Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Thế giới mới và trận chiến đầu tiên
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đây là...."
Min Ah-rin bước vào theo sau cũng không khỏi ngạc nhiên.
"Nó trông như sao Hỏa thì phải."
Tôi chỉ nghĩ đơn giản là nó giống một sa mạc thôi, nhưng khi nghe cô ấy nhắc đến 'sao Hỏa', tôi lại nhìn Min Ah-rin với một cảm xúc khó tả.
"Sao Hỏa?"
"Vâng."
Min Ah-rin nói với tôi, với vẻ mặt đầy phấn khích.
"Những cảnh tượng trên sao Hỏa trong phim tài liệu y hệt như thế này! Toàn là cát đỏ thôi."
"À....!Phải."
"Nếu đúng là sao Hỏa, chúng ta sẽ không thể thở được vì carbon dioxide, đúng không? Thật đáng ngạc nhiên! Nếu các thiết bị điện tử có thể hoạt động bên trong cánh cổng, tôi đã chụp một tấm rồi. Tiếc thật."
"....!"
Nỗi sợ hãi khi bước vào cánh cổng của cô ấy dường như đã tan biến.
Min Ah-rin phấn khích bắt đầu quan sát xung quanh.
Tôi thấy khá ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy như vậy.
"Tôi đoán cô đã xem rất nhiều phim tài liệu về nó."
"Vâng, hay lắm chứ. Nó thú vị mà, phải không? Đó là một hành tinh xa lạ mà chưa ai từng đặt chân tới. Khi tôi còn nhỏ, tôi có ước mơ là trở thành một nhà khoa học. Nhưng tôi đã từ bỏ nó vì tôi học không được tốt lắm."
"Tôi hiểu."
"Cuộc họp tác chiến sắp bắt đầu. Mọi người tập trung lại đây!"
Ngay sau đó, một giọng nói vang lên, hiệu triệu mọi người trong Hội tập trung lại.
Tôi cùng Min Ah-rin đi về phía các thành viên đang tụ tập.
"Tôi là Park Geon-ho, người được chỉ định dẫn đầu đội phá cổng lần này. Trước khi bắt đầu, tôi sẽ cung cấp cho mọi người tổng quan về toàn bộ nhiệm vụ."
Một người đàn ông đứng trên một tảng đá lớn nói, ánh mắt lướt qua các thành viên trong Hội.
Park Geon-ho.
Một cái tên quen thuộc.
Hắn ta từng xuất hiện vài lần trong cuốn tiểu thuyết. Tôi nghĩ năng lực của hắn cũng khá hữu ích, nhưng tôi lại không thể nhớ rõ năng lực của hắn là gì.
"Park Geon-ho là một trong những đội trưởng của Cục Tác Chiến Đặc Biệt. Đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn."
Min Ah-rin đứng cạnh tôi, thì thầm với tôi.
Tôi không thể nhớ ra bất kỳ thông tin nào vì tôi không có nhiều thông tin về hắn ta.
"Cục Tác Chiến Đặc Biệt."
"Cậu không biết sao? Cục này chuyên phá các cổng cấp cao. Có rất nhiều tin đồn về việc Hội Trưởng đã đích thân chiêu mộ những năng lực giả mà mình ưng ý. Thấy cậu cũng tham gia vào cuộc phá cổng này thì chắc là đúng rồi."
"Hắn ta chắc hẳn rất mạnh. Năng lực của hắn ta là gì vậy?"
"À, cái này à? Tôi nghe nói hắn ta làm gì đó với đạn sắt. Tôi cũng không rõ lắm."
Tôi gật đầu.
Tôi sẽ tự tìm hiểu khi tôi tiếp tục cuộc chinh phạt này.
Sau cuộc trò chuyện ngắn với Min Ah-rin, tôi tập trung lắng nghe Park Geon-ho.
"Hãy nhìn sang hướng Bắc phía xa kia, mọi người có thể thấy loáng thoáng một tòa thành và đó chính là điểm đến của chúng ta. Như mọi cánh cổng, lũ quái vật đợt đầu sẽ xuất hiện trong khoảng hai mươi phút nữa và cấp độ bên trong cánh cổng sẽ được xác định trước bằng cách đo lường theo cấp độ của quái vật."
Cả Cheon Sa-yeon lẫn tôi đều biết cánh cổng này là cánh cổng cao cấp, thậm chí còn là cổng cấp SS, nhưng các thành viên khác của hội lại không biết điều đó.
Nhìn không khí hiện tại, Cheon Sa-yeon có vẻ như không bận tâm đến việc cung cấp thông tin cho các thành viên trong hội.
