Tối Cường Hệ Thống
Chương 87: Hai con đường lựa chọn
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch & biên tập
: †Ares†
oOo
- Ài, sư phụ quả thật là quá mức, chỉ nói sai có một câu thôi mà đã nhốt mình vào nơi này, chẳng biết bao giờ mới được ra ngoài.
Trong một căn phòng được xây dựng hoàn toàn bằng đá nguyên khối, một cô gái trẻ mặc áo xanh, làn da trắng như tuyết, đang ngồi trước chiếc bàn đá, chống cằm lên bàn tay mềm mại, đôi mắt lấp lánh như hai viên ngọc quý nhìn chằm chằm vào chiếc giường đá cách đó không xa.
- Sư phụ nói nếu trên giường đột nhiên xuất hiện người thì sẽ không bị phạt nữa, nhưng vừa nghe xong là mình đã biết đó là lời nói dối. Làm sao mà đột nhiên có người xuất hiện được chứ? Theo ghi chép của tông môn, suốt ngàn năm qua, nơi đây chưa từng có ai bước chân vào.
Mộc Tiểu Xảo có một sư phụ rất yêu thương mình, nhưng sư phụ đã lớn tuổi nên khá cứng nhắc. Chỉ cần cô phạm sai lầm là sẽ bị phạt cấm túc.
Căn phòng đá này, trước đây vốn là vùng đất cấm. Sau này không rõ vì lý do gì, nó đã trở thành nơi giam giữ các đệ tử phạm lỗi.
Căn phòng rất rộng, kín gió không hề có khe hở, bốn bức tường đều bằng đá, ngoài chiếc giường đá và bộ bàn ghế đá ra, chẳng còn vật gì khác.
Đúng lúc Mộc Tiểu Xảo đang loay hoay nghĩ cách vượt qua tháng ngày bị cấm túc, đột nhiên không gian quanh chiếc giường đá chợt bị bóp méo. Một bóng người không biết từ đâu rơi xuống, im lặng nằm trên giường, không cử động.
Mộc Tiểu Xảo giật mình, trợn tròn mắt.
Cô nuốt một ngụm nước bọt, thận trọng tiến gần tới giường, muốn xem rốt cuộc là ai.
"Tít tít."
"Tít tít."
Đôi mắt trong suốt của Mộc Tiểu Xảo càng mở lớn hơn, cảm giác dựng tóc gáy. Tiếng gì thế này?
- Aaaa…
Khi cô nhìn thấy bóng người trên giường, lập tức thét lên, che miệng ngay lập tức, không dám tin vào mắt mình.
Quá nhiều máu.
Quá nhiều vết thương.
Thậm chí vai của người kia bị chém gần đứt lìa, xương trắng lộ ra ngoài khiến Mộc Tiểu Xảo kinh hãi tột độ.
- Liệu người này có chết không?
Cô cố gắng trấn tĩnh, nhìn kỹ người nằm trên giường. Đến khi thấy vật dưới khố của người này, cô lại đỏ mặt thét lên.
- Sư phụ, cứu mạnggg…
Mộc Tiểu Xảo chạy thục mạng ra ngoài. Quả thật, cảnh tượng quá kinh khủng.
Căn phòng đá chỉ có duy nhất một lối ra vào, không bị khóa, có thể tự do rời đi. Nhưng không một đệ tử nào dám bước chân ra ngoài trước khi hết hạn cấm túc.
...
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Lâm Phàm cảm giác ý thức mình như một chiếc thuyền nhỏ trôi nổi vô định giữa biển khơi, đang gặp phải cơn bão dữ dội, lúc nào cũng có thể bị sóng cuốn đi.
Bóng đêm, không một chút ánh sáng.
Liệu mình đã chết rồi sao?
Trong khoảnh khắc ấy, cơn mưa càng lúc càng dữ dội, chiếc thuyền nhỏ bị lật úp, Lâm Phàm nhắm nghiền mắt, bất lực rơi xuống biển, dần chìm xuống.
Không còn chút tri giác, không còn chút sức lực, chỉ sợ sẽ chìm mãi không về.
- Lâm sư đệ, đệ có thể mà.
- Lâm sư đệ, cố lên, phải sống tiếp nhé.
- Sư đệ, dùng sức bơi lên đi, nhất định không được chìm.
...
Trong khoảnh khắc ấy, từng gương mặt quen thuộc hiện ra trước mắt Lâm Phàm. Mỗi người đều nở nụ cười cổ vũ.
- Các sư huynh…
Lâm Phàm thì thào.
- Aaaa…
Lúc này, anh hét lên, dùng hết sức lực muốn ngoi lên mặt biển. Nhưng mỗi bước càng thêm gian nan.
...
- Tông chủ, hắn tỉnh rồi.
Lâm Phàm bỗng nghe thấy xung quanh ồn ào, muốn mở mắt nhưng ánh sáng tràn vào khiến anh không thể nhắm lại. Từ từ mở mắt lần nữa, vài bóng người hiện ra trước mặt.
