83. Chương 83: Cuộc chiến tàn khốc

Tối Cường Hệ Thống

Chương 83: Cuộc chiến tàn khốc

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dịch & biên
: †Ares†
oOo
- Ta đi… Ta không muốn chết.
Một gã đệ tử ngoại môn không chịu nổi sự giày vò, bò ra như một con chó.
Trên mặt gã đệ tử này chỉ còn lại sự van xin và nịnh bợ, đâu còn chút phong thái của đệ tử Thánh Ma Tông?
Rồi càng nhiều đệ tử ngoại môn đầu hàng. Bọn họ không muốn liều mạng vì Thánh Ma Tông, bởi lẽ chúng chỉ muốn theo tông tu luyện võ đạo, giờ đây bị kẻ khác đến diệt tông, làm sao chúng dám bán mạng chứ?
Chỉ mong giữ được tấm mạng.
Các trưởng lão cùng một số đệ tử trong tông nhìn cảnh đệ tử ngoại môn lần lượt bò ra cầu xin đối phương, sắc mặt vừa căm giận vừa thương cảm.
Đây là đệ tử của Thánh Ma Tông sao…
Lâm Phàm chứng kiến tất cả, im lặng. Những kẻ này không xứng đáng là đệ tử tông môn.
Dù có được chín đại tông môn thu nhận, về sau cũng sẽ bị đối phương đối xử như chó mà thôi.
- Yến Hoàng, ta là nhi tử của Hộ Quốc Quân, ta không muốn chết, ta đầu hàng. Ta đến Thánh Ma Tông chỉ vì muốn học võ đạo, lòng vẫn luôn hướng về hoàng triều.
....
Tông môn hàng vạn người, kẻ sợ chết không thiếu. Dưới sự dụ dỗ của Bích Hải lão ẩu, không ít đệ tử ngoại môn dao động. Đây là cơ hội sống sót duy nhất của bọn họ.
Dẫu Thánh Ma Tông có đối xử tốt với bọn họ, nhưng so với mạng sống, ân dạy dỗ nào có nghĩa lý gì?
Người của chín đại tông môn nhìn cảnh tượng Thánh Ma Tông hiện giờ, đều cười không ngớt. Trong mắt chúng, những kẻ vì mạng sống mà phản bội Thánh Ma Tông đều thấp hèn như súc sinh.
- Hai lần hô hấp.
Giọng nói trầm của Bích Hải lão ẩu lại vang lên.
Giờ phút này, ngay cả đệ tử nội môn cũng dao động.
Chết hay sống?
- Tông chủ, ta không muốn chết.
Một gã đệ tử nội môn có chút danh khí đột nhiên lao ra khỏi đám người, rồi cúi người bò về phía Bích Hải lão ẩu.
- Ngô sư đệ, ngươi vốn là đệ tử nội môn, lại phản bội tông môn, ngươi còn chút lương tâm không? Ngươi không thấy có lỗi với tông môn hay sao?
Ngay cả một gã đệ tử nội môn cảnh giới Nhập Thần cấp một cũng vứt bỏ tôn nghiêm, bò tới như chó vẫy đuôi với địch nhân. Điều này khiến nhiều người căm giận.
Thánh Ma lão tổ nhìn mọi thứ trước mắt, không lên tiếng, cũng không ngăn cản, dường như đang quan sát xem cuối cùng sẽ có bao nhiêu người phản bội tông môn.
- Ngô sư huynh, ngươi còn không bằng lũ heo chó. Uổng công Vương Thiên Phong từng tôn trọng ngươi.
Vương Thiên Phong thích chế giễu tiểu sư đệ yếu đuối, giờ lại vẫn ở lại, chỉ vào kẻ phản bội kia mà mắng chửi.
Giờ phút này trong đám người, Phương Hàn và Hàn Lục cũng liên tục thay đổi sắc mặt, bởi chúng không hề muốn chết.
Cuộc đời của bọn họ giờ mới bắt đầu, nhất là Phương Hàn lại càng không muốn chết. Chính mình có được truyền thừa của Ma Đế, sao có thể chết đi khi chưa xông pha thiên địa?
Nhưng nếu phải quỳ lạy Ma Đế như một con chó trong tương lai, đây là điều Phương Hàn không thể chịu đựng.
Nhưng…
- Ta không muốn chết!
Phương Hàn đứng dậy, giống như các đệ tử trước đó, bò về phía mụ già kia.
- Ta cũng không muốn chết.
Hàn Lục theo sát phía sau.
Lâm Phàm nhìn tất cả, khẽ nhíu mày. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ sẽ càng nhiều đệ tử phản bội tông môn.
- Sao, Thánh Ma lão tổ, đây là cách ngươi dạy đệ tử sao? Toàn là hạng người tham sống sợ chết.
Bích Hải lão ẩu cười như điên, những nếp nhăn trên mặt càng nhăn nhúm dữ tợn vô cùng.
-Các đệ tử Thánh Ma Tông, hôm nay có kẻ địch muốn diệt tông. Cho dù chết toàn bộ, cho dù chiến đến giọt máu cuối cùng, Thánh Ma Tông ta cũng sẽ không khuất phục.
- Chiến…
