Chương 14 – Anh ấy có thể bóp nát trái tim của Heinrich

Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 14 – Anh ấy có thể bóp nát trái tim của Heinrich

Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơi thở của Lâm Tự trở nên hỗn loạn trong chốc lát. Anh phải đợi làn gió mang theo mùi hương kia tan đi bớt, mới từ từ điều chỉnh hơi thở, dần dần trở lại bình thường.
Cuối cùng, anh đưa tay cài dây an toàn cho Heinrich, rồi lùi về ghế lái trống bên cạnh. Chiến hạm chắc hẳn đã chuyển sang chế độ bay cong, khiến đầu anh nặng trĩu, hơi nhức nhối.
Mùi máu đã nhạt đi đáng kể, nhưng mùi gần giống thuốc lá kia lại như càng lúc càng lan tỏa trong khoang. Hương thơm ấy mỏng manh như sương khói, thoang thoảng như có như không, nhưng một khi Lâm Tự đã để ý, thì rất khó để giả vờ như không ngửi thấy.
"Chắc chắn không phải mùi thuốc lá," anh nghĩ.
Ở thời đại liên tinh, nhân loại đã đánh mất loài cây từng được gọi là "thuốc lá", chuyển sang sử dụng một loại chất lỏng nhập từ Tinh Cầu Slime để thay thế nicotine. Thứ chất lỏng đó khi đốt lên lại có mùi giống như nước biển.
Lâm Tự nhắm mắt, lại hít thở sâu vài lần. Anh không hề ghét mùi này, thậm chí còn có chút tò mò. Trong buổi tiệc mừng ở bảo tàng hôm đó, anh cũng từng ngửi thấy, nhưng khi ấy đồng thời còn bị năng lượng tinh hạch thu hút, nên chẳng thể tách riêng mùi hương để phân biệt rõ ràng.
Bây giờ không có tinh hạch, nhưng mùi hương vẫn còn đó. Nghĩ kỹ lại, so với mùi thuốc lá khô, hương này lạnh hơn, ẩm hơn, lại phảng phất chút hương gỗ. Trong ký ức mơ hồ của thời mạt thế, anh chậm rãi lần mò, mơ hồ liên kết nó với một loại nguyên liệu tạo hương tên là cỏ hương bài.
Đây là... mùi thông tin tố của Heinrich sao?
Anh lắng nghe hơi thở đều đặn của Heinrich bên tai. Không có việc gì làm, đầu óc chỉ đành mặc sức thả trôi. Thể chất của anh khác nhân loại thời liên tinh, nên luôn nghĩ rằng mình không thể ngửi được thông tin tố. Bây giờ xem ra, có lẽ anh có thể nhận ra mùi thông tin tố ẩn chứa trong máu của Alpha?
Nhưng... chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lâm Tự chỉ chợp mắt được vài phút, phần lớn thời gian còn lại là đứng dậy đi một vòng quanh khoang lái của Bão Tuyết, cẩn thận quan sát từng ngóc ngách. AI đã học được cách tự động bật màn hình quang, giải thích chức năng từng bộ phận cho anh.
Khi S105 kết nối với khoang trong của Victoria, cú rung mạnh bất ngờ khiến anh tỉnh giấc hẳn. Arnold thông báo sau đó sẽ có đội y tế chuyên nghiệp tiếp nhận mọi việc. Lâm Tự không nói thêm, chỉ im lặng đi theo chỉ dẫn, rời khỏi chiến hạm. Lính hậu cần đến dẫn anh về phòng nghỉ.
Arnold đứng ngay điểm tiếp giáp giữa khoang trong của Victoria và S105, vô số người mặc quân phục vây quanh anh ta, trao đổi tin tức với tốc độ cực nhanh. Thiết bị y tế trí năng và bác sĩ, y tá theo lệnh ào ạt tiến vào trong chiến hạm.
