Tối Cường Hệ Thống
Chương 88: Dung hợp chính thức
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Lúc này Lâm Phàm ngồi trên giường, hồi tưởng lại cảnh tông môn bị diệt, toàn bộ sư đồ đều đã chết, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
- Nếu còn sống, hãy đối mặt với tương lai. Chìm đắm trong đau khổ chỉ là hành động của kẻ yếu mà thôi.
Bỗng nhiên, hai người từ bên ngoài bước vào.
Vô Nhai cùng Nhan Triển Văn nhìn thấy đệ tử này như vậy, đều thở dài.
- Các ngươi là ai? Đây là nơi nào? Ta…
Lâm Phàm thấy có người tiến vào, vội vàng hỏi.
- Được rồi, từng chuyện một sẽ rõ.
- Đây là Thánh Tông, cũng chính là gốc rễ của Thánh Ma Tông. Thánh Ma lão tổ đã hao tổn tinh khí kích hoạt lệnh bài để đưa ngươi trở về bản tông.
Vô Nhai nói.
Lâm Phàm nghe xong, cảm thấy vô cùng bàng hoàng. Nơi đây là khởi nguồn, cũng chính là bản tông mà tông chủ luôn nhắc đến. Hắn không ngờ tông chủ lại hy sinh thân mình để đưa hắn trở lại bản tông.
- Vậy nơi đây vẫn là Huyền Hoàng giới sao? Ta còn cơ hội trở về không?
Lâm Phàm hỏi.
- Là Huyền Hoàng giới, nhưng đây là Đông Linh châu, cách xa Thương Linh châu đến mức không thể vượt qua. Muốn trở về rất khó khăn, ngay cả chúng ta cũng không có khả năng như thế.
Vô Nhai nói.
Lâm Phàm nghe xong, nắm chặt tay, chỉ cần có chút hy vọng, hắn cũng sẽ không bỏ qua.
- Các ngươi là ai?
Ánh mắt Lâm Phàm nóng rực nhìn về phía hai người. Nếu đã là bản tông, nhất định sẽ có cách đưa mình trở về.
- Bổn tọa là Thánh Tông thái thượng trưởng lão Vô Nhai.
- Bổn tọa là thái thượng trưởng lão Nhan Triển Văn.
- Ngươi muốn vận dụng lực lượng bản tông để trở lại Thương Linh châu? Chuyện đó không thể, ngay cả tông chủ bản tông cũng không có khả năng như thế.
Vô Nhai nhìn thấu ý nghĩ trong mắt Lâm Phàm, lắc đầu nói.
- Tại sao?
Lâm Phàm vội hỏi.
- Thật lâu trước đây, tương truyền rằng một vị chí tôn vì ngăn cản nội chiến trong Huyền Hoàng giới nên đã chia tách Huyền Hoàng giới thành hai châu. Chỉ cần tìm được lệnh bài vượt giới do vị chí tôn này để lại mới có thể qua lại hai châu, nếu không thì không còn cách nào khác. Đương nhiên, lệnh bài đó hiện giờ đã bị sử dụng hai tấm, còn có cái khác không thì không ai rõ.
Vô Nhai nói.
- Sau này ngươi cứ ở lại đây. Tông chủ cho ngươi hai lựa chọn: thứ nhất là trở về bản tông, trở thành đệ tử; thứ hai là ban thưởng cho ngươi phong hiệu Vô Danh, để ngươi đảm nhiệm chức tông chủ đời thứ sáu của Thánh Ma Tông, tiếp tục truyền thừa tông phái.
Lâm Phàm nhìn thái thượng trưởng lão Vô Nhai, không chút do dự nói:
- Ta muốn tiếp tục truyền thừa Thánh Ma Tông.
- Ngươi xác định?
Vô Nhai hỏi lại.
- Ta xác định. Tông chủ đã hy sinh bản thân để đưa ta tới đây, ta tuyệt đối không thể quên được mối thù này. Sau này nhất định sẽ tìm được lệnh bài vượt giới để trở lại Thương Linh châu, báo thù cho toàn tông môn trên dưới mấy vạn người.
Lâm Phàm nói với giọng dữ tợn, mối thù sâu như biển này hắn không thể nào quên.
- Tốt, nếu đã như vậy, chờ thương thế của ngươi hồi phục, ta sẽ dẫn ngươi tới Vô Danh phong. Đương nhiên ngươi phải có sự chuẩn bị, Vô Danh phong không có gì hết, tất cả đều phải dựa vào chính ngươi.
Vô Nhai nói.
- Đa tạ thái thượng trưởng lão.
Lâm Phàm cảm kích nói.
....
Hai vị thái thượng trưởng lão trò chuyện với Lâm Phàm một hồi rồi rời đi.
- Sư huynh, huynh nói cho hắn biết về lệnh bài vượt giới để làm gì, chẳng phải khiến hắn tốn tâm tư vô ích sao?
Nhan thái thượng trưởng lão nói.
- Sư đệ, chỉ cần có hy vọng, không chừng sẽ có kỳ tích xảy ra.
Vô Nhai cười cười, sau đó cũng không nói thêm điều gì, rời khỏi nơi này.
....
Lâm Phàm tiếp tục tu luyện suốt mấy ngày sau đó. Thương tích lần này vô cùng nặng, trong khoảng thời gian này, hắn hầu như chỉ ngủ say, để cho thân thể chậm rãi hồi phục. Đến hôm nay, hắn cảm thấy thân thể đã hồi phục.