- Cho dù là chết đến người cuối cùng, cũng tuyệt không chịu nhục.
....
Giờ khắc này, các đệ tử Thánh Ma Tông còn lại ngẩng cao đầu rống giận.
Bọn họ đều biết kết quả của trận chiến này, nhưng không hề sợ hãi. Dù địch nhân mạnh đến đâu, bọn họ cũng muốn bảo vệ Thánh Ma Tông.
Lâm Phàm siết chặt nắm tay.
- Giết…
Tiếng rống giận rung trời vang vọng khắp Thánh Ma Tông.
Người của chín đại tông môn khinh thường nhìn đệ tử Thánh Ma Tông phía dưới.
Dưới cảnh giới Nhập Thần, họ chỉ là những con kiến, giết bao nhiêu bấy nhiêu, hoàn toàn vô dụng.
Nói về lực chiến đấu, chín đại tông môn liên hợp lại thừa sức nghiền nát Thánh Ma Tông.
Một cuộc chiến tranh thê thảm đã xảy ra.
Tiếng thét vang trời, tiếng kêu thảm thiết.
Địch nhân cảnh giới Nhập Thần, phất tay một cái đã giết một đám. Đệ tử nội môn Thánh Ma Tông thậm chí không có nổi lực hoàn thủ.
Lâm Phàm lúc này nổi giận gầm lên một tiếng, dựa vào Bất Diệt Ma Thể xông tới địch nhân cảnh giới Nhập Thần.
Dù thực lực không bằng đối phương, nhưng Lâm Phàm không hề sợ hãi. Cho dù chết, cũng phải kéo theo vài kẻ địch.
Tông chủ chín đại tông môn liên thủ trấn áp Thánh Ma lão tổ, nhất thời trời long đất lở. Chiến đấu giữa Đại Thiên Vị đã vượt ra khỏi tưởng tượng của mọi người.
- Ta liều mạng với các ngươi.
Vương Thiên Phong tu vi thấp nhưng không sợ sinh tử, đánh về phía đám đệ tử phản bội tông môn.
- Phản bội tông môn chính là chết, lão tử chặt các ngươi.
Vương Thiên Phong vốn là đệ tử ngoại môn, tu vi chỉ có Hậu Thiên cấp bảy, căn bản khó giết nổi ai.
Phương Hàn lúc này đang nhìn quanh, chờ cơ hội lập tức trốn đi. Thấy Vương Thiên Phong kia không muốn sống xông lại, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh.
Vừa lúc báo mối thù ở nhà ăn ngày đó.
....
- Sư huynh, chúng ta cùng một chỗ, ngàn vạn lần không được chém giết một mình.
Lâm Phàm tìm được Nghê Minh Dương và Doãn Mạch Thần, dặn hai người không được hành động một mình.
Trận chiến này, hai người tu vi quá thấp, căn bản không có tác dụng gì.
- Sư đệ, hôm nay chỉ sợ là cuộc chiến cuối cùng của ba sư huynh đệ chúng ta. Hy vọng kiếp sau chúng ta vẫn có thể làm sư huynh đệ. Giết…
Lâm Phàm giờ phút này không hề giấu giếm, mở trạng thái ẩn thân, thi triển Huyễn Ảnh Mê Tung, rút kiếm ám sát một địch nhân cảnh giới Nhập Thần.
Lâm Phàm phát hiện một vấn đề: chân nguyên tăng lên, dù cấp bậc tu vi không tăng nhưng chiến lực lại tăng vọt. Cho dù là Nhập Thần cấp một, hắn cũng có năng lực đánh chết địch nhân.
- Phương Hàn, Hàn Lục, hai người các ngươi không chết tử tế được…
Lúc này Vương Thiên Phong hai mắt đỏ bừng, chỗ lồng ngực trúng một chưởng của Phương Hàn đã lõm sâu vào, phun ra từng ngụm máu lớn.
Phương Hàn cùng Hàn Lục kinh ngạc liếc Vương Thiên Phong một cái, sau đó lập tức lùi lại rồi lẩn đi.
Lâm Phàm một đường chém giết, trên người loang lổ vết máu, là của rất nhiều đệ tử chín đại tông môn, cũng có của chính mình.
- Vương sư huynh, huynh sao rồi?
Lâm Phàm thấy Vương Thiên Phong hấp hối, vội vã chạy tới.
- Lâm sư đệ…
Vương Thiên Phong lúc này đã không cố được nữa, nhìn thấy Lâm Phàm thì hơi hơi cười:
- Đừng để hai tên phản đồ kia chết tử tế…
- Vương sư huynh…
Nhìn thấy Vương sư huynh nhắm mắt tắt thở, Lâm Phàm ngơ ngẩn, lại ngẩng đầu nhìn khắp nơi toàn là thi thể của các sư huynh đệ đồng tông, Lâm Phàm cắn chặt răng.
Đây là sự tàn khốc của chiến tranh, không phải ngươi chết chính là ta vong. Ngay cả người hay khi dễ sư đệ như Vương sư huynh cũng vì tông môn đến tận phút cuối cùng. Đám người phản bội kia sao có ai có thể sánh bằng, dù là hạng thiên tài cũng không bằng một phần vạn của Vương sư huynh.
-----oo0oo-----