Khoang trong đủ rộng để vô số chiến hạm cất cánh và hạ cánh, rộng đến mức khó có thể tưởng tượng. Lúc Lâm Tự đi tới cánh cửa dẫn vào bên trong Victoria, cho dù thính lực anh nhạy hơn người thường, cũng chỉ loáng thoáng nghe được vài câu đối thoại từ rất xa. Còn bản thân Victoria... quy mô khổng lồ gần như vượt quá sức tưởng tượng của con người, khiến người ta chỉ cần thử hình dung cũng thấy da đầu tê dại.
Nhưng giữa vũ trụ bao la, nàng cũng chỉ là một hạt bụi mà thôi.
Băng qua vài đoạn hành lang kim loại màu bạc, càng đi lên trên, số người qua lại càng thưa thớt, cuối cùng gần như không còn thấy bóng người nào nữa.
"Ngài Lâm, chúng tôi đã ghi nhận xong mống mắt và vân tay của ngài vào hệ thống." Lính hậu cần dẫn anh đến trước cửa phòng số 003. Cửa vừa mở, đèn trong phòng liền tự động sáng, hai bóng đen – trắng vụt lao ra, ôm chặt lấy ống quần anh, cố gắng trèo lên.
Lâm Tự nhấc hai con mèo thỏ lên, đặt chúng sang một bên. Cả người anh lúc này vẫn còn vương mùi máu, tốt nhất không để vương sang bộ lông mềm dài của chúng.
"Hành lý do tướng quân Carlter gửi gắm đã được chuyển hết vào đây. Trong phòng còn có đồ dùng cá nhân và quần áo mới." Nói đến đây, giọng lính hậu cần hơi khựng lại, ánh mắt đảo một vòng trên người Lâm Tự, vẻ mặt có chút... khó tả.
Sau một trận "đánh nhau" với Nguyên soái, trông đúng là hơi thảm.
Nhưng khoảnh khắc đó chỉ thoáng qua, anh ta lập tức trở nên nghiêm túc: "Nếu ngài muốn... tham quan bên trong Victoria, có thể mở sơ đồ cấu trúc bất cứ lúc nào. Trên đó đã đánh dấu rõ khu vực nằm trong phạm vi quyền hạn của ngài, xin ngài chú ý an toàn. Dung dịch dinh dưỡng đặc chế sẽ được gửi tới sau, mong ngài đợi một lát."
Lâm Tự khẽ gật đầu. Lính hậu cần đứng đợi một lúc, xác nhận đối phương không có yêu cầu gì thêm mới chào theo quân lễ, rồi rời đi. Anh bế hai con mèo thỏ trở vào phòng. Ngoài ô kính sát đất là dải ngân hà rực rỡ, ánh sao như đổ vào tròng mắt anh. Lâm Tự chỉ liếc một cái, rồi quay người lấy bộ đồ sạch, vào phòng tắm.
Điều kiện trên Victoria tốt hơn S105 rất nhiều. Phòng trên S105 chỉ khoảng năm mét vuông, đủ để đặt một chiếc giường nhỏ và cái tủ thấp, ô cửa sổ cũng nhỏ. Còn phòng 003 thì rộng gấp năm lần, không chỉ có giường lớn và bàn làm việc, mà còn có phòng tắm riêng – có thể chọn chế độ vệ sinh nano hoặc ngâm mình trong bồn.
Tắm bồn dùng nước trong hành trình liên tinh dài ngày gần như là một điều xa xỉ. Ngay cả một người hầu như chưa từng du hành liên tinh như Lâm Tự cũng hiểu điều này. Chiếc giường êm và tấm thảm dày dưới chân cũng chẳng giống tiêu chuẩn ký túc xá quân đội chút nào.
Anh đoán đây là khu dành riêng cho khách ngoài hệ thống quân đội.
