Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Sự nghi hoặc và nỗi lo lắng
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù đang ôm tôi, một người gần như kiệt sức và sắp ngất, Cheon Sa-yeon vẫn di chuyển nhẹ nhàng giữa bầy quái vật.
Tôi chỉ giữ lại luồng gió bao quanh cơ thể Cheon Sa-yeon, còn những phần khác thì vô hiệu hóa.
Khi năng lượng thoát ra giảm bớt, cơn đau đầu cũng dịu đi.
Trong bóng tối, tiếng gào thét của quái vật và âm thanh của lửa vẫn vọng đến rõ ràng.
Khi hít một hơi thật sâu, tôi cảm nhận được mùi hương hăng hắc, mát lạnh.
Hắn ta còn dùng nước hoa ở nơi thế này sao?
"Han Yi-gyeol."
Tôi khẽ run rẩy mí mắt, khó khăn mở mắt ra.
Trong tầm nhìn mờ ảo, tôi thấy cơ ngực của Cheon Sa-yeon, nơi tôi đang tựa vào.
"....Anh đã xong chưa?"
Tôi không còn nghe thấy tiếng quái vật ồn ào như lúc nãy nữa.
"Xong rồi.
Hãy vô hiệu hóa năng lực của cậu đi."
Ngay sau khi nói xong, tôi ngừng luồng gió của mình lại.
Chỉ riêng việc đó đã khiến tôi thở dễ dàng hơn rất nhiều.
Dù cơn đau trong đầu thì vẫn còn đó.
"Làm tốt lắm."
Hắn nói khi vuốt trán tôi.
Nếu có lý do gì khiến hắn đột nhiên hành động tử tế như vậy, thì chắc chắn là vì hắn cảm thấy sảng khoái sau khi đã vắt cạn năng lực của người khác đến mức này.
"Nhờ cậu, tôi đã đối phó với lũ quái vật mà không gặp nhiều tổn thất."
"Đó là điều đương nhiên, tôi đã rất vất vả mà. Mặc dù có lúc tôi chỉ muốn đấm anh một trận."
"Thật là lạnh lùng."
Cheon Sa-yeon tỏ ra thích thú trước lời nói của tôi, nhìn tôi bằng nụ cười dịu dàng.
"....Anh nhìn cái gì?"
"Tôi đã có một trải nghiệm rất tốt."
Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng có điều gì đó sâu thẳm và u tối lướt qua trong mắt hắn.
"Tôi chưa từng nghĩ sẽ sử dụng nó theo cách này. Nó tốt hơn rất nhiều so với mong đợi. Dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng cũng đủ khiến tôi ham muốn nhiều hơn."
"....!"
Ờ, ừm.
Tôi đoán hắn đang nói thật lòng.
Tôi không biết nên vui vì được Cheon Sa-yeon thừa nhận, hay nên tức giận vì cách hắn đối xử với tôi không khác gì một món đồ.
Tôi trả lời với một cảm giác lo lắng.
"Cảm ơn vì lời khen, nhưng tôi không mấy hứng thú. Anh không phải loại người mà tôi có thể đối phó nổi."
"Thật đáng tiếc. Chắc là do cậu không có đủ năng lượng nhỉ. Sẽ tuyệt vời hơn nếu tôi có thể sử dụng nó lâu hơn."
"Đây là điều bình thường đối với một hạng A."
Hạng SS dường như có một mức năng lượng khác.
Thật không công bằng khi thấy hắn vẫn sung sức như vậy dù đã chiến đấu với quái vật cả ngày.
"Nếu xong rồi thì làm ơn thả tôi xuống. Nó khiến tôi khó chịu đấy."
"Tôi sẽ đưa cậu đến chỗ Min Ah-rin."
"Tôi tự đi được."
Cheon Sa-yeon thậm chí còn giả vờ không nghe thấy yêu cầu thả tôi xuống.
Thôi được.
Tôi thậm chí còn chẳng có cách nào để đánh bại hắn.
Từ bỏ ý định giãy giụa thoát ra, tôi hỏi một câu khác.
"Mọi người vẫn ổn chứ? Min Ah-rin và Kim Woo-jin ấy."
"Tất nhiên.
Tôi khuyên cậu nên chăm sóc bản thân nhiều hơn bất kỳ ai. Cậu là người gặp nguy hiểm nhất."
"Gì cơ? Không đời nào. Tôi còn chẳng bị thương chút nào."
"Năng lực giả gặp nguy hiểm nhất khi họ cạn năng lượng."
Thật sao? Dù hơi khó chịu khi chịu đựng cơn đau đầu dữ dội này, nhưng nó tốt hơn nhiều so với việc bị thương.
"Cậu có vẻ đối xử rất tốt với hai người đó."
Tôi liếc nhìn khuôn mặt Cheon Sa-yeon, người đang nhìn thẳng về phía trước.
Tôi không ngờ hắn lại hỏi một câu như vậy.
Từ khi bước vào cổng và cùng nhau chống đỡ, chúng tôi đã tiếp xúc nhiều hơn trước, nhưng khó có thể tự tin nói rằng chúng tôi đã trở nên thân thiết hơn.