Trong tiểu thuyết, viết rằng cánh cổng đã được quét sạch mà không hề có bất kỳ tổn thất nào và thành công thu được vũ khí, vậy thì tôi sẽ không cần phải lo quá nhiều về nó....
"Cấp độ bên trong cánh cổng sẽ liên tục thay đổi theo cấp độ của quái vật, vì thế đừng mất cảnh giác cho đến khi chúng ta hoàn thành việc phá hủy nó. Sẽ rất khó khăn nếu có ai bị lạc bên trong cánh cổng, vì vậy hãy theo sát tôi. Từ giờ, tôi và Hội Trưởng sẽ dẫn đầu. Đó là tất cả."
Sau khi giải thích xong, Park Geon-ho ngay lập tức nhảy xuống khỏi tảng đá và chúng tôi bắt đầu di chuyển.
Tôi nhìn các healer khác và những năng lực giả bảo vệ Min Ah-rin.
Nhìn chung, những năng lực giả này, hầu hết đều là hạng B.
Có vẻ như nó sẽ khá mệt đây.
Vì họ đều là thành viên của hội được chỉ định để bảo vệ nhóm healer, họ cũng không phải là những kẻ yếu kém.
Ngay lúc đó, tôi nhìn thấy một người đàn ông có chút kỳ lạ giữa những gương mặt xa lạ khác.
Tôi nhìn người đàn ông đó hồi lâu, tự hỏi cảm giác khó chịu này là gì, chỉ là để đề phòng, tôi tóm lấy cổ áo của cậu ta.
"Chết tiệt, cái quái gì vậy?"
"Ối chà."
Cậu ta thậm chí còn không thèm che giấu giọng nói của mình, chắc là cậu ta biết đằng nào cũng bị phát hiện rồi.
Tôi thở dài, khoanh tay nhìn cậu.
"Cậu theo dõi tôi à."
"....."
"Hãy vô hiệu hóa kỹ năng của cậu ngay bây giờ."
"Dù gì thì tôi cũng đi cùng mà."
Vừa càu nhàu, thì người lạ mặt biến mất và khuôn mặt Kim Woo-jin hiện ra.
Dù gì thì cậu ta cũng đã vào rồi nên có tức giận cũng chẳng ích gì.
Tôi nghiêng đầu nói.
"Tôi tưởng cậu đã bỏ đi rồi chứ, không thấy cậu đâu cả, nhưng cậu vẫn đi theo tôi? Muốn chết lắm hả?"
"Im miệng, ta sẽ ra ngoài an toàn. Cứ chờ xem."
"Ồ, thế cứ làm vậy đi, nhỉ?"
Nhìn cậu ta với vẻ mặt đáng thương, Kim Woo-jin thở hắt ra một tiếng đầy tức giận.
Gì mà nhìn tôi chằm chằm thế?
"Yi-gyeol- ssi. Đây là ai vậy?"
Min Ah-rin nghe thấy cuộc trò chuyện bên cạnh tôi, tò mò hỏi xen vào.
Tôi cũng đang định giới thiệu cậu ta, nên tôi nhanh chóng kéo Kim Woo-jin lại.
"Cậu ấy là Kim Woo-jin, là một cộng sự của tôi. Này, chào cô ấy đi. Cô ấy là Min Ah-rin- ssi, là một healer đó."
Cô ấy là một người rất quan trọng, người sẽ chịu trách nhiệm cho cuộc sống của cậu đó.
Khi tôi nhìn Kim Woo-jin với ánh mắt đầy ẩn ý, cậu ta bĩu môi chào Min Ah-rin.
"Tôi là Kim Woo-jin."
"Tôi là Min Ah-rin. Cậu là người làm việc bên cạnh Hội Trưởng phải không? Tôi nhớ có gặp cậu vài lần."
"Đúng vậy."
"Con quái đầu tiên đây rồi!"
Trong khi tôi đang ung dung nhìn Kim Woo-jin và Min Ah-rin làm quen, tôi nghe thấy tiếng hét của Park Geon-ho ngay phía trước.
Tôi vội vàng nắm lấy vai Kim Woo-jin.
"Đừng làm gì dại dột, hãy ở gần Min Ah-rin. Hiểu rồi chứ?"
"Ta— Ta hiểu!."
Kim Woo-jin, người luôn giữ vẻ mặt không đổi sắc, cũng tỏ ra sợ hãi khi thấy con quái vật xuất hiện, vậy nên cậu ta ngoan ngoãn gật đầu và lùi lại phía sau tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi nhìn sang chỗ khác.
Có thứ gì đó đang lao tới, giẫm lên bãi cát đỏ.
