Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Chương 15: Trạm nghỉ và hồi ức
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mái tóc vàng hoe, rối bù vì nhuộm nhiều của cậu ta đập vào mắt tôi.
"Huynh-nim, anh chưa ngủ à?"
"Chưa."
Tôi theo phản xạ dụi đôi mắt mệt mỏi, rồi dựa thẳng người vào thành ghế.
Chỉ liếc qua thôi, tôi đã thấy cái bàn ngập giấy tờ thật bừa bộn.
"Ôi chao, nhìn mặt anh kìa.
Huynh-nim, anh phải chăm sóc bản thân cho tốt vào đấy.
Vì anh có một khuôn mặt rất đẹp mà."
"Hỗn xược thật đấy...!Cậu là bạn của tôi chắc? Đưa đây mấy thứ cậu mua."
Cậu ta bĩu môi nhìn tôi, rồi đưa thứ trong tay ra.
"Ngày nào em cũng chạy việc vặt đi mua cà phê cho anh, vậy mà anh không nể mặt em chút nào sao...?"
"Vậy cậu vẫn cứ ra vào đây đấy thôi? Hay cậu muốn tôi tống cổ cậu ra ngoài?"
"Ôi, ý em không phải thế!"
"Một thằng sinh viên vô học mà cứ ra vào văn phòng của một tên xã hội đen thì cần gì mặt mũi."
"Anh cũng đâu phải thằng khốn nạn đến thế, đĩ mẹ."
"Đĩ mẹ?"
"Chậc, tai anh thính thật đấy."
Cuối cùng, khi cuộc cãi vã kết thúc, cậu ta lắc đầu cười nhạt.
Thôi kệ đi.
Tôi còn có thể nói gì với cậu ta nữa đây? Thay vì cằn nhằn, tôi cắm ống hút vào cốc cà phê vani cậu ta mua rồi hút một ngụm.
Tôi im lặng uống cà phê một lúc, còn cậu ta thì cứ ngây người nhìn chằm chằm vào tôi, vuốt mái tóc trông như một con chó của mình ra sau rồi nói.
"Ôi chao, anh thưởng thức đồ ngọt trông tuyệt vời đến thế sao..."
"Nó ngon thật."
"Chẳng hợp chút nào.
Rượu mới hợp với anh hơn chứ."
"Tôi thích đồ ngọt thì có vấn đề gì à? Nếu cậu không còn việc gì ở đây thì sao không ngừng lải nhải rồi biến đi nhỉ?"
"Hừ, dù sao em cũng sẽ đi! Thật là, khó chịu ghê...!"
Ai mà biết được cậu ta nghĩ gì trong đầu, cậu trai làm ầm lên một trận rồi vội vã mở cửa văn phòng bước ra ngoài.
Tôi cũng chẳng bận tâm lắm, cứ ngồi đó uống cà phê.
Nó ngọt ngào và mát lạnh.
Rất ngon.
"...Yi-gyeol-ssi!"
Đồ ngọt là nhất.
"Yi-gyeol-ssi!"
"Hả?"
Tôi mở bừng mắt.
Khi tỉnh dậy, tôi nhìn thấy cát qua tầm nhìn mờ ảo.
Min Ah-rin lay lay tôi dậy, lo lắng hỏi.
"Cậu có sao không? Nếu thấy không ổn, cậu có muốn tôi dùng năng lực của mình không? Tôi chắc chắn sẽ giúp cậu cảm thấy tốt hơn."
"Không."
Tôi ngủ lâu đến mức còn mơ được.
Tôi đứng dậy khỏi chỗ đang ngồi, phủi cát trên quần.
"Mấy giờ rồi?"
"Giờ là bốn giờ sáng.
Họ nói sẽ sớm lên đường."
Tôi gật đầu.
Tôi có thể thấy bầu trời bụi mù đỏ ửng đang dần sáng hơn một chút.
Đã bốn ngày kể từ khi chúng tôi vào cổng.
Vì đây là một cổng cấp SS và bên trong rất rộng lớn, chúng tôi mới chỉ đi được một nửa quãng đường.
Nhìn xung quanh, tôi thấy các thành viên của hội đang thu dọn chỗ ngủ.
Những năng lực giả có khả năng tấn công thường có sức chịu đựng tốt hơn người hạng B, nên họ có thể ngủ ở bất cứ đâu. Nhưng những năng lực giả không có khả năng tấn công như các healer thì cơ thể vẫn giống người bình thường, thế nên những vật dụng như túi ngủ là rất cần thiết.
"Min Ah-rin-ssi trông có vẻ mệt mỏi hơn tôi."
"Ừm...!Biết sao được.
Tôi chưa từng trải qua điều gì như thế này trước đây."
