Chương 43: Phong Tuyết Hào: Chẳng thiếu quần áo

Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 43: Phong Tuyết Hào: Chẳng thiếu quần áo

Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giọng Lâm Tự bình thản, như thể cậu hoàn toàn không hề bối rối hay ngượng ngùng trước tình huống hiện tại.
Dù là chuyện tối qua bản năng hoang dại của người cá khiến cậu phát tình, hay sáng nay tỉnh dậy trong tình trạng trần truồng trên ghế lái, ngay dưới tấm kính chắn gió, bị bao phủ bởi mùi tin tức tố nồng đậm của một Alpha; dù trên bộ quân phục tác chiến của Hải Ninh Hi vẫn còn in hằn những "tác phẩm" lộn xộn, ám muội do vuốt sắc của người cá để lại...
Lâm Tự vẫn bình thản như mặt hồ bắt đầu đóng băng từ ven bờ, dưới ánh sáng yếu ớt buổi sớm nơi núi non, tỏa ra một làn sương lạnh giá.
Hải Ninh Hi nhìn cậu, khẽ mím chặt môi.
"Ừ, đúng vậy." Anh ngồi xuống ghế lái của mình, xoay ghế lại đối diện với Lâm Tự. "Cấu tạo sinh lý của người cá chắc chắn không thể so sánh với 'giới tính thứ hai' của loài người."
"Tôi là người." Lâm Tự đột ngột cắt ngang.
Ánh mắt Hải Ninh Hi vẫn dán chặt vào cậu, đồng tử vàng mang theo vẻ phức tạp. Anh chậm rãi khẽ mấp máy môi, thuận theo cách gọi của Lâm Tự:
"Được, anh biết. Nhưng tối qua em... phát tình. Anh ngửi thấy một mùi rất giống tin tức tố."
Nếu một Alpha thẳng thừng nói với một Omega rằng đối phương đang phát tình, lại còn tuyên bố mình đã ngửi thấy tin tức tố của họ, thì gần như chẳng khác nào một lời tán tỉnh trắng trợn.
Nhưng Lâm Tự không phải Omega. Cậu hoàn toàn không hề để tâm, cũng chẳng rõ có nhận ra sự kiềm chế đầy khổ sở từ đầu đến cuối của Hải Ninh Hi hay không.
Biểu cảm trên mặt cậu rốt cuộc cũng có một chút thay đổi:
"Có mùi à?"
Người cá...
Lâm Tự trầm ngâm nghĩ ngợi, tạm gọi trạng thái sau khi cấy ghép gen sâu biển vào cơ thể mình là "người cá".
Người cá đúng là có kỳ phát tình.
Nhưng kỳ phát tình của người cá không bị chi phối bởi chu kỳ thời gian, mà dựa vào bản năng của gen để phán đoán môi trường xung quanh, rồi quyết định có kích hoạt cơ thể bước vào kỳ phát tình hay không.
Giống như dã thú sống nơi hoang dã, kỳ phát tình chỉ nên đến khi người cá cảm thấy nước non dồi dào, thức ăn phong phú, môi trường ấm áp, an toàn. Trước giờ, Lâm Tự chưa từng gặp phải tình huống ấy.
Hoặc là một trường hợp khác: người cá rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm, bóng đen tử vong bao trùm ý thức từng phút giây, gen ích kỷ sẽ cưỡng ép cơ thể bước vào giai đoạn phát tình. Khi nỗi sợ nguyên thủy lấn át toàn bộ lý trí, người cá sẽ điên cuồng muốn truyền lại bộ gen của bản thân, cho dù cái giá phải trả là cơ thể chủ phải chết.
Trước đây đã từng có một lần như thế.
Khi ấy, cậu bị xác sống bao vây trong một thành phố chết. Bản năng duy trì nòi giống phát điên vì bị khủng hoảng kích thích, nhưng xung quanh chỉ toàn là xác sống, ngay cả một đối tượng giao phối đàng hoàng cũng chẳng có. Cậu đành xé xác lũ thây ma suốt ba ngày ba đêm, gần như quét sạch cả thành phố.
Lý trí của cậu vẫn không thể trở lại.
Cuối cùng, tổng y quan dẫn theo đội quân vũ trang tìm được Lâm Tự, phải đứng từ xa dùng súng gây mê cỡ nặng bắn trúng cậu ba phát liên tiếp, mới miễn cưỡng khống chế được cậu để đưa về căn cứ.
