80. Chương 80: Bão tố sắp ập đến

Tối Cường Hệ Thống

Chương 80: Bão tố sắp ập đến

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập & dịch
: †Ares†
oOo
- Sư huynh, huynh có tin lời đệ không?
Sau khi bị tông chủ đuổi về, Lâm Phàm nhìn Mạnh sư huynh với vẻ mặt bất đắc dĩ.
Mạnh Dương Tuyền lúc này lòng không yên, tràn ngập lo âu trước mối nguy sắp giáng xuống.
- Tin.
Mạnh Dương Tuyền gật đầu.
- Vậy sao tông chủ lại không hé răng? Đáng lẽ phải tập hợp tất cả mọi người mới có thể vượt qua đại nạn chứ?
Lâm Phàm nói.
- Sư đệ!
- Dạ?
Lâm Phàm nhìn Mạnh sư huynh với vẻ hoang mang, không hiểu ngài định nói gì.
- Kỳ thật, tông chủ hiểu rõ. Dù đoàn kết hay không, lần này cũng chẳng ích gì. Đông đảo tông môn tấn công Thánh Ma Tông, những người đến hẳn đều là cao thủ cảnh giới Nhập Thần trở lên. Chúng ta – những đệ tử ngoại môn, thậm chí đệ tử nội môn cảnh giới Tiên Thiên – đều không thể chống đỡ. Có nhiều người hơn chỉ thêm chết chóc. Chênh lệch cảnh giới không thể lấy số đông mà bù đắp.
Mạnh Dương Tuyền lo lắng nói.
Thánh Ma Tông nếu đứng riêng lẻ, sức mạnh vượt trội hơn hầu hết tông môn khác. Nhưng nếu toàn thể tông môn liên minh lại, nó sẽ bị quét sạch.
- Lại như thế sao!
Lâm Phàm dù đã ở đây lâu, nhưng chưa hiểu rõ bao nhiêu. Một cao thủ cảnh giới Nhập Thần có thể quét ngang mấy trăm, mấy ngàn cao thủ Tiên Thiên. Đây là sự khác biệt về chất giữa các cảnh giới, không thể lấy số lượng bù đắp nổi.
Lâm Phàm từng cảnh giới Tiên Thiên muốn giết Mặc Dật Hiên cảnh giới Nhập Thần, nhưng không thể xé rách da thịt đối phương. Đó chính là chênh lệch cảnh giới.
Muốn bù lại, chỉ có thể nhờ binh khí Huyền giai.
- Lát nữa tông chủ sẽ thông báo toàn tông.
Mạnh Dương Tuyền nói.
- Sư huynh, như vậy làm sao được? Nếu loan tin ra, biết đâu nội gián trong tông sẽ báo cho Yến hoàng biết?
Lâm Phàm nói.
Mạnh Dương Tuyền lắc đầu:
- Chẳng biết hay không cũng vậy. Chúng biết tông chủ nhất định sẽ không rời Thánh Ma Tông.
- Sư huynh, núi xanh còn đó, sao không lo thiếu củi? Tại sao tông chủ không dẫn toàn tông chạy đi, đợi sau này mạnh lên rồi quay lại báo thù?
Lâm Phàm hỏi, lòng đầy nghi ngờ.
Đánh không lại thì trốn, đánh thắng thì xông lên, đó mới là tốt nhất.
Lúc này, sắc mặt Mạnh Dương Tuyền trở nên nghiêm trọng:
- Sư đệ, vinh quang truyền thừa của tông không thể vứt bỏ. Nhớ kỹ, thế giới này là cá lớn nuốt cá bé. Được rồi, đệ đi tìm các sư đệ Nghê, cùng nhau thu thập lực lượng rồi rời khỏi tông sớm.
- Sư huynh, vậy còn huynh?
Lâm Phàm thấy sắc mặt u ám của Mạnh sư huynh, không khỏi lo lắng theo.
- Ta vốn là đệ tử nội môn, hai tuổi được tông môn nhận nuôi, tông còn thì ta còn, tông mất thì ta mất. Ta sẽ tồn vong cùng tông môn.
Mạnh Dương Tuyền nói dứt khoát.
- Sư huynh…
Lâm Phàm nhìn bóng lưng Mạnh Dương Tuyền rời đi, không biết nói gì cho phải.
Giờ khắc này, bầu trời như sắp sụp xuống, khiến người ta không thở nổi.
....
Quả nhiên như lời Mạnh sư huynh nói, tông chủ hạ lệnh: tất cả đệ tử cảnh giới Nhập Thần trở xuống rời khỏi tông môn.
Khi tin tức loan ra, các đệ tử đều kinh ngạc ngàn phần, cho rằng tông môn muốn vứt bỏ họ.