Hơn nữa, tôi không nghĩ Min Ah-rin hay Kim Woo-jin sẽ nghĩ rằng tôi đã làm thân với họ.
"Tôi không biết.
Chúng tôi không thân nhau đến vậy."
"Dù không thân thiết gì nhưng vẫn đi cùng nhau. Cậu không quan tâm đến họ à?"
Quan tâm chứ, đương nhiên là tôi có. Làm sao chúng ta có thể nói không quen biết nhau khi đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện? Tốt hơn hết là nên phá xong cổng mà không gặp bất cứ vấn đề gì."
"Đúng vậy."
Cheon Sa-yeon thì thầm trầm thấp.
"Tôi cũng mong chờ điều đó."
"Gì cơ....."
"Yi-gyeol-ssi!"
Khi tôi định hỏi hắn có ý gì, tôi quay đầu lại trước giọng nói của Min Ah-rin.
Min Ah-rin và Kim Woo-jin chạy qua các thành viên hội đang dọn dẹp xác quái vật.
"Cậu có sao không? Có bị thương ở đâu không?"
Bên cạnh Min Ah-rin đang lo lắng, Kim Woo-jin hét lên kinh ngạc.
"Chết tiệt, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt này xem! Tôi cứ tưởng cậu chết rồi cơ đấy."
Cái tên khốn này.
"Tôi ổn...."
"Cậu sử dụng năng lực của mình quá mức, tốt hơn là cậu nên hồi phục lại năng lượng của mình trước đã."
Cheon Sa-yeon chen vào trước khi tôi kịp nói rằng mình ổn.
Cheon Sa-yeon đặt tôi xuống tảng đá, tra kiếm vào vỏ và mặc lại áo khoác.
"Ưu tiên hàng đầu là để healer Min Ah-rin hồi phục cho Han Yi-gyeol. Tôi sẽ lo liệu mọi thứ."
"Rõ."
Nghe thấy câu trả lời của Min Ah-rin, Cheon Sa-yeon dứt khoát quay lưng rời đi.
Min Ah-rin nhìn tôi với vẻ thông cảm rồi hỏi.
"Đau lắm phải không? Cậu sẽ cảm thấy tốt hơn khi năng lượng được hồi phục thôi."
"Tôi chịu được."
"Không có gì phải giấu đâu. Tôi cũng từng trải qua rồi. Cậu đưa tay cho tôi được không?"
Ngay khi tôi đưa tay về phía cô ấy, Min Ah-rin không ngần ngại nắm lấy tay tôi.
Tôi cảm thấy một luồng năng lượng mát mẻ trên lòng bàn tay.
Năng lượng của Min Ah-rin chảy qua cánh tay tôi, xoa dịu năng lực của tôi.
"Thật kỳ diệu."
Năng lượng cạn kiệt của tôi lúc này đang lớn dần.
Ban đầu chỉ nhỏ bằng nắm tay, năng lượng của tôi dần lớn lên và trở lại mức ban đầu.
Cơn đau đầu của tôi biến mất, và cơ thể rũ rượi của tôi tràn đầy sức mạnh.
"Khi năng lượng của cậu trở nên không ổn định hay yếu đi, tình trạng thể chất của cậu cũng sẽ tệ đi. Quá trình hồi phục tự nhiên cần một thời gian dài, vậy nên hầu hết mọi người đều tìm đến các healer."
"Cô vất vả rồi."
"Cảm ơn cậu cũng đã vất vả. Yi-gyeol-ssi luôn được chào đón nhé!"
Thấy tôi đã tốt hơn nhiều, Min Ah-rin buông tay tôi ra và mỉm cười.
Trông cô ấy có vẻ mệt mỏi vì đã truyền năng lượng cho tôi.
"Vậy nên nếu cậu có bị thương hay đau ốm, đừng ngại mà hãy đến tìm tôi nhé."
Tôi đáp lại bằng một nụ cười ngượng nghịu.
May mắn thay, Min Ah-rin gật đầu mà không nói gì thêm, dù đó là một câu trả lời thiếu tế nhị.
"Này, Han Yi-gyeol."
Kim Woo-jin đứng sau Min Ah-rin, gọi tôi bằng giọng trầm thấp.
"Gì vậy?"
"....Cậu."
Kim Woo-jin ngập ngừng, không nói hết câu.
Cậu ta bị làm sao vậy?
"Sao vậy, nói đi?"
Kim Woo-jin mở miệng với biểu cảm phức tạp khi tôi thúc giục vì mất kiên nhẫn.
"Chuyện gì xảy ra giữa cậu và Hội trưởng vậy?"
....Cậu đang nói cái quái gì thế?
Tôi xoa cổ mình trước cơn mệt mỏi đột nhiên ập tới.
"Sao đột nhiên?"
"Cậu với Hội trưởng vốn không ưa nhau mà."
Vẫn vậy thôi.
"Cậu cũng biết điều đó ha."
"Bất cứ khi nào cậu thấy Hội trưởng, cậu đều khóc không ra hơi. Cậu phá hủy mọi thứ xung quanh vì không thể kiểm soát năng lực của mình. Cậu run sợ và gây ra một mớ hỗn độn khi cố gắng làm tốt nó...."