Nhưng lần này thì... cậu lại hồi phục rất nhanh.
"Ừ." Hải Ninh Hi gật đầu.
Lâm Tự hơi nhíu mày, nghiêng đầu hít ngửi vai mình. Cậu chẳng nhớ người cá sẽ phát ra mùi gì.
Hải Ninh Hi nhìn bờ vai đỏ ửng của cậu, cuống họng khẽ nuốt khan:
"Người khác không ngửi được."
Lâm Tự nhìn thẳng anh, xác nhận Nguyên soái Chu chỉ đang thuật lại sự thật, trong câu nói tưởng chừng đầy tính khiêu khích ấy hoàn toàn không kèm theo hàm ý nào khác.
"...Xin lỗi, bản thân tôi cũng không rõ ràng, không thể khống chế được. Tạm thời... ngài có cảm thấy khó chịu lắm không?"
Cậu dùng ánh mắt để hỏi. Giờ phút này, ánh nhìn ấy không hề sắc bén, cũng chẳng mang theo công kích, thế mà Hải Ninh Hi vẫn cảm thấy vùng da mặt bị nhìn đến châm chích như có đầu kim lướt qua.
"Không. Không khó chịu."
Là một mùi ngọt mà anh chưa từng nếm thử.
"Nguyên soái, ngài mở thông gió lên mức tối đa đi. Kỳ phát tình của tôi kết thúc rồi, lát nữa mùi sẽ tan biến."
Hải Ninh Hi im lặng triệu hồi bảng điều khiển. Trước khi ấn nút xác nhận, ngón tay anh khựng lại, do dự một thoáng rồi mới nhấn nút.
Sự ngọt ngào khiến anh lưu luyến, nhưng việc phải kiềm nén nó lại là một sự dày vò khôn tả. Để cả hai sớm trở về trạng thái bình lặng có lẽ sẽ tốt hơn.
"Lâm Tự, vì sao em lại ở trên hành tinh này?"
Anh không hỏi thêm về quá khứ liên quan đến "người cá" của cậu nữa – có thể thấy Lâm Tự rất bài xích chuyện này.
Vấn đề cấp bách nhất trước mắt cả hai là hành tinh đầy rẫy trùng tộc này.
"Chỉ là tai nạn thôi. Ở khu Delta của pháo đài, tôi bị trùng tộc đuổi vào vũ trụ."
Lâm Tự xòe năm ngón tay, giơ lòng bàn tay lên xem. Vết thương do bức xạ tia vũ trụ gây ra đã lành, giờ chỉ còn lại vùng da đỏ rộp, bong tróc vì cháy nắng.
"Tôi không thể sống trong chân không, nhưng... tôi có một vài năng lực đặc biệt, nên mới rơi xuống đây. Đây là đâu? Tinh vân Ent của trùng tộc à?"
"Không phải. Đây là Hệ sao Lộc Giác. Bầy trùng tộc tấn công Pháo đài Bạc bắt nguồn từ nơi đây. Tôi dẫn đội đến để tìm hiểu nguyên nhân."
"Còn người khác nữa sao?"
Từ kính chắn gió nhìn ra ngoài chỉ thấy những đụn cát vàng cuồn cuộn và bầu trời lam biếc. Nhiệt độ cao làm không khí méo mó tạo thành những làn sóng hơi nóng cuộn trào. Hệ thống làm mát của cơ giáp đã hỏng, dù có lớp cách nhiệt, nhiệt độ trong khoang vẫn đang không ngừng tăng lên.
"Còn một cơ giáp nữa hạ cánh cùng Phong Tuyết Hào. Ba tiếng trước tôi đã liên lạc được, cô ấy đang trên đường đến đây." Hải Ninh Hi nói. "Phong Tuyết Hào đã phóng máy trinh sát không người lái đi thăm dò tình hình hành tinh và xác nhận nguồn gốc trùng tộc. Chẳng mấy chốc là có thể quay về."
"Ừ." Lâm Tự uể oải gật đầu, cái nóng và sự khô rát khiến cậu rất khó chịu.
Hải Ninh Hi rót thêm cho cậu một cốc nước nữa:
"AI đã tự động kiểm tra hệ thống làm mát, tôi ra xem thử có sửa được không."