Ngay cả khi ngủ trong túi ngủ hay lều, cũng không thể nghỉ ngơi thoải mái bên trong một cánh cổng mà thi thoảng lại bị quái vật tấn công.
Min Ah-rin, với quầng thâm vì mệt mỏi và làn da chai sần, mỉm cười ngượng nghịu.
"Cái này tôi vẫn chịu được.
Vì vẫn chưa có ai bị thương...."
"À."
May mắn thay, những con quái vật xuất hiện trong bốn ngày qua đều là cấp B.
Hầu hết các thành viên trong nhóm cũng đều là hạng A nên việc đối phó với những con quái vật kéo đến cũng khá dễ dàng.
Năng lực chữa trị được sử dụng để khôi phục năng lượng của các năng lực giả, nhưng nếu mọi người bắt đầu bị thương, Min Ah-rin sẽ còn vất vả hơn bây giờ nhiều.
"Nhưng nó dễ hơn tôi tưởng.
Tôi đã nghĩ cổng này rất khó vì ngay cả Hội trưởng cũng tham gia cơ mà."
"Chà, tôi thì lại không nghĩ nó sẽ dễ vậy đâu."
Tôi đã bảo Min Ah-rin hãy cẩn thận và đừng mất cảnh giác.
Tôi cũng nghi ngờ việc chỉ có quái vật cấp B xuất hiện trong bốn ngày này, nhưng điều đó không thay đổi sự thật rằng cánh cổng này được phân loại là cấp SS.
------------------------------
Ngay khi khu vực xung quanh hoàn toàn sáng hẳn, lũ quái vật đã bắt đầu tấn công.
Chúng gây náo động một chút vì trốn trong cát, nhưng vì chỉ toàn là cấp B nên sự náo loạn nhanh chóng lắng xuống.
Bùm!
Kweeehk!
Hàng chục con quái vật trông giống bọ cạp bị cắt đôi, rơi xuống đất.
Bùm!
Mặt đất rung chuyển nhẹ khi tiếng nổ vang lên.
"Ghê thật đấy."
Một viên đạn sắt nhỏ bay tới chỗ con quái vật rồi phát nổ.
Những con quái vật lao tới còn không kịp đến gần đã bị vụ nổ cuốn đi.
Tôi gật đầu trước lời của Min Ah-rin, rồi nhìn Park Geon-ho đang xử lý lũ quái vật.
Năng lực biến một viên bi sắt thành một quả bom.
Nó đủ mạnh để làm nổ tung những con quái vật cấp A, vì thế vị trí Đội trưởng Cục Tác chiến Đặc biệt là điều dễ hiểu.
Nhóm xử lý những con quái vật bằng năng lực của Park Geon-ho đã bắt đầu di chuyển trở lại.
Vừa đi vừa nhai thịt bò khô, tôi ngẩng đầu lên khi nghe tiếng hô.
"Đây là trạm nghỉ!"
Một khu rừng rậm rạp hiện ra trước mắt tôi, nơi mà trước đó tôi chỉ thấy bãi cát cằn cỗi.
Khu rừng này trông không thật chút nào, nó giống như ảo ảnh của ốc đảo hơn. Một nơi được gọi là trạm nghỉ và cũng là một phần của cánh cổng này.
Một khu rừng yên bình với cây cối rậm rạp và một con sông chảy ở trung tâm.
Nó lớn đến mức khiến người ta phải mất nửa ngày để ra khỏi đó, và không có quái vật nào xuất hiện bên trong, vì vậy nó được đặt tên là trạm nghỉ.
Min Ah-rin lần đầu tiên nhìn thấy trạm nghỉ giống như tôi, cô mở to mắt và nói với giọng kinh ngạc.
"Ôi chao, thật sự có một khu rừng ở đây."
"Tôi nghe nói ở đây sẽ không có quái vật."
"Phải rồi.
Nhưng cũng đừng bất cẩn mà đi lang thang xung quanh, vì dù sao cũng rất nguy hiểm."
"...Chết tiệt.
Sao ngươi cứ bắt nạt mỗi mình ta vậy?"
Kim Woo-jin đã liên tục cằn nhằn, kêu ca đủ thứ với tôi trong suốt bốn ngày qua.
Tôi thở dài, hạ giọng xuống để Min Ah-rin không nghe thấy.
"Tôi có việc khác phải làm, vì thế tôi sẽ đi ra ngoài trong trạm nghỉ này.
Đừng có gây rắc rối mà hãy yên lặng ở bên cạnh Min Ah-rin-ssi."
"Cái gì? Thế thì ta cũng sẽ đi."
"Đừng có ngớ ngẩn."
Đó là nơi duy nhất mà tôi có thể lấy được hai vật phẩm cấp thấp mà tôi đã yêu cầu Cheon Sa-yeon trao đổi.