Đó là những đợt quái vật tấn công trong cánh cổng.
Số lượng quái vật tăng gấp ba khi ở cấp thấp, gấp hai mươi khi ở cấp cao và số lượng quái vật tấn công đồng thời luôn xuất hiện ngẫu nhiên.
Điều quan trọng nhất là chúng thường đi theo bầy đàn.
Ngay cả khi chúng chỉ đến từ một hướng, chúng có thể bất ngờ đổ ập đến từ mọi hướng, vì vậy tôi luôn phải quan sát xung quanh.
Vì vậy, hàng phía sau nơi các healer đang đứng cũng không an toàn.
Tôi nhìn những con quái vật tiến lại gần hơn, xuyên qua lớp cát bụi.
Kyeeek! Kyeek!
Sinh vật được bao phủ bởi lớp da màu xám xù xì gầm lên với âm thanh chói tai.
Cái miệng há rộng, lộ ra hàng chục chiếc răng sắt nhọn, lưỡi dài và dày.
Đầu trông giống cá sấu, nhưng chân lại cực kỳ nhỏ và nhiều, nhìn chung thì nó giống nhện hơn là cá sấu.
Ở hai đầu chân phát ra ánh đỏ kỳ lạ, đoán chừng nơi đó có chứa độc.
Kinh dị gớm.
Đây là lần đầu tiên tôi trực tiếp đối mặt với một con quái vật bên trong cổng nên tôi rất lo lắng.
Trong tương lai, tôi sẽ phải tiếp tục đối mặt với những thứ kinh tởm như thế này.....!chấn thương tâm lý luôn lớn hơn chấn thương thể xác.
Tôi không muốn nhìn thấy chúng trong giấc mơ của tôi đâu.
Tổng số quái vật lao về phía chúng tôi là bốn con.
Tôi giơ hai tay lên, vận dụng hết khả năng của mình.
Kwadeudeuk!
Ngay khi tôi thổi bay hai chân trước của con quái vật đang chạy phía trước, con quái vật nhảy lên và vung chân tấn công chính xác vào vị trí tôi đang đứng.
"Nhanh!"
Tôi cố gắng bay lên không trung để né đòn tấn công, nuốt ngược tiếng hét sắp bật ra khỏi cổ họng.
Tôi ớn lạnh đến nỗi nổi cả da gà.
Kyeeek!
Bực tức vì tôi đã né được đòn tấn công, con quái vật há miệng đe dọa, máu rỉ ra từ chân nó.
Tôi cau mày trước cảnh tượng khó chịu.
Máu của những con này có màu xanh, chúng là người ngoài hành tinh hay thứ gì đó tương tự?
Một lần nữa cơn gió biến thành một lưỡi đao và phóng thẳng về phía con quái vật.
Không như lần đầu, tôi tạo thêm vài lưỡi đao gió nữa và phóng về phía chúng.
Con quái vật nhanh nhẹn né tránh lưỡi đao gió đầu tiên, nhưng cái thứ hai và thứ ba đã bắn trúng nó.
Chân trái và nửa thân trên của con quái vật bị lưỡi đao gió cắt đứt khi đâm thẳng vào tim nó, nó ngã xuống cát với âm thanh sùng sục.
"Hah...."
May mắn thay, nó là một con quái vật có trí thông minh thấp và không có khả năng phòng thủ.
Tiếp theo đó, tôi tiêu diệt thêm hai con quái vật khác đang lao về phía mình.
Hai con lao tới cùng lúc nên tôi nhanh chóng sử dụng kỹ năng của mình và không kịp né tránh khiến máu văng tung tóe lên người.
Hự, ghê quá.
Tôi xoay người sang một bên hết sức có thể để tránh bị ướt quần áo, nhưng khuôn mặt tôi thì không thể tránh khỏi.
Tôi nhìn lại, lau đi vết máu xanh lấm tấm trên má trái.
Tôi bỏ qua xác quái vật để kiểm tra xem các thành viên khác trong hội bảo vệ nhóm healer có an toàn không.
"Yi-gyeol- ssi!"
Khi tôi bước về phía sau, Kim Woo-jin và Min Ah-rin ngạc nhiên chạy đến chỗ tôi.
Min Ah-rin hét lên.
"Cậu- cậu bị thương sao?"
"Không....!Máu của tôi không có màu xanh."
Tôi trả lời Min Ah-rin với giọng hơi run. Nghe vậy, cô ấy nói.
"À."
Và lấy ra một chiếc khăn tay.
Cô ấy đưa nó cho tôi, tôi nhận lấy, thầm biết ơn cô ấy.