90. Chương 90: Dụ được bao nhiêu hay bấy nhiêu

Tối Cường Hệ Thống

Chương 90: Dụ được bao nhiêu hay bấy nhiêu

Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biên tập & dịch
: †Ares†
oOo
Rời khỏi Vô Danh Phong, Lâm Phàm thoáng cảm nhận vài ánh mắt kỳ lạ từ các đệ tử của Thánh Tông hướng về phía mình.
Họ tụm năm tụm ba, thì thầm bàn tán. Khi Lâm Phàm đi ngang qua, họ đều giả vờ vô sự, nhìn sang hướng khác. Nhưng vừa bước qua, họ lại xúm lại bàn tán không ngớt.
- Người này chính là chủ nhân của Vô Danh Phong hiện tại phải không?
- Nhìn tuổi tác không lớn lắm, không biết có phải là con riêng của tông chủ không? Ta nghe nói năm xưa tông chủ có một mối tình cũ đấy.
- Suỵt, nói nhỏ thôi! Nếu để ai đó báo lên tông chủ, khốn đủ đường đấy.
- Chẳng qua Vô Danh Phong đã hoang tàn quá, suốt năm không có người, muốn lập phân tông ở đó chẳng đơn giản chút nào.
...
Việc Lâm Phàm dựng phân tông tại Vô Danh Phong không phải là bí mật. Có người tò mò, nhưng cũng có người chẳng màng, tập trung toàn lực tu luyện.
Lâm Phàm nhận thấy ở Thánh Tông có vài nơi rất tốt, nhất là chức nghiệp phụ – dường như được hoan nghênh tại đây.
Ví dụ như Luyện Khí Đường vừa đi qua, nơi có những dãy phòng đóng kín cửa, bên trong vọng ra tiếng gõ kim khí chói tai. Lâm Phàm định vào xem thử, thì có một đại hán bước ra, giơ cao binh khí hô lớn:
- Trường kiếm thượng phẩm, đổi lấy Kim Tủy Đan!
Lâm Phàm biết Kim Tủy Đan – một loại đan dược giúp tăng tốc tu luyện cho võ giả cảnh giới Nhập Thần trở xuống.
Điều khiến Lâm Phàm ngạc nhiên là cảnh tượng tiếp theo: đám đệ tử đứng bên ngoài Luyện Khí Đường bỗng nhiên hò hét ầm ĩ, suýt gây xô xát.
Xem xét người bán binh khí kia, tu vi bình thường, chỉ cảnh giới Tiên Thiên, nhưng luyện khí không thấp, lợi hại hơn nhiều đệ tử Thánh Tông.
Sau đó, Lâm Phàm lại thấy vài chức nghiệp phụ khác, cảnh tượng tương tự.
Hóa ra, chỉ có số ít người kiêm tu chức nghiệp phụ, và họ đều dùng sản phẩm của mình để đổi lấy đan dược tăng cường tu vi.
Không tồi, không tồi.
Bấy giờ, Lâm Phàm nảy ra vài ý tưởng.
Hiện tại, Vô Danh Phong còn đầy cỏ dại chưa dọn, một mình sức yếu.
Phải tìm vài đệ tử tạp dịch, tức những đệ tử không được coi trọng, để cùng mình phát dương quang đại tông môn.
Lâm Phàm quan sát xung quanh, hầu hết đệ tử ở đây đều cảnh giới Tiên Thiên hoặc Nhập Thần, khó lòng dụ họ theo.
Nếu muốn dụ, có lẽ phải tìm những đệ tử không được coi trọng, như cảnh giới thấp hơn Tiên Thiên.
Nghĩ vậy, Lâm Phàm lập tức hành động.
- Chào sư đệ, không biết trong tông môn, đệ tử nào bị coi thường nhất?
Lâm Phàm nở nụ cười hòa nhã, ngăn một đệ tử đang đi đường.
Đệ tử bị chặn lại nhìn Lâm Phàm từ đầu đến chân, người này là ai? Sao ta chưa từng gặp? Mà còn gọi mình là sư đệ, chẳng lẽ là người có địa vị cao hơn?
Dù vậy, dáng vẻ đĩnh đạc và bức khí nhàn nhạt của Lâm Phàm khiến đệ tử này không khỏi e dè.
Lâm Phàm thu hết biến hóa trên mặt đối phương vào mắt, khiến hắn cảm thấy áp lực khó hiểu.
- Chào sư huynh, không được coi trọng nhất chắc là đệ tử tạp dịch.
Dù lòng vẫn nghi ngờ, nhưng thần sắc thờ ơ của đối phương khiến đệ tử này có chút rùng mình.
- Họ ở đâu vậy?
Lâm Phàm hỏi.
- Đi thẳng về hướng Đông, qua một con đường nhỏ, giữa sườn núi chính là chỗ ở của tụi này.
Đệ tử này nói rõ mồn một.
- Đa tạ sư đệ!
Lâm Phàm vỗ vỗ vai hắn, rồi chắp tay sau lưng, ung dung bước theo hướng được chỉ, phong thái như một cao nhân.
- Xin hỏi quý tính của sư huynh?
Đệ tử này hô lớn.
- Sau này có thể gọi ta là Lâm sư huynh.
Lâm Phàm không quay đầu, ung dung nói.
- Họ Lâm?
Gã đệ tử gật gật đầu, quyết định sau này sẽ thăm dò xem vị sư huynh này là ai, không chừng còn có cơ hội nắm lấy bắp đùi.
...
Theo chỉ dẫn, không lâu sau, Lâm Phàm tìm được chỗ ở của đệ tử tạp dịch.
Nhìn quanh, Lâm Phàm không khỏi cảm thán. Chốn đại tông, ngay cả đệ tử tạp dịch cũng được đãi ngộ không thua kém đệ tử ngoại môn ở Thánh Ma Tông.
- Vị sư huynh này khí vũ hiên ngang, vừa nhìn đã biết đến từ nội môn, không biết có chuyện gì cần giúp không?
Lâm Phàm đang thầm cảm thán, thì đột nhiên có một gã đệ tử tạp dịch mặt mày gian giảo chạy tới, vẻ mặt nịnh bợ:
- Ừm, cũng tốt, ngươi gọi tất cả đệ tử tạp dịch đến đây, ta muốn chọn vài người theo ta về núi.
Trương Nhị Cẩu nhìn Lâm Phàm, vốn nghĩ đây là đệ tử nội môn, định nịnh bợ cho khéo, hy vọng được chút ưu đãi.
Ai ngờ nghe đối phương tự xưng "bản tọa", gương mặt tam giác vốn hơi hồng vì phấn khích của Trương Nhị Cẩu lập tức đỏ gay như mặt trời.
"Bản tọa"?
Chỉ có đại nhân vật trong tông môn mới dám dùng cách xưng hô này.
Trương Nhị Cẩu vốn am hiểu thiên văn địa lý, biết đủ chuyện trong Thánh Tông, dù không rõ đại nhân vật trước mắt là ai, nhưng nghĩ rằng hẳn là nhân vật cấp bậc cao, hiện tại xuất quan chọn đệ tử.
Huống hồ vừa nói "về núi"?
Trong Thánh Tông, người sở hữu núi riêng đều là thái thượng trưởng lão cả.
- Được được, xin chờ một chút, đệ tử đi gọi người ngay.
Trương Nhị Cẩu bỗng nhiên thấy hôm nay mình có cơ hội phát tài. Hắn không ngờ chỉ tiện thể chào hỏi lại quen được đại nhân vật.
Nếu có thể theo đối phương về núi, còn gì bằng, từ nay về sau đã là người của một "phong"!
Chỉ không biết đó là Trung Thiên Phong, Kình Thiên Phong, hay...
Trương Nhị Cẩu không dám tưởng tượng, chỉ nghĩ thoáng đã kích động run rẩy toàn thân.
Lâm Phàm đứng im, thở dài. Cuộc đời, không tỏ ra cao thâm thần bí thì thật khó sống.
Dù vậy, lời mình nói trước đây không sai.
Chính mình là tông chủ đời thứ sáu của Thánh Ma Tông, tuy tu vi chưa cao, nhưng tự xưng "bản tọa" hoàn toàn hợp lý.
Tình huống hiện tại, dụ được bao nhiêu hay bấy nhiêu, trước hết phải kiếm người lên núi dọn cỏ dại đã.
-----oo0oo-----