nữa hôn mê.
Lâm sư đệ sao có thể bất kính với tông chủ đến mức ấy chứ!
Người từ xa bay tới kia, vừa nghe đệ tử ngoại môn này dám nhục mạ tông chủ, lập tức ra tay. Một chưởng đánh tới, cả trời đất giống như bị bóp méo, một luồng áp lực khiến người ngạt thở ập thẳng vào Lâm Phàm.
Lâm Phàm hoảng hốt, chẳng lẽ phải chết ở đây sao?
- Thập Bát trưởng lão, thủ hạ lưu tình!
Mạnh Dương Tuyền thấy Thập Bát trưởng lão ra tay, vội vàng hô.
Nếu Lâm sư đệ trúng một chưởng này, cơ hội sống chắc chắn bằng không. Nhưng giờ hắn tự thân cũng khó bảo toàn, không thể phân thân đến cứu, chỉ có thể hy vọng Thập Bát trưởng lão thủ hạ lưu tình, đừng lấy mạng Lâm sư đệ.
- Hừ, nhục mạ tông chủ, tội đáng chết!
Chỉ thấy mặt Thập Bát trưởng lão lạnh như sương, hiển nhiên không có ý nương tay.
Ngay tại thời điểm Lâm Phàm chuẩn bị nhắm mắt chờ chết, không gian đột nhiên ngưng tụ lại. Hám Thiên Chưởng kia giống như đánh vào một lớp bông, không thể tiến thêm được nữa.
- Đều dừng tay đi.
Đúng lúc đó, từ trong đại điện truyền ra một tiếng nói.
- Tông chủ!
Lâm Phàm mừng rỡ trong lòng. Đây nhất định là tiếng tông chủ, không ngờ ngay khoảnh khắc chết chắc lại được tông chủ cứu mạng.
Lâm Phàm thở phào một hơi. May thật, chậm thêm một chút nữa thì hắn chết thật rồi.
- Tất cả vào đi.
....
Mạnh Dương Tuyền lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm. May mà tông chủ đúng lúc ra tay cứu giúp, nếu không hậu quả thật sự khó lường.
- Hừ!
Thanh Phong trưởng lão cùng Thập Bát trưởng lão đều hừ lạnh một tiếng. Đệ tử đại nghịch bất đạo như thế nên bị một chưởng đập chết.
Lâm Phàm nhìn hai gã trưởng lão, cũng không để trong lòng.
Sau đó Lâm Phàm đi theo sau mọi người, tiến vào đại điện.
Trong đại điện chỉ có tám cây cột lớn, ngoài ra không còn gì khác. Ở giữa tám cây cột là một nam tử trung niên thân mặc y phục vải bố đang ngồi.
Tuy ăn vận đơn giản, nhưng chỉ một cái liếc mắt của người này cũng đã khiến Lâm Phàm cảm thấy áp lực lớn lao.
Đại Thiên Vị cấp ba.
Lâm Phàm vừa nhìn, thiếu chút nữa phụt máu. Cho tới nay, đây là người có tu vi cao nhất mà Lâm Phàm từng gặp.
Thậm chí người này còn là Đại Thiên Vị cấp ba.
Thế nhưng Lâm Phàm chẳng những không vui mừng mà còn lo lắng nhiều hơn.
Tông chủ đã là Đại Thiên Vị cấp ba, nhưng Yến hoàng vẫn dám liên hợp các tông môn khác tấn công Thánh Ma Tông, như vậy nói lên bọn chúng có chiến lực không thua kém tông chủ.
- Bái kiến tông chủ.
....
- Ừm, ngươi chính là đệ tử ngoại môn Lâm Phàm vừa mắng ta điếc tai đó sao?
Tông chủ ngồi nguyên tại chỗ, mặt không chút thay đổi, bình thản hỏi.
Lâm Phàm vừa nghe thì giật thót một cái. Đây là một tông chủ thù dai a.