Đây là lần đầu tiên tôi đi tìm nó, vì thế tôi không biết sẽ mất bao lâu.
Tôi đã định đi theo nhóm healer từ phía sau rồi sau đó sẽ tách riêng.
"Thứ phi lý gì đây? Ngay từ đầu ta đến đây là để giám sát ngươi...!"
"Hội trưởng cũng đã biết rồi nên cậu không cần phải lo đâu."
Phải lặn lội đi lấy hai vật phẩm cấp thấp mà đáng lẽ ra tôi phải có ngay từ đầu... Thôi, dừng lại thôi.
Nếu tôi còn nghĩ thêm về nó nữa, có lẽ tôi sẽ lao thẳng đến chỗ Cheon Sa-yeon mà giật lấy cổ áo hắn ta mất.
"À, thế một mình ta thì làm gì đây...!"
"Sao cậu lại ở một mình? Tôi đã giới thiệu cậu với Min Ah-rin-ssi rồi mà."
"Bọn ta không thân thiết đến vậy!"
"Thế cậu có chơi thân với tôi không?"
Khi tôi hỏi lại như vậy, Kim Woo-jin ngậm miệng lại, nhìn tôi chằm chằm.
Nhìn chằm chằm như thế cũng vô dụng thôi.
"Im đi! Ta chỉ cảm thấy không thân thôi!"
"Dù sao thì tôi cũng không thể đưa cậu đi cùng được.
Tôi không có thời gian để chăm sóc thêm cả cậu nữa đâu."
"..."
Khi tôi nhìn Kim Woo-jin với vẻ mặt khó chịu và cáu giận, cậu ta quay đi với khuôn mặt đỏ bừng như thể lòng kiêu hãnh đã bị tổn thương, rồi chạy về phía nhóm.
Tôi tặc lưỡi nhìn theo, Min Ah-rin hỏi tôi với vẻ tò mò.
"Yi-gyeol-ssi, cậu có em trai không?"
"Em trai?"
Tôi xoa gáy trước câu hỏi bất ngờ.
Tôi có nên nói có hay không...? Thành thật mà nói, Han Yi-gyeol có một cô em gái.
Tôi thấy lạ khi suy ngẫm một lúc lâu, nên tôi thẳng thắn hỏi.
"Sao...!Sao cô đột nhiên hỏi vậy?"
"Khi tôi thấy cậu đối xử với Kim Woo-jin-ssi, cậu hành động như thể có rất nhiều em ruột vậy."
"Tôi có rất nhiều em."
Tôi cười gượng.
Tôi đã có rất nhiều.
Tất nhiên, họ không phải anh em của tôi theo nghĩa đó.
Tôi nhớ lại những người đàn ông to lớn đã nói khi đi theo tôi.
"Huynh-nim, huynh-nim."
Nghĩ về họ, tất cả bọn họ đều trông thật dễ thương và ngây thơ.
Nghĩ lại thì, có một đứa tính cách khá giống với Kim Woo-jin.
Mái tóc vàng hoe hiện lên trong tâm trí tôi, cái thứ mà tôi đã cố gạt khỏi trí nhớ của mình.
"Cậu bao nhiêu tuổi, Yi-gyeol-ssi?"
"Tôi...!Không, không, hai mươi tư tuổi."
Tôi suýt chút nữa thì nói ra tuổi thật của mình.
Tôi định thần lại, nói tuổi của Han Yi-gyeol.
Tôi phát hiện ra điều đó bằng cách nhìn vào chứng minh thư trong ví của cậu ấy.
Trong tiểu thuyết, Han Yi-gyeol chỉ là một vai nhỏ nên những thông tin như tuổi của cậu sẽ không được đề cập đến.
"Hai mươi tư? Trông mặt cậu còn trẻ hơn thế ấy."
"Còn cô thì sao, Min Ah-rin?"
"Tôi hai mươi chín."
"Min Ah-rin trông cũng trẻ hơn nhiều so với tuổi của cô đấy kìa."
Min Ah-rin bật cười trước câu đùa vui vẻ của tôi.
"Hì hì.
Tôi nghe nhiều rồi.
Nhưng cảm giác còn tuyệt hơn khi nghe Yi-gyeol-ssi nói điều đó."
"Haha, tôi nói thật mà."
Việc lấy lòng Min Ah-rin có lợi về nhiều mặt, nhưng những gì tôi vừa nói là sự thật.
Chẳng có gì lạ khi Abyss là một cuốn tiểu thuyết thiên về nam giới.
Ha Tae-heon có rất nhiều phụ nữ theo đuổi, chắc hẳn anh ta cảm thấy rất tuyệt đây.