Lâm Tự chọn chế độ vệ sinh nano. Tắm xong, mái tóc đen mềm rũ ôm sát đầu anh, anh khoác áo choàng tắm, ngã xuống giường, khép hờ mắt, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ say.
Đèn trong phòng tự động tắt. Tiểu Hắc và Tiểu Bạch cuộn tròn ở hai bàn chân lạnh như băng của chủ nhân, mắt vẫn mở nhưng không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Chúng hiểu bây giờ không nên làm phiền anh.
Thời kỳ mẫn cảm của Heinrich chỉ kéo dài trong một thời gian rất ngắn. Anh tỉnh lại vài tiếng sau khi lên Victoria. Tắm rửa sạch máu trên người, thay bộ quân phục mới, anh quay về phòng mình. Khi đi ngang hành lang, mùi hương ngọt ngào kia nhàn nhạt lướt qua, khiến bước chân anh khựng lại.
Heinrich liếc nhìn cánh cửa phòng số 003.
Nhận được tin Nguyên soái đã tỉnh, Arnold vội dẫn Chu Bình Ba tới. Đợi Chu giáo sư mặt nặng như chì ép Heinrich ngồi xuống ghế để xử lý vết thương, thì lớp áo mới mặc đã bị máu thấm ướt, chỉ còn lớp áo choàng chống thấm bên ngoài là chưa bị nhuộm đỏ.
Chu Bình Ba dùng nhíp gắp từng mảng vảy rồng mọc trong vết thương ra. Vảy bạc rơi lách tách vào khay kim loại. Arnold đứng thẳng một bên, báo cáo tình hình của hạm đội trước và sau khi Nguyên soái vắng mặt.
Đợi nói đến việc điều quân tuần tra thay ca xung quanh chiến hạm Tự Nhiên Diễn Hóa, người luôn lặng lẽ làm việc như Chu Bình Ba bỗng lên tiếng: "Quân đoàn của cậu dạo này có hơi... xao động đó."
"Có chuyện gì?" Heinrich hỏi.
Chu Bình Ba nhướn mày, khẽ hừ một tiếng: "Nguyên soái đại nhân, tôi giới thiệu Lâm Tự cho cậu là để cậu tìm người am hiểu Cổ Trái Đất, chứ không phải để làm... bà mối cho cậu. Beta thuần nhân loại đó, cổ còn đang mang dấu răng do cậu cắn. Cậu định làm cái trò gì? Cắn thì thôi đi, còn để lại thông tin tố. Hôm qua cậu ta bước xuống từ S105, người thì không sao, nhưng mùi thông tin tố của cậu trên người cậu ta thì... đậm đến mức tôi là người giới thiệu, vốn muốn đích thân ra đón, kết quả còn chưa kịp lại gần trong vòng mười mét đã bị thông tin tố của cậu ép cho suýt mềm nhũn đầu gối, quỳ ngay tại chỗ. Cuối cùng phải nhờ một lính hậu cần Beta dẫn cậu ấy về phòng. Trong khoang lúc đó, đa số người đều ngửi được mùi của cậu. Thế nên... trong đám binh sĩ của cậu, bây giờ đang có không ít lời bàn tán, suy đoán. Nhất là sau khi cậu còn sắp xếp cho cậu ta ở cái phòng ngay đối diện."
Chu Bình Ba là Alpha thể chất cấp E, nhờ có đầu óc cực kỳ xuất chúng nên mới chen chân được vào Viện Nghiên cứu Đế quốc, hiện là một trong các trưởng nhóm khảo sát. Nhưng cho dù đầu óc có thông minh đến đâu, bản năng phân cấp của Alpha vẫn chẳng thể lừa dối được. Nhất là hôm qua, khi ông đến gần Lâm Tự, luồng thông tin tố mang theo ý cảnh cáo, đánh dấu lãnh địa cực kỳ mạnh mẽ suýt nữa khiến ông lăn đùng bất tỉnh tại chỗ.