Anh quay người vào kho dự trữ lấy hộp dụng cụ, mở cửa khoang đi ra ngoài. Không lâu sau, bên ngoài vang lên từng tiếng gõ kim loại leng keng.
Lâm Tự ngồi một lúc, rồi đứng thẳng dậy, kiểm tra các chỉ số cơ giáp hiển thị trên bảng điều khiển.
Nhiệt độ bên trong khoang lái vẫn tiếp tục tăng, mồ hôi trên người cậu lại rịn ra. Cậu dứt khoát đóng chặt kính chắn gió của cơ giáp, tắt đèn trong khoang, tắt luôn hệ thống thông gió, khoác áo lên rồi đứng dậy mở cửa.
Ánh mặt trời rực lửa lọt qua cửa, tạo thành một vòng sáng hình bầu dục ở một bên khoang lái tối om. Lâm Tự đứng trong quầng sáng ấy, đôi mắt màu tro sương lập tức bị nắng gắt xuyên qua.
Hải Ninh Hi dùng dây an toàn treo mình trên vỏ ngoài của cơ giáp. Một bàn tay của Phong Tuyết Hào giơ ngang bên cạnh anh, tạm thời được dùng làm "cái bàn" để đặt dụng cụ.
Vỏ ngoài của hệ thống làm mát đã được tháo xuống. Hải Ninh Hi cầm một chiếc mỏ lết nặng trịch, ngước nhìn về phía Lâm Tự vừa xuất hiện.
Màu mắt Lâm Tự rất nhạt, tròng mống mắt như không có ranh giới. Ánh sáng vừa chiếu vào đã tựa như muốn lan tỏa, hòa tan vào lòng trắng mắt.
"Sao thế?" Hải Ninh Hi hỏi.
Lâm Tự dựa vào khung cửa ngồi xuống:
"Ra hóng gió một chút, bên trong nóng quá."
Nhưng bên ngoài cũng chẳng dễ chịu hơn là bao.
Hải Ninh Hi xắn tay áo, lộ ra cánh tay rắn chắc. Mồ hôi dính đầy bụi cát trong không khí, gương mặt tuấn tú kiêu ngạo kia cũng bị bụi bặm làm lem luốc, đôi môi khô nứt rớm máu.
Phần lớn thời gian, lực lượng tác chiến ngoài không gian đều ngồi trong khoang lái của chiến hạm hay phi thuyền, bên ngoài pháo lửa ầm vang mà trên người họ lúc nào cũng sạch bong, không dính một hạt bụi.
Hải Ninh Hi lại càng như thế. Bộ quân phục đen tuyền trên người anh đến nếp nhăn còn hiếm thấy, huống chi là cảnh bẩn thỉu như ma lem, vùi đầu vào việc vặn ốc, hàn điện như hiện tại.
Thế nhưng giữa lớp cát bụi ấy, lại lộ ra một thứ khí chất pheromone cực kỳ rõ ràng.
Lâm Tự nhớ rõ tất cả chuyện tối hôm qua – nỗi sợ, dục vọng, cơn cuồng loạn – tất cả đều theo dòng ký ức tái diễn trong tâm trí.
Cậu có thể bình thản chấp nhận bản năng nguyên thủy ám ảnh như cái bóng, thứ bản năng bị thế giới văn minh chán ghét ấy.
Nhưng Hải Ninh Hi...
Dù có dùng bao nhiêu từ ngữ liên quan đến giết chóc, lạnh lùng để miêu tả Chu Hải Ninh Hi, thì cuối cùng anh vẫn là sản phẩm của thế giới văn minh: lý trí, quả đoán, giữ lễ tiết và biết tự kiềm chế.
Tuy Lâm Tự vẫn khoác lên người chiếc áo khoác văn minh, nhưng bản năng động vật tàn bạo của người cá vẫn quẩn quanh trong ý thức cậu, đôi lúc lóe lên vài ý nghĩ thoáng qua – dùng bạo lực khóa chặt con mồi.
Thế nhưng, Hải Ninh Hi rất bài xích điều này.
Người của thế giới văn minh lẽ ra lúc này nên lùi lại xa.
Lâm Tự đã thử lùi bước rồi, nhưng nhìn kết quả hiện tại thì... vô ích.
Cậu hỏi:
"Năng lượng cơ giáp còn đủ không?"