Nhưng khi biết Thánh Ma Tông sắp bị đông đảo tông môn tấn công, mọi người đều im lặng.
Một số đệ tử cảnh giới dưới Nhập Thần lặng lẽ trở về phòng thu xếp quần áo, số còn lại nhất quyết không rời đi, muốn tồn vong cùng tông môn.
- Nghê sư huynh, Doãn sư huynh, các huynh định thế nào?
Lâm Phàm hỏi.
Doãn Mạch Thần lắc đầu:
- Rời khỏi đây rồi đi đâu? Thánh Ma Tông đã trở thành nhà của ta từ lâu. Ta sẽ ở lại, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng.
- Mạnh sư huynh không đi, ta cũng không đi. Từ khi ta nhập tông, luôn có Mạnh sư huynh dìu dắt, ta muốn ở lại bảo vệ Mạnh sư huynh đến phút cuối.
- Lâm sư đệ, đệ đi đi. Đệ báo tin tức này về tông môn cũng là công lao lớn rồi, không cần mất mạng nơi đây.
Nghê Minh Dương nói.
Lâm Phàm do dự giây lát, lòng đầy phân vân: mình nên đi hay ở? Sợ chết là chuyện thường tình. Nhưng đôi khi có những việc nhất định phải làm.
- Sư huynh, các huynh không đi, đệ cũng không đi.
Lâm Phàm quả quyết nói.
- Sư đệ, đệ đi đi. Chúng ta ở lại vì không nỡ rời xa nơi có quá nhiều kỷ niệm. Còn đệ vừa mới nhập tông không lâu. Dù đệ đi, các sư huynh cũng không trách móc gì, bởi ai cũng mong đệ sống sót.
Nghê Minh Dương nói.
Lần này nếu các tông môn thật sự tấn công, người ở lại chỉ có đường chết.
Ngay cả tia hy vọng mong manh cũng không có.
- Đừng nói nữa. Người chết trym hướng lên trời, bất tử trăm triệu năm. Ai rồi cũng phải chết, chỉ sớm muộn mà thôi. Đừng bi ai như vậy. Có lẽ tông chủ có thể ngăn cơn sóng dữ.
Lâm Phàm nói.
Lâm Phàm hiểu tông chủ hạ lệnh cho đệ tử cảnh giới Nhập Thần trở xuống rời đi là hạ cho họ một bậc thang. Dù tông môn gặp nạn, nhất định sẽ có đệ tử muốn chạy. Bỏ tông mà chạy sẽ mang tiếng xấu, nên tông chủ hạ lệnh để họ rời đi cho quang minh chính đại.
- Sư đệ…
Hai sư huynh Nghê Minh Dương nhìn Lâm Phàm, vỗ vai hắn, ngàn lời ngậm ngùi chất chứa trong cử chỉ đó.
....
Thanh Tâm Các.
- Mộc sư muội, muội rời đi với các sư huynh đi.
Mạnh Dương Tuyền nhìn Mộc Thần Vũ với ánh mắt dịu dàng pha chút đắn đo.
Giờ đây tông môn sắp gặp đại nạn, hắn không đủ sức giữ sư muội bên cạnh, chỉ có thể để sư muội rời khỏi tông sớm, giữ lấy tính mạng.
- Sư huynh, huynh lại tin lời vớ vẩn ấy sao? Tất cả chỉ là lừa dối. Sư huynh, muội muốn cùng huynh ra ngoài ngắm phong cảnh núi sông, có lẽ huynh sẽ không lo nghĩ vớ vẩn nữa.
Mộc Thần Vũ nói, trong lòng thầm trách Lâm Phàm.
- Sư muội, đừng làm loạn. Muội ra khỏi tông đi, nếu ta còn sống, ta sẽ tìm muội.
Mạnh Dương Tuyền và Mộc Thần Vũ quen nhau từ lâu. Ngay từ lần đầu tiên vô tình nhìn thấy Mộc Thần Vũ, Mạnh Dương Tuyền đã bắt đầu để ý đến sư muội. Sau đó rời nội môn về ngoại môn, tưởng chỉ tán tỉnh nhất thời, không ngờ sư muội lại theo đuổi mình, hỏi những câu khiến hắn bối rối…
Đó chính là khởi đầu, đến hôm nay, chỉ sợ đã tới hồi kết.
- Sư huynh, huynh không đi, muội cũng không đi.
Mộc Thần Vũ lắc đầu.
- Cút!
Lúc này, sắc mặt Mạnh Dương Tuyền biến sắc, phẫn nộ mắng.
Mộc Thần Vũ sửng sốt, sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột của Mạnh Dương Tuyền.
- Sư huynh, huynh… huynh nói gì?
Mộc Thần Vũ không dám tin nhìn Mạnh Dương Tuyền.
- Ta nói cút!
-----oo0oo-----