Lâm Phàm muốn mở hệ thống bản thân để xem tình hình cụ thể, nhưng vừa hành động thì lại hoảng tới toát mồ hôi.
Bởi vì hắn gọi hệ thống thế nào cũng không có tác dụng.
Điều này sao có thể?
Sắc mặt Lâm Phàm trở nên trắng bệch. Hệ thống là dựa vào duy nhất để báo thù của hắn, giờ lại đột nhiên biến mất?
"Đinh, hệ thống Tối Cường chính thức dung hợp."
Ngay lúc đó, tiếng nói truyền đến. Lâm Phàm vô cùng vui mừng, đây là tiếng của hệ thống.
Thế nhưng hắn chưa kịp nói gì thì đã rơi vào hôn mê thật sâu.
Không biết qua bao lâu, khi Lâm Phàm mở mắt lại, bên ngoài trời đã tối sầm. Hắn lập tức xem xét số liệu bản thân.
Dung hợp chính thức là chuyện gì, hệ thống có thay đổi gì sao? Lâm Phàm vội cẩn thận quan sát.
Họ tên: Lâm Phàm.
Tu vi: Tiên Thiên sơ giai.
Thân thể: Nhập Thần sơ giai.
Thiên tư: thăng cấp vô hạn.
Huyết mạch: không có.
Thần thông: âm dương, tăng phúc, ẩn thân.
Tinh thông: luyện khí, truyền thụ.
Túi chứa đồ: Cửu Ngũ Đại Hồng Chuyên, Thất Thánh Bảo Đồ.
....
Giao diện trước đây đã không còn, thay vào đó là một giao diện hoàn toàn mới. Lâm Phàm có thể cảm nhận những công pháp mình học được đều được khắc sâu trong óc.
Thậm chí có loại cảm giác chỉ cần vừa nghĩ tới đã có thể dùng ra, giống như chúng trở thành một bộ phận của cơ thể, đơn giản hơn trước kia rất nhiều.
Giao diện cũ nhìn có vẻ rất chi tiết, nhưng hắn lại cảm thấy hiện tại cao cấp hơn trước đây.
Còn có thêm vài công năng mới, hắn chưa hiểu chúng có ý nghĩa gì, nhất là tu vi, tại sao lại thành Tiên Thiên sơ giai?
Chính mình trước đây chỉ kém một chút đã tiến vào Nhập Thần cơ mà?
Nhưng hắn không hề cảm thấy mình yếu đi.
Những thay đổi này hắn cần nghiên cứu kỹ lưỡng, giờ đoán mò chẳng để làm gì cả.
Đã nhiều ngày không nhìn thấy mặt trời, hắn muốn ra ngoài tìm thái thượng trưởng lão Vô Nhai, để ông dẫn mình tới Vô Danh phong xem thử.
Lâm Phàm đẩy cửa ra, những tia nắng vàng ấm áp chiếu lên mặt hắn, cảm giác thật dễ chịu.
Hắn nhìn quanh, chỉ thấy mênh mông vô bờ, phòng ốc san sát, tràn đầy sức sống.
Đây là Thánh Tông, tông môn còn cường đại, phồn vinh hơn cả Thánh Ma Tông.
Dọc theo đường đi, hắn thấy được rất nhiều đệ tử Thánh Tông, cũng nhìn thấy rất nhiều điều mới lạ.
Thánh Tông lớn tới vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn. Đi mãi một hồi lâu, hắn gặp được thái thượng trưởng lão Vô Nhai.
- Xem ra đã hồi phục tốt, vậy để ta dẫn ngươi tới Vô Danh phong.
Vô Nhai sớm biết Lâm Phàm đã ra khỏi phòng, cho nên tới đây đón hắn tới Vô Danh phong.
Nơi đó là một ngọn núi bỏ hoang đã lâu, nằm ở phía Tây Bắc của Thánh Tông, thuộc sân sau của tông môn, rất ít khi có người đi qua, cũng đã bị các đệ tử cho vào quên lãng.
- Đa tạ thái thượng trưởng lão.
Lâm Phàm nhìn thoáng qua Vô Nhai, kiểm tra tu vi của người này.
Cảnh giới Đại Thiên Vị đại viên mãn.
Tuy hiện giờ không còn chia cấp bậc rõ như trước, nhưng hắn biết thái thượng trưởng lão Vô Nhai này nếu so với Thánh Ma lão tổ thì mạnh hơn rất nhiều.
Khi hắn đi theo Vô Nhai tới Vô Danh phong thì cũng bị cảnh tượng trước mắt làm kinh hãi không nói ra lời.
Cô quạnh, vắng vẻ, nguyên thủy, không có một bóng người.
Ngọn núi hoang không một bóng người này mà là tông môn mới của Thánh Ma Tông sao?
- Đây chính là Vô Danh phong. Thánh Tông chỉ có thể giúp ngươi đến mức này thôi. Nếu đã chọn con đường này thì đừng có chùn bước hay oán hận gì cả. Ngươi sẽ được hưởng quyền lợi như các đệ tử của Thánh Tông, còn có thể đi được bao xa thì phải xem chính ngươi rồi.
Thái thượng trưởng lão Vô Nhai nói.
- Đa tạ bản tông.
Lâm Phàm gật đầu nói.
- Đừng khách khí!
Vô Nhai gật gật đầu, sau đó rời khỏi nơi này. Ông chỉ có khả năng giúp tới đây, sống chết sau này chỉ có thể dựa vào chính hắn.
-----oo0oo-----