Hải Ninh Hi im lặng vặn xong con ốc trong tay, rồi mới đáp:
"Đủ để quay về."
"Ngài còn phải đi tìm nguồn gốc trùng tộc nữa."
Chắc chắn vẫn còn nhiều trận ác chiến đang đợi Phong Tuyết Hào phía trước.
"Ừ. Trước khi hạ cánh đã có hai cơ giáp quay về Pháo đài Bạc để báo cáo tình hình hành tinh, họ sẽ dẫn viện quân đến."
Anh bắt đầu kiểm tra hệ thống dây dẫn:
"Đừng lo, tôi sẽ đưa em về. Giờ tôi phải hàn lại mạch điện, tia lửa rất chói, em đừng nhìn."
Lâm Tự nhắm mắt, tựa lưng vào khung cửa khoang, không hỏi thêm nữa. Bên tai chỉ còn tiếng gió rít gào và âm thanh xèo xèo của mối hàn điện.
Hành tinh này dường như là ổ chính của trùng tộc, đang không ngừng đẩy thêm các bầy mới ra ngoài. Nếu Phong Tuyết Hào tiếp tục thăm dò, muốn rút lui toàn mạng sẽ vô cùng khó khăn; còn đường trở về Pháo đài Bạc cũng đã chật kín đại quân trùng tộc, đại chiến là điều không thể tránh khỏi.
Họ chỉ có thể chờ viện quân đến quét sạch trùng tộc.
Không gian giữa hai người yên tĩnh được một lúc, rồi tiếng vo ve từ trong không trung truyền đến. Lâm Tự mở mắt, nhìn thấy một vật thể bay trên không, đuôi mang theo luồng lửa lam nhạt, đang lao thẳng xuống mặt đất.
Tới rồi.
Độ cao của vật thể nhanh chóng hạ xuống, thân cơ giáp thon dài hiện rõ mồn một. Giây tiếp theo, cỗ cơ giáp đầy sẹo và vết xước ấy nặng nề đáp xuống, cát bụi bốc lên gần như muốn chôn sống cả Hải Ninh Hi.
Phi công cơ giáp bên kia nhảy khỏi khoang lái, chạy nhanh đến trước Phong Tuyết Hào, giọng đầy khí thế, giơ tay chào:
"Phi công cơ giáp Hạm đội Vực Sâu, Thượng úy Cassandra kính báo cáo Nguyên soái!"
Đợi bụi mù tan bớt, Hải Ninh Hi lau lớp cát bụi dính vào mắt, đáp lại:
"Rõ, Thượng úy Cassandra."
Nhưng khi khung cảnh trước mắt đã rõ ràng, sự chú ý của Cassandra lại chẳng đặt trên vị cấp trên của mình, mà há hốc miệng, ngẩn người nhìn chằm chằm người đang ngồi ở cửa khoang lái của Phong Tuyết Hào.
Người kia khoác áo khoác quân phục của Hải Ninh Hi, miễn cưỡng che được thân hình gầy gò, đôi bắp chân tái nhợt vẫn còn lộ ra ngoài. Tóc dài bù xù, trên mặt có vết thương ửng đỏ, ánh mắt mơ màng.
Quay lại nhìn Hải Ninh Hi, tuy bây giờ bị làm cho nhếch nhác đầy bùn đất, nhưng vết cào trên bộ quân phục tác chiến vẫn nổi bật vô cùng.
Cassandra sững sờ đến mức mọi lời muốn nói đều mắc nghẹn trong cổ họng.
Cô từng vài lần trông thấy Lâm Tự ở nhà ăn trên tàu Victoria, nên lập tức nhận ra thân phận của cậu. Nhưng mà... chuyên gia Cổ Địa Cầu thì có liên quan gì đến việc bác sĩ Lâm trần như nhộng xuất hiện trên cơ giáp tác chiến của Nguyên soái Hải Ninh Hi chứ?!
Khoan đã, trước khi xuất phát không phải nói là bác sĩ Lâm mất tích rồi sao... sao giờ lại ở trên cơ giáp của Nguyên soái?
Còn nữa, thưa Nguyên soái, quần áo của người ta ngài lột đi đâu rồi?
Cassandra bước lên thêm một bước, suýt nữa bị luồng tin tức tố Alpha cấp S cuộn trào ra từ khoang lái khiến chân mềm nhũn.
