Chương 23: Cát Lún Nuốt Chửng

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 23: Cát Lún Nuốt Chửng

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người đều phấn khích, vui mừng vì đã đẩy lùi được quái vật thành công.
Những khuôn mặt đang hồi phục sau khi được trị liệu từ healer tràn ngập tiếng cười và niềm vui sướng.
"Haizz, thật may mắn."
Min Ah-rin đến xem tình trạng của các thành viên trong hội cùng nhóm healer, nói với một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
"Đông quá... ta đã rất sợ hãi."
"Cánh cổng đã được phân loại chưa?"
"Ta không rõ nữa... nhưng ta nghĩ nó sẽ được xếp vào cấp S."
Cấp S sao.
Ta thấy Cheon Sa-yeon đang nói chuyện với Park Geon-ho từ xa.
Đã sáu ngày kể từ khi ta bước vào cánh cổng này.
Điểm đến, nơi dự kiến có cổng thoát, cũng đã khá gần.
Sắp đến lúc con boss xuất hiện rồi.
Đã là boss rơi ra vật phẩm cấp SS, đương nhiên bản thân nó cũng phải là cấp SS.
Ta nhìn các hội viên đang tập trung xung quanh đốt lửa trại.
Ta không nghĩ mọi người có thể tưởng tượng được một con boss cấp SS sẽ xuất hiện ở đây.
Nếu biết sự thật, ta đã không thể ngồi ung dung bên lửa trại thế này.
Cheon Sa-yeon, tên khốn... có lẽ đến cuối cùng hắn vẫn sẽ không hé răng nửa lời về con boss đó nhỉ.
Làm thế nào mà Cheon Sa-yeon lại phát hiện ra cánh cổng này là cấp SS chứ?
Theo tiểu thuyết, Cheon Sa-yeon đã cướp cánh cổng từ Ha Tae-heon và đoạt được vật phẩm cấp SS.
Thật vô ích.
Sẽ thật tuyệt nếu biết con boss là loại quái vật gì.
Hôm nay ta chỉ ăn may thôi, nhưng ta không chắc sẽ gặp may thêm lần nữa khi đối đầu với boss cấp SS.
Cheon Sa-yeon sẽ ổn vì hắn có cấp bậc tương đương với con boss, nhưng rõ ràng các thành viên khác thậm chí còn không thể trụ vững nổi.
Rốt cuộc, không còn cách nào khác ngoài việc để Cheon Sa-yeon tự mình giải quyết.
Nếu là Cheon Sa-yeon, một mình hắn cũng có thể cân được.
Ta nhớ lại những chiêu thức của Cheon Sa-yeon khi hắn xử lý con quái vật cấp trung.
"..."
Ta liếc nhìn xung quanh, những suy nghĩ vụt qua tâm trí.
Ta không thấy Cheon Sa-yeon đâu, người vừa ở cùng Park Geon-ho ban nãy.
Ta quá lười để quan sát khắp nơi, nhưng việc duy trì sự cảnh giác cũng khá quan trọng.
Min Ah-rin nắm lấy cổ tay ta khi ta chuẩn bị di chuyển tìm Cheon Sa-yeon.
"Đi cùng tôi, Yi-gyeol-ssi!"
"Vâng?"
"Mọi người đều muốn chào hỏi Yi-gyeol-ssi đấy.
Đi nào!"
"Ồ, ừm..."
Đó là một bước ngoặt bất ngờ.
Mọi người chào đón ta nồng nhiệt khi ta bị Min Ah-rin kéo đến trong sự bối rối.
"Ồ! Người được Hội trưởng ôm đây mà!"
"Chà, đúng rồi! Xin chào~ Tôi là Kim Ji-hoon, đến từ đội cận chiến."
Ta mỉm cười ngượng nghịu và nắm lấy bàn tay bất ngờ chìa ra trước mặt mình.
"Rất vui được gặp huynh."
"Tên của đệ là gì?"
"Tên đệ ấy là Yi-gyeol-ssi, Han Yi-gyeol-ssi!"
"Han Yi-gyeol-ssi nhận lấy cái này đi.
Đây là cháo ấm đấy."
"C-cảm ơn huynh."
Trong thoáng chốc, một bát cháo nóng hổi đã được đặt vào tay ta.
Min Ah-rin cũng đi "bắt cóc" Kim Woo-jin, người đang ngồi yên bên cạnh ta, sau khi sắp xếp cho ta một chỗ trống.
Kim Woo-jin bị kéo đến mà không kịp từ chối, với vẻ mặt kỳ lạ khi nhận được một bát cháo.
"Ôi, ta đói chết mất! Giờ thì ta sẽ sống thêm được chút nữa ha."
"Đệ suýt bị quái vật cắn rách cổ đấy, vậy mà đệ chỉ thấy đói thôi sao?"
"Này, sao giờ này huynh còn nhắc đến quái vật vậy? Nó sẽ làm thức ăn mất ngon đấy!"
"Ta thừa nhận là chúng trông rất kinh khủng.
Có phải là loại ở phía Bắc đó không? Mấy con quái vật xuất hiