Tối Cường Hệ Thống
Chương 91: Chọn người nhổ cỏ
Tối Cường Hệ Thống thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chú thích: Dịch & biên
: †Ares†
oOo
Trong số các đệ tử tạp dịch, Trương Nhị Cẩu không phải người tài giỏi nhất, nhưng lại giao thiệp rộng rãi. Chỉ vừa thông báo một vòng, đã có gần nửa số đệ tử tạp dịch cuống cuồng chạy tới.
Một đại nhân vật từ nơi khác tới tuyển đệ tử về núi, đây là chuyện như thế nào?
Nghĩa là vượt qua hàng ngũ đệ tử ngoại môn, thậm chí là đệ tử nội môn, trở thành đệ tử chính thức của một trưởng lão bậc cao.
Nếu may mắn được chọn, đó là chuyện cá vượt Vũ Môn, gà hóa phượng hoàng. Muốn gió thì gió, muốn mưa thì mưa, cuộc đời sung sướng vô cùng.
Lúc này, trong một căn phòng dành cho đệ tử tạp dịch, một gã đệ tử nghe tiếng hò reo bên ngoài, lại được Trương Nhị Cẩu vào báo tin tức, lập tức mắt sáng lên.
Với hoàn cảnh của hắn, không lâu nữa sẽ trở thành đệ tử ngoại môn, thoát khỏi thân phận tạp dịch. Nhưng giờ có đại nhân vật từ núi xa tới tuyển người, không thể bỏ qua cơ hội này.
Vào núi hay vào ngoại môn, hai lựa chọn không cùng tầm vóc. Vào núi sẽ được núi che chở, tài nguyên và công pháp đều không phải lo. Còn nếu vào ngoại môn, vẫn phải tự lực cánh sinh.
Nhưng với hắn, điều đó không phải là vấn đề. Bởi hắn có kỳ ngộ của riêng mình.
Lỗ Diễm rất tự tin vào bản thân. Hắn tin chắc rằng tu vi của mình thuộc top 10 trong số đệ tử tạp dịch, thậm chí có thể sánh ngang hạng nhất nếu liều mạng.
Nhưng hắn luôn dấu kín tu vi để tránh phiền toái, tu luyện chậm rãi. Chỉ cần đến lúc thích hợp, sẽ bỗng nhiên nổi danh, trở thành người có uy thế áp đảo mọi người.
Đó đều nằm trong kế hoạch của Lỗ Diễm.
Cường đại lâu dài không thể gây kinh ngạc bằng việc từ bình thường trở nên nổi bật. Như thế mới có thể thu hút sự chú ý của đại nhân vật.
....
Lâm Phàm đứng sững tại chỗ, nhìn đám người đang tiến đến, khóe miệng nở một nụ cười tự tin. Chờ một lát, mình nên tỏ vẻ thần bí hay khí phách đây nhỉ?
Dù sao bây giờ mình cũng là người đứng đầu một tông, cần phải thể hiện chút khí thế.
Tiếp đó, Lâm Phàm hít một hơi, tạo dáng cao nhân, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn xa xăm như có thể xuyên thấu không gian, nhìn thấy chân lý nhân sinh, bước vào cảnh giới huyền diệu.
Những đệ tử được Trương Nhị Cẩu gọi tới, từng người đều ngưỡng vọng nhìn Lâm Phàm.
Đây chính là đại nhân vật từ núi xa tới.
Quả thật oai phong lẫm liệt, khí thế hiên ngang, chỉ nhìn qua đã biết là đại nhân vật.
Lâm Phàm lần đầu tiên được ngàn người nhìn chăm chú như vậy, không khỏi có chút say mê. Trong muôn mắt chờ mong ấy, chỉ có bóng dáng của mình.
Lỗ Diễm đứng ở hàng đầu, nghe theo lời Trương Nhị Cẩu tiến đến, mắt thoáng ánh tinh quang. Đối phương khí thế bất phàm, nội lực dày dặn, lấy bí pháp của hắn cũng không thể đoán được sâu cạn ra sao. Quá đáng sợ.
Lỗ Diễm vốn chỉ là một đệ tử tạp dịch bình thường, không có tài năng gì, thậm chí có thể gọi là kẻ vô dụng.
Mãi cho đến một ngày, hắn bị mấy sư huynh đánh cho máu chảy, vô tình để máu dính lên chuỗi Phật châu gia truyền trên cổ. Từ đó, chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Chuỗi Phật châu không tên này không chỉ chữa lành thân thể hắn, mà trong đầu hắn còn xuất hiện những công pháp chưa từng thấy.
Từ đó, Lỗ Diễm biết cuộc đời mình sẽ không còn tầm thường vô vị nữa.
- Đại nhân, đệ tử tạp dịch rất đông, một mình ngài không thể gọi hết, nhưng nơi này cũng đã có mấy trăm sư huynh đệ, chắc chắn đủ để ngài tuyển chọn.
Trương Nhị Cẩu cung kính nói.
- Ừm!
Lâm Phàm gật gật đầu, tỉnh lại từ cơn mê say, sau đó liếc nhìn qua một lượt.
Mọi người thấy đại nhân đang đánh giá mình, đều nuốt nước miếng, mặt lộ vẻ mong chờ.
Họ vô cùng hy vọng mình sẽ là người may mắn được chọn, được đại nhân mang về núi, từ nay bước lên con đường tươi sáng.
Lỗ Diễm cố vươn cổ hết cỡ trong đám người, tỏ ra một chút khí thế. Hắn cho rằng tu vi của đại nhân, nhất định sẽ chú ý tới sự phi thường của mình.
Chỉ cần được đại nhân chọn, gia nhập núi, hắn sẽ tung hoành không ngừng, tạo nên một khoảng trời riêng.
Ánh mắt Lâm Phàm chỉ lướt qua thân thể của mỗi người, không hề để ý tới dung mạo.
Tiêu chuẩn tuyển người của Lâm Phàm lúc này là thân thể cường tráng, khỏe mạnh, có thể làm việc cỏ.
Những người gầy yếu sẽ không được chọn.
- Lần này ta chỉ chọn năm người.
Lâm Phàm nói, rồi chỉ vào Trương Nhị Cẩu.
- Ngươi có công tập hợp người, tính ngươi một suất.
Trương Nhị Cẩu vốn cũng rất hồi hộp. Nếu đại nhân không chọn mình, sao đây? Nhưng giờ thấy mình được chọn đầu tiên, khuôn mặt tam giác của hắn lập tức đỏ bừng, như sắp khóc.
"Phần mộ tổ tiên bốc khói xanh rồi…", không ngờ Trương Nhị Cẩu ta cũng có ngày thăng quan phát tài.
Nghĩ thoáng qua, Trương Nhị Cẩu kích động lau khóe mắt, như nhìn lại cuộc đời mà cảm thương xen lẫn vui mừng.
Đồng thời, ánh mắt hắn nhìn Lâm Phàm càng tràn ngập cảm kích. Sau này nhất định phải tận tâm báo đáp ân tri ngộ của đại nhân.
Đám đệ tử tạp dịch thấy đại nhân đã chọn được một người, càng thêm hồi hộp. Chỉ năm suất, giờ đã thiếu một, vậy trong mấy trăm người tại đây, chỉ còn bốn người may mắn.
Vậy bốn người may mắn đó sẽ là ai? Mấy trăm đệ tử tạp dịch đều mỏi mắt trông.
Lỗ Diễm đứng trong đám người, vô cùng tự tin mình sẽ được chọn. Bởi vì vừa rồi, hắn thấy đại nhân nhìn mình nhiều lần.
Chỉ là Trương Nhị Cẩu cũng được chọn khiến Lỗ Diễm có chút khinh thường. Một kẻ thích nịnh bợ, hay bày trò tiểu xảo, sau này cùng mình hoàn toàn ở hai thế giới khác biệt mà cũng được chọn, thật bất ngờ.
- Ngươi…
Lâm Phàm lại chọn một người. Người này thân hình cao lớn, da ngăm đen, cánh tay thô to khỏe mạnh, nhìn đã biết sẽ làm việc năng suất.
- Tạ ơn đại nhân.
Người cao lớn kia không dám tin nhìn Lâm Phàm, hắn không nghĩ mình sẽ được chọn, chỉ biết ngây ngốc nở nụ cười.
....
- Ngươi…
- Ngươi…
Lại chọn thêm hai người, vẫn dựa vào thể trạng. Hai người này nhìn đã biết là con nhà nông, chắc chắn biết việc.
Lỗ Diễm lúc này kinh ngạc vô cùng. Hắn không biết đại nhân tuyển người theo tiêu chuẩn gì? Trong mắt hắn, năm người vừa được chọn đều là phế vật, cả đời không có khả năng trở thành đệ tử ngoại môn.
Thế nhưng họ lại được đại nhân chọn, chẳng lẽ họ có chỗ nào đặc biệt mà hắn không nhìn ra sao?
Bây giờ chỉ còn một suất cuối cùng, Lỗ Diễm không khỏi căng thẳng.
Nhưng trong lòng hắn vẫn tin chắc, suất cuối cùng sẽ là mình.
Trong giây phút này, Lỗ Diễm cũng không giấu giếm gì nữa, khí thế bộc phát ra ngoài, như biển lặng bỗng nổi sóng lớn.
Hắn muốn dựa vào khí thế khiến đại nhân chú ý.
Khi Lỗ Diễm thấy đại nhân nhìn về phía mình, trong lòng vui sướng như điên, đại nhân nhìn mình, nhất định sẽ chọn mình.
Cổ họng Lỗ Diễm có chút ngứa ngáy, vô cùng muốn mở miệng.
Lâm Phàm chớp chớp mắt, thoáng nhìn Lỗ Diễm, cảm giác người này thật kỳ quái. Khí thế lúc mạnh lúc yếu là vì sao? Dù không tệ, nhưng thân thể hơi nhỏ gầy, lại trắng trẻo, nhìn đã biết không phải người hay việc.
Sau đó, Lâm Phàm dừng mắt ở một người, khẽ cười:
- Người cuối cùng chính là ngươi.
Một gã to xác nhưng hơi khờ đứng cách Lỗ Diễm không xa, kinh ngạc há hốc miệng, sau đó mừng như điên.
....
- Sao lại như vậy?
Môi Lỗ Diễm run run, không thể tin kết quả này. Tại sao vị đại nhân này không chọn mình? Hay trong mắt đại nhân, mình còn không bằng năm kẻ bỏ đi kia?
- Đáng giận… Đáng giận quá.
Lỗ Diễm nhìn năm người được chọn, ai nấy đều cười toe toét, nhưng nụ cười ấy trong mắt hắn lại hóa thành những mũi tên nhọn đâm thẳng vào tim.
Những kẻ phế vật trong mắt hắn được tuyển, còn mình thì không, đây là cú đả kích như thế nào?
Lúc này, Lỗ Diễm nhìn chằm chằm về phía Lâm Phàm, trong lòng dâng lên cảm giác bất phục.
- Hôm nay ngươi không nhìn trúng ta, ngày khác ta sẽ lên tới độ cao mà ngươi không thể với tới.
Lỗ Diễm nắm chặt nắm tay, cuối cùng im lặng rời khỏi đám người.
Lâm Phàm rất vừa lòng với năm người mình chọn, nhưng không biết trong chốc lát tuyển người này đã bị một kẻ có chí lớn ghi hận.
Nếu Lâm Phàm biết chuyện này, chắc sẽ phải khóc không ra nước mắt.
Không phải ta chỉ chọn mấy người đi làm cỏ sao, sao cũng có thể gây oán hận chứ.
- Tốt lắm, tất cả cùng ta rời đi.
Lâm Phàm hờ hững gật gật đầu, không muốn nói nhiều. Rất nhiều cỏ cần phải dọn, không thể lãng phí thời gian.
- Đại nhân, xin chờ một chút, ta muốn vì chính mình đòi lại công đạo.
Lúc này, Trương Nhị Cẩu nói.
Lâm Phàm nhìn Trương Nhị Cẩu, sau đó gật gật đầu:
- Nhanh lên.
Được đại nhân đồng ý, Trương Nhị Cẩu nở nụ cười, lập tức chạy đến trước mặt một gã cao to, ưỡn ngực vênh mặt nhìn hắn:
- Hôm qua ngươi đánh ta một trận, lại đoạt của ta mười viên Luyện Thể Đan, bây giờ mau trả lại, xin lỗi ta nữa.
Gã đại hán mà Trương Nhị Cẩu đối mặt là tiểu bá vương trong đệ tử tạp dịch, không ai không sợ hắn. Thế nhưng bây giờ mình đã có được ân tri ngộ của đại nhân, kẻ này còn dám làm gì?
- Ngươi muốn cướp à? Rõ ràng chỉ có hai viên, ngươi lại nói là mười viên, ngươi…
Gã đại hán biến sắc, vô cùng phẫn nộ nhưng chỉ dám nói nhỏ.
- Hừ, đừng nói nhảm, đại nhân đang đợi, nếu để đại nhân sốt ruột thì không đơn giản như ta bắt đền ngươi đâu.
Trương Nhị Cẩu hếch mũi lên, rất "ngưu" nói.
Gã đại hán thoáng nhìn đại nhân, cuối cùng cắn chặt răng, vô cùng phẫn nộ nhìn Trương Nhị Cẩu:
- Tốt, đưa ngươi, hy vọng ngươi vĩnh viễn đừng trở về.
Trương Nhị Cẩu cười cười, trở về? Đánh chết hắn cũng sẽ không trở lại nơi này. Chờ đợi mình trước mắt là nhân gian tiên cảnh.
- Được rồi, nói xin lỗi ta.
Trương Nhị Cẩu thấy mười viên Luyện Thể Đan, liếm môi, rất hài lòng đem cất kỹ.
- Xin lỗi.
Gã đại hán đành nhận thua. Hắn không ngờ tên này lại may mắn như vậy. Dù sao sau này đừng để mình bắt được ở bên ngoài, nếu không sẽ biết hậu quả của chuyện hôm nay.
- Ừm, không sai, lần sau nhìn thấy Nhị Cẩu ca này thì ngoan ngoãn một chút, bằng không đừng trách Nhị Cẩu ca không khách khí với ngươi.
Trương Nhị Cẩu giờ phút này chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần khoan khoái, một loại thoải mái chưa từng có tràn ngập toàn thân.
Cảm giác này thật sự tuyệt vời.
-----oo0oo-----