Nghe xong, sắc mặt Heinrich hơi trầm xuống: "Biết rồi."
"Biết rồi là xong à?" Nhíp trong tay Chu Bình Ba gõ "keng keng" lên khay sắt, "Cậu thích Lâm Tự à?"
Bản năng sinh lý của Alpha không thể lừa dối được người. Huống hồ đối phương rõ ràng là Beta, không như Omega có thể dùng thông tin tố khiến Alpha mất lý trí vì dục vọng, vậy mà Heinrich vẫn cắn một dấu lên cổ anh.
"Tôi..." Heinrich mấp máy môi, rồi im lặng, đứng dậy mở quang não.
Chu Bình Ba trừng mắt nhìn bệnh nhân: "Đứng lên làm gì, vảy còn chưa lấy hết! Lát nữa lại rách vết thương. Mà này, chẳng phải cậu bảo sắp lành rồi sao? Tự dưng lại bung ra là sao?"
"Đánh nhau với Lâm Tự, vô tình giật rách."
Nghe xong câu tường thuật vô cùng bình tĩnh ấy, sắc mặt Chu Bình Ba lập tức biến đổi. Ông lẳng lặng hỏi: "Đánh nhau là ý 'đánh nhau thật'... hay là loại chuyện 'lần đầu trải nghiệm, không có kinh nghiệm' nào đó mà cậu nói không nên lời..."
"Khụ khụ, giáo sư Chu, xin ông chú ý... hình tượng." Arnold giật giật khóe miệng, nhắc nhở.
Sắc mặt Chu Bình Ba càng thêm vẻ vi diệu: "Có lẽ là loại thứ nhất. Dù sao cũng là cậu ngất đi, chứ không phải Lâm Tự... khoan đã, Lâm Tự mà có thể đánh ngất rồi trói được cậu sao?"
Đúng là đoạn đó Heinrich định nói đến. Anh đưa màn hình quang não tới trước mặt Chu Bình Ba. Trên đó phát lại đoạn ghi hình trong buồng lái của Bão Tuyết – Heinrich đè lên người Lâm Tự, cằm vùi sâu vào hõm cổ đối phương. Không khí ám muội đến mức gần như tràn ra khỏi màn hình.
"Khụ khụ, Nguyên soái Sở, xin ngài chú ý... hình tượng." Chu Bình Ba nói, cảnh trước mắt khiến ông cũng thấy ngại thay. Nhưng gương mặt Heinrich vẫn lạnh như băng, cực kỳ nghiêm túc. Anh tua đến đoạn sau, phóng lớn hình ảnh phần gáy mình và bàn tay đang đặt lên đó của Lâm Tự, rồi tiếp tục bấm phát.
Trong video, móng tay Lâm Tự bỗng dài ra, đầu móng sắc bén kề sát ngay động mạch cổ của Heinrich.
Chu Bình Ba lập tức thu lại vẻ đùa cợt, sắc mặt trở nên nghiêm nghị.
Heinrich chuyển sang cảnh thứ hai: lúc Lâm Tự cởi áo choàng quân phục của anh. Đáng lẽ phải là khung cảnh mờ ám, vậy mà sau đoạn video trước, màn hình lúc này lại phủ một màu căng thẳng, lạnh lẽo. Móng tay Lâm Tự lần nữa dài ra, anh nghiêng tay, dùng đầu móng sắc như dao rạch toạc lớp vải của bộ đồ tác chiến bên trong, để lộ nửa lồng ngực trái đẫm máu của Nguyên soái.
Đầu móng thon dài, sắc bén trượt trên cơ ngực, còn Heinrich thì hoàn toàn hôn mê, không có bất kỳ phản ứng phòng vệ nào. Chỉ cần Lâm Tự muốn, anh có thể lập tức ấn xuống một chút, xuyên qua xương, xé rách mạch máu, rồi bóp nát trái tim đang đập trong lồng ngực người đàn ông này.