81. Chương 81: Đường cùng, chỉ còn chiến đấu

Tối Cường Hệ Thống

Chương 81: Đường cùng, chỉ còn chiến đấu

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Trời u ám sầm sịt, núi Thánh Ma Tông hỗn loạn.
Lâm Phàm đứng trên cửa tông nhìn con đường mòn dẫn xuống chân núi, thấy từng đệ tử mặc áo lục tục rời khỏi tông, cảnh vật thường ngày giờ đây trống vắng, xơ xác, khiến lòng hắn chút buồn man mác.
Đa số đệ tử đều chọn rời đi, chẳng mấy người ở lại.
Quả nhiên sinh mạng vẫn là quan trọng nhất.
- Hàn sư huynh.
- Phương sư đệ.
Lúc này, Lâm Phàm nhìn thấy hai vị huynh đệ mà mình từng "điều chỉnh" trước đây trông thật thảm hại.
Phương Hàn và Hàn Lục nhìn thấy người gọi mình, nhíu mày.
- Lâm sư đệ, không xuống núi sao?
Hàn Lục cười lạnh trong bụng.
- Không xuống, Hàn sư huynh, Phương sư đệ, trước kia xúc phạm hai người nhiều, lần này xin lỗi.
Lâm Phàm chắp tay nói.
- Không có gì, đều là chuyện nhỏ, sư huynh đừng để bụng.
Hàn Lục giờ đây cười lạnh không ngừng, không biết tên khốn kia định làm gì.
- Huynh có xúc phạm ta lúc nào đâu?
Phương Hàn hỏi.
Lâm Phàm sửng sốt, rồi cười khua tay áo:
- Không có, sư huynh nhớ lầm rồi.
Lâm Phàm muốn giữ hình tượng tốt đẹp. Phòng của Phương sư đệ là hắn phá, nhưng Phương sư đệ vẫn không biết, tội gì phải thừa nhận.
- Lâm sư đệ, sau này có dịp sẽ gặp lại.
Hàn Lục đeo trên lưng một gánh đồ, chắp tay nói.
Ngay khoảnh khắc bước xuống bậc thang núi, hắn liếc Lâm Phàm một cái, khóe miệng thoáng hiện nụ cười lạnh.
Xem ra thù này không thể tự báo được, nhưng nhờ tay tông môn khác cũng là cách.
Tông môn gặp nạn, Hàn Lục không nghĩ tới chuyện cùng chết với tông. Hắn tin mình có bảo bối nghịch thiên, sau này trở thành tuyệt thế cường giả là chuyện tất nhiên, không cần chết vô ích.
Chỉ cần tu luyện thành công quay lại báo thù là được.
Phương Hàn càng hơn thế, hắn đến Thánh Ma Tông chỉ để tìm nơi nương tựa.
Giờ tông môn sắp không giữ nổi, cũng không cần ở lại làm gì.
Chính mình sau này sẽ là Ma Đế muôn đời, uy hách bốn phương, chết vì tông môn này thật không đáng giá, huống hồ tông môn này cũng không xứng đáng để một đời Ma Đế tương lai chết vì nó.
Nhìn hai người rời đi, Lâm Phàm thở dài, như thể trong chốc lát tông môn đã mất đi vẻ huy hoàng từng có.
- Ớ!
Lâm Phàm chợt nhìn thấy một người quen, hơn nữa còn là người quen đặc biệt.
- Vương sư huynh…
Lâm Phàm nhiệt tình gọi.
Vương Thiên Phong nhìn thấy từng đợt sư đệ bị mình coi thường rời đi, lòng cũng chạnh lòng. Đúng lúc đó, nghe tiếng gọi, lập tức quay đầu lại.
- Ngươi…
Giờ khắc này, Vương Thiên Phong vô cùng hoảng sợ, lộ vẻ không dám tin. Người này tưởng như đã hóa thành tro, sao vẫn hiện ra được?
Kẻ trộm "đào" của mình không phải đã chết rồi sao? Tại sao lại xuất hiện?
Vương Thiên Phong vẫn chưa biết Lâm Phàm quay lại tông môn, giờ nhìn thấy hắn xuất hiện trước mặt, tự nhiên hoảng sợ, tưởng mình gặp quỷ.
- Vương sư huynh, sư huynh chưa đi sao?
Lâm Phàm hơi kinh ngạc. Vương Thiên Phong vốn hay coi thường các sư đệ yếu ớt trong tông, đáng lẽ giờ này nên trốn đi lâu rồi, không ngờ vẫn còn chưa rời.
- Ta có đi hay không có liên quan gì đến ngươi, nếu không có việc gì thì đừng quấy nhiễu ta.
Vương Thiên Phong cất giọng mạnh mẽ, hắn sợ người này lại trộm "đào" của mình lần nữa.
Ký ức lần đó vẫn còn đau nhói trong lòng Vương Thiên Phong, đau đớn không gì sánh bằng.
Lâm Phàm nghe thế chỉ cười cười, Vương sư huynh thật thô tục không chịu nổi, nhưng có lẽ đây sẽ là lần gặp cuối cùng, bỏ qua thôi.
Lúc này, Lâm Phàm cảm nhận được ánh mắt luôn dõi theo mình, khiến hắn chút hoảng hốt.
Khi Lâm Phàm quay lại, lại thấy một sư muội trông hơi quen đang mỉm cười với mình.
Lâm Phàm cũng cười đáp lễ, nhưng trong lòng không nhớ nổi sư muội này là ai.
- Aaaa… Có mãnh thú…
Đúng lúc đó, dưới chân núi vang lên vô số tiếng thét kinh hoàng.
Lâm Phàm giật mình, mãnh thú? Dưới chân núi Thánh Ma Tông sao lại có mãnh thú?
Sau đó, đám đệ tử rời tông xuống núi chạy về trong hoảng loạn, thần sắc hốt hoảng, thậm chí có người thân dính đầy máu.
- Dưới chân núi có rất nhiều mãnh thú tụ tập, không ít người đã bị chúng tấn công… Đông lắm, đông lắm…
Một đệ tử thần sắc kích động, mắt lộ vẻ hoảng sợ, như thể dưới chân núi là địa ngục trần gian.
Lâm Phàm biến sắc, thở dài, xem ra giờ này muốn chạy cũng không được.
Yến hoàng cùng các tông môn chắc đã tụ tập bên ngoài Thánh Ma Tông.
Chỉ cần đến thời cơ thích hợp, trận đại chiến không thể tránh khỏi.
Lâm Phàm mở ra số liệu cá nhân, cẩn thận xem.
Một đường tu luyện đã đạt đến, Long Hoàng Phách Thế cùng Vô Tướng Thiên Ma đã song song đạt tới tầng 2, chân nguyên tăng lên năm nghìn.
Sức đánh một trận là có, nhưng chỉ sợ không đủ.
Chết không đáng sợ, nhưng phải chết có khí khái.
"Vù…"
Một cơn gió rét thấu xương thổi qua, Lâm Phàm nhìn về phía xa xa, một tia chớp lóe lên chói mắt.
- Muốn tới sao?
Lâm Phàm siết chặt nắm tay, trận ác chiến đầu tiên trong đời đã đến.
-----oo0oo-----