Lâm Tự nheo mắt dùng hàng mi che bớt cát bay, cổ họng bị cảm giác rát khô cào xé khiến cậu ho khan. Tiếng khàn khàn ấy vào tai Cassandra thì trở thành bằng chứng xác thực cho việc Nguyên soái "thú tính còn hơn cả thú".
Hình tượng Nguyên soái Chu vĩ đại rạng ngời trong lòng cô suýt nữa thì sụp đổ tan tành.
Trên người Lâm Tự hình như vẫn còn mơ hồ những vết bầm, Cassandra tức tối nghĩ thầm:
Nguyên soái Chu chẳng biết dịu dàng chút nào sao? Hình tượng Alpha cao quý của bọn tôi là bị những người như ngài làm cho bại hoại hết!
Rốt cuộc thì bác sĩ Lâm tại sao lại ở đây?
Hải Ninh Hi nhận thấy ánh mắt dò xét của Cassandra đặt trên người Lâm Tự, anh hắng giọng:
"Cassandra, cô về cơ giáp trước đi. Tôi sẽ sang ngay."
Anh bám dây an toàn trèo ngược lại khoang lái. Lâm Tự nhích người nhường đường cho anh, nhưng anh vỗ nhẹ lên vai cậu, ra hiệu:
"Vào trong luôn đi."
"Kiếm bộ đồ cho em."
Hải Ninh Hi lục lọi trong kho dự trữ lấy ra một bộ quân phục tác chiến màu trắng đưa cho Lâm Tự:
"Hệ thống làm mát sửa xong rồi, em bật chế độ làm mát lên, ở tạm trong khoang một lát. Tôi quay lại ngay."
Lâm Tự cầm bộ quân phục tác chiến, dõi theo bóng anh mở cửa khoang, động tác gọn gàng nhảy xuống đất, rồi men theo thang bên hông bước vào khoang lái của cơ giáp kia.
AI tự động đóng cửa khoang, bật đèn lên.
Luồng khí lạnh khiến Lâm Tự rùng mình một cái, nhưng rất nhanh đã thấy dễ chịu hơn. Bộ quân phục tác chiến của Hải Ninh Hi dài ngắn vừa tầm, chỉ là hơi rộng. Cậu thay xong, liếc sang kho dự trữ – bên trong còn nhiều loại trang phục khác nhau dùng cho các tình huống chiến trường.
Cậu lại nhìn sang chiếc áo khoác quân phục đen đã được đặt lại trên ghế lái, khẽ nhướng mày.
Trên Phong Tuyết Hào, về cơ bản... không thiếu quần.
— Vậy trước đó Hải Ninh Hi đã nghĩ cái quái gì vậy?
Cơ giáp LK809.
Khi Hải Ninh Hi bước vào khoang lái, phi công cơ giáp Alpha lại một lần nữa chào anh theo nghi thức.
Cassandra bắt đầu báo cáo:
"Tôi hạ cánh ở vùng sa mạc cách đây khoảng ba nghìn cây số, nhận được liên lạc của ngài là lập tức chạy về hướng này."
"Có gặp trùng tộc không?"
"Có chạm trán vài con trùng tộc mặt đất, tôi bật chế độ bay để tránh. Nguyên soái, trên đường tôi phát hiện từ trường bất thường, dữ liệu giám sát từ xa cho thấy đó là một hố đen."
"Hố đen?" Hải Ninh Hi nhíu mày. "Đây là một hành tinh nhỏ, khối lượng bình thường, không có điều kiện để sinh ra hố đen."
"Đúng vậy. Lúc đó tôi cũng rất bất ngờ, đã vòng đường khác để tiếp cận gần hơn một lần nữa, tiếp tục đo đạc. Nhưng phía hố đen có quá nhiều trùng tộc, tôi không thể tiếp cận gần hơn được. Dựa trên đợt dữ liệu thứ hai tính toán lại — kết quả vẫn là hố đen."
Kênh liên lạc đột nhiên hiển thị Phong Tuyết Hào đang gọi LK809, Cassandra ấn nút kết nối.
Sóng điện từ mang theo giọng nói khàn khàn, lạnh băng của Lâm Tự vang lên:
"Nguyên soái, máy trinh sát không người lái vừa gửi về tín hiệu khẩn cấp. Chúng đã phát hiện hai hố đen cỡ nhỏ."