"....!"
Cậu ta đã như vậy sao? Tôi nhớ lại cơ thể ban đầu.
Han Yi-gyeol là một người rất yếu đuối.
Hầu hết các cảnh trong cuốn tiểu thuyết chỉ cho thấy cậu ta hành động theo lệnh của Cheon Sa-yeon, nên tôi không biết rằng nó lại nhiều đến thế.
Nghĩ lại, sau khi trở thành Han Yi-gyeol, tôi đã khóc rất nhiều trong giấc mơ đầu tiên có Cheon Sa-yeon.
Điều đó có chút kỳ lạ.
Tại sao Cheon Sa-yeon lại vứt bỏ Han Yi-gyeol dễ dàng như vậy? Nếu tận dụng năng lực của Han Yi-gyeol, giữ cậu ta bên cạnh sẽ có lợi hơn là vứt bỏ.
Khi tôi đọc cuốn tiểu thuyết, tôi đã tập trung vào Ha Tae-heon đến nỗi không nhận ra điều đó thật kỳ lạ và bỏ qua, nhưng bây giờ nghiêm túc nghĩ lại thì có rất nhiều điểm đáng ngờ.
Tôi đoán mình sẽ phải dành thời gian để xem xét kỹ hơn về nó.
Nếu tôi bỏ qua, có thể sẽ rất rắc rối về sau.
"Là thật sao? Yi-gyeol-ssi? Tôi thậm chí còn không thể hình dung ra nổi."
Trước lời nói của Kim Woo-jin, Min Ah-rin tỏ ra rất ngạc nhiên.
"Lúc ấy tôi thật sự rất khó chịu... và ngay cả với năng lực của mình, tất cả những gì cậu ta có thể làm chỉ là ngồi than vãn thôi."
"Ôi trời."
Min Ah-rin đảo mắt như đang tưởng tượng ra điều gì đó, rồi cô ấy ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ với đôi má ửng hồng.
Tại sao cô lại vui đến vậy khi nghe tôi khóc cơ chứ?
"....Mọi người đều phải trưởng thành mà."
"Hah, trưởng thành cái quái gì chứ? Tất cả chỉ là một vở kịch đúng không? Cậu muốn trở thành một diễn viên không đấy? Vậy thì đừng lãng phí thời gian ở đây nữa."
"Tôi hiểu, phải rồi. Đó là một kỹ năng tuyệt vời khi có thể giả vờ khóc. Cậu sẽ giống như một diễn viên vậy! Tôi sẽ là người hâm mộ số một của cậu."
"Vậy thì tôi sẽ là quản lý."
"Tôi sẽ không trở thành một diễn viên, tôi sẽ không!"
Hai người cũng đâu khác gì vai diễn của mình đâu.
Dù sao thì hai người này cũng không hề bình thường.
"Dù sao, vào lúc đó cậu trông cậu rất sợ Hội trưởng. Ngoài ra, em gá.... ehem."
Kim Woo-jin vội vàng ngậm miệng lại và liếc nhìn Min Ah-rin.
Tôi không có ý giấu giếm chuyện của em gái mình với Min Ah-rin, nhưng tôi trả lời ở mức độ vừa phải vì đó cũng không phải là chuyện đáng để nói.
"Vẫn vậy thôi. Tôi không thích anh ta cho lắm."
"Nhưng vừa nãy...!"
"Đó là tình huống cấp bách nên tôi không có lựa chọn nào khác. Làm sao chúng ta có thể cứ cãi nhau trong khi quái vật đang tới chứ? Chúng ta cần nhanh chóng diệt sạch chúng."
Mặc dù nói thật, Kim Woo-jin và Min Ah-rin vẫn tỏ vẻ hoài nghi.
"Thật mà. Cậu không thấy năng lượng của tôi đã cạn kiệt như thế nào à? Tôi chỉ là một công cụ tốt đối với tên đó thôi."
Sau đó, biểu hiện của Kim Woo-jin mới dịu đi một chút.
Tên này có đang ghen vì sếp của hắn có vẻ thân thiết với tôi không thế? Thật là một kẻ hẹp hòi.
"Yi-gyeol-ssi có vẻ không thích Hội trưởng lắm nhỉ. Tôi thì nghĩ Hội trưởng lại khá quan tâm đến Yi-gyeol-ssi đấy."
"Không đời nào. Đừng nói những điều đáng sợ như vậy."
Khi tôi thành thật lắc đầu, Min Ah-rin không nói gì thêm, nhưng cô ấy vẫn còn nghi ngờ.
Từ Park Geon-ho đến Kim Woo-jin và Min Ah-rin.
Sau khi nghe cùng một câu hỏi ba lần như thế, tim tôi đập thình thịch liên hồi.
Thế này không ổn rồi...
Tôi đoán mình phải nghĩ ra một kế hoạch để thoát khỏi Cheon Sa-yeon càng sớm càng tốt.
Có quá nhiều thứ phải để mắt tới.
Tôi thở dài thườn thượt trước những ngày đen tối đang chờ đợi phía trước.