- Sư huynh, tông chủ…
Lâm Phàm mơ màng nhìn những bóng mờ, cố gượng dậy nhưng khi nhìn rõ mọi người, lại vô lực ngã xuống.
Đây không phải các sư huynh, cũng không phải tông chủ.
- Tỉnh rồi thì nghỉ ngơi cho tốt. Ngươi bây giờ có lẽ có rất nhiều chuyện muốn hỏi, nhưng không cần lo lắng. Nơi đây rất an toàn, không ai có thể hại ngươi được. Chúng ta ra ngoài trước đi, để hắn được yên tĩnh.
- Vâng, tông chủ.
...
Khi những người này rời đi, Lâm Phàm nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh, không biết đây là nơi nào. Tông chủ đưa mình đến đây sao? Nơi đây là đâu? Tông môn thật sự đã bị diệt rồi sao?
...
Lúc này, trong đại điện.
- Tông chủ, đây là truyền thừa duy nhất còn lại của Hắc Nham sư tổ. Đệ nghĩ chúng ta nên thu nhận và giúp đỡ hắn.
Đứng trong đại điện, một nam tử trung niên oai phong lẫm liệt, vẻ mặt cô đơn nói.
Anh đang nói chuyện với một nam tử đứng trên đại điện, tay cầm lệnh bài – chính là lệnh bài Thánh Ma lão tổ đã tiêu hao thân tinh khí để đưa Lâm Phàm tới đây.
Bên trong đó ghi chép việc Thánh Ma Tông bị diệt tông, cùng tình huống của Lâm Phàm.
Trong đó, Thánh Ma lão tổ cầu xin bản tông cứu sống Lâm Phàm, thu nhận hắn, để Thánh Ma Tông giữ lại truyền thừa duy nhất.
- Việc này ta đã suy nghĩ kỹ càng. Hắc Nham sư tổ là tiền bối của bản tông. Hiện giờ tông môn bị diệt, chúng ta đương nhiên phải chiếu cố truyền thừa duy nhất của sư tổ. Đợi hắn khỏe lại sẽ cho hắn lựa chọn quay về bản tông hoặc tiếp tục truyền thừa tông môn. Nếu lựa chọn truyền thừa tông môn, sẽ cho hắn Vô Danh phong ở phía Tây Bắc.
Đây là tông chủ cấp cho sư tổ một ân huệ.
Dù Hắc Nham sư tổ đi Thương Linh châu xây dựng phân tông đã hơn ngàn năm, nhưng thân là tông chủ bản tông, tự nhiên không thể không quản.
- Tông chủ, như vậy không tốt lắm đâu. Đệ tử này thiên tư đã vỡ nát, đời này chỉ sợ vô vọng, đem Vô Danh phong cho hắn sợ là mọi người trong tông không phục.
- Ý bản tông đã quyết. Nếu ai có thắc mắc gì thì nói đến tìm ta. Vô Danh phong từ nay về sau đổi thành Thánh Ma phong, thuộc phân tông của Thánh Tông. Mà đệ tử này sẽ là tông chủ đời thứ sáu của Thánh Ma Tông. Các sư đệ sau này nhớ giúp đỡ hắn nhiều một chút.
Yến tông chủ đã quyết, phất áo rời khỏi nơi này.
- Vô Nhai sư huynh, huynh nói tông chủ rốt cuộc vì cái gì nhỉ? Sao lại tặng Vô Danh phong ra ngoài chứ.
Nhan Triển Văn khó hiểu hỏi.
Vô Nhai lắc đầu cười:
- Nhan sự đệ, chuyện này sợ là đệ còn không biết. Hắc Nham sư tổ từng cứu tổ tiên của Yến sư huynh, sau đó lại giúp tổ tiên của Yến sư huynh bái nhập làm môn hạ Thánh Tôn, đó đều là đại ân. Mà Yến sư huynh lại là người trọng tình trọng nghĩa. Huống hồ tặng Vô Danh phong thì thế nào, đệ tử này đã vỡ nát thiên tư, cuộc đời này vô vọng tăng lên cảnh giới, sau trăm tuổi cũng trở về cát bụi mà thôi.
- Được rồi, đừng bàn nữa, đi xem tiểu tử đó thế nào đã. Không biết hắn có thể thoát ra khỏi nỗi thống khổ diệt tông được không. Thật là tiếc cho một mầm mống tốt.
Vô Nhai lắc đầu tiếc nuối nói.
Theo tin tức trong lệnh bài, họ đã biết đệ tử này dùng tinh huyết mãnh thú để tăng cường thực lực, nhưng tác dụng phụ là tổn thương thiên tư, từ nay về sau biến thành phế vật.
Họ không hề hoài nghi với đệ tử đã cùng chung sinh tử với tông môn, thậm chí còn cảm thấy rất kính nể.
Tông môn có được đệ tử như vậy là vạn phúc a…
-----oo0oo-----