- Đệ tử không có ý đó.
Lâm Phàm ở trước mặt tông chủ làm sao còn dám càn rỡ. Nếu khiến tông chủ tức giận, muốn tiêu diệt hắn thì cũng chỉ cần một cái tát mà thôi.
Có thể co có thể duỗi mới là đại trượng phu.
Tông chủ như có ý vị sâu xa liếc nhìn Lâm Phàm một cái, tiếp tục hỏi:
- Có chuyện gì quan trọng đến mức khiến các ngươi phải mạo hiểm tới đây?
Mạnh Dương Tuyền nhìn thoáng qua Lâm Phàm, sau đó gật đầu, để Lâm sư đệ tự mình kể ra. Dù sao tất cả chuyện này chỉ có Lâm sư đệ là nắm rõ nhất.
- Thưa tông chủ, đệ tử ở hoàng triều Đại Yến nghe lén được Yến hoàng đã cấu kết với các tông môn khác, chuẩn bị tiến công Thánh Ma Tông.
Lâm Phàm vừa dứt lời, Thập Bát trưởng lão cùng Thanh Phong trưởng lão đã biến sắc, trăm miệng một lời:
- Không thể nào!
Tông chủ ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.
- Tên đệ tử ngoại môn nhà ngươi đang nói luyên thuyên cái gì thế! Yến hoàng sao có thể liên hợp tông môn khác tấn công Thánh Ma Tông được chứ! Huống hồ tông ta cũng không có mâu thuẫn gì với các tông môn khác, hoàn toàn là không có khả năng!
Thanh Phong trưởng lão lên tiếng.
- Tông chủ, trưởng lão, lời đệ tử nói đều là thật. Ở bên ngoài, Yến hoàng này chỉ có tu vi Nhập Thần, nhưng đệ tử biết Yến hoàng đã đạt tới Tiểu Thiên Vị cấp bảy. Còn những tông môn khác muốn tấn công Thánh Ma Tông là vì tông chủ chiếm được thần huyết gì đó.
Lâm Phàm không hề giấu giếm. Nếu không kể hết tường tận thì rất khó khiến tông môn tin tưởng.
- Cái gì? Tại sao bọn chúng lại biết?
Hai vị trưởng lão kinh ngạc vạn phần.
Việc tông chủ có được thần huyết đã được giữ bí mật cực kỳ kỹ, không ngờ tin tức lại bị lộ ra.
- Không đúng, không đúng, ngươi nói láo! Ngươi nói Yến hoàng là Tiểu Thiên Vị cấp bảy, vậy ngươi làm sao có thể nghe lén bọn chúng nói chuyện?
Thanh Phong trưởng lão lớn tiếng chất vấn.
Giờ phút này tông chủ nhìn Lâm Phàm, không nói gì, giống như đang đợi một câu trả lời thuyết phục.
- Đệ tử ngẫu nhiên học được một công pháp, đem luyện tới cảnh giới đại thành có thể khiến bản thân tiến vào trạng thái ẩn thân, vô thanh vô tức, không phát ra bất kỳ khí tức nào. Đồng thời khi ở hoàng triều Đại Yến, đệ tử nhất thời nổi hứng vào học viện Thiên Phủ làm một lão sư. Sau đó khi Yến hoàng cùng hoàng hậu đến học viện Thiên Phủ thị sát, đệ tử ẩn thân trong phòng của bọn họ, nghe được bọn họ trò chuyện.
Lâm Phàm nói xong, lập tức tiến vào trạng thái ẩn thân.
- Sao lại có thể có công pháp như vậy...
Đám người Thập Bát trưởng lão kinh ngạc vạn phần, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Ngay cả tông chủ cũng có chút hứng thú với công pháp này.
Đệ tử này đột nhiên biến mất không để lại dấu vết, tra xét không ra, quả thật là một môn công pháp thần kỳ.
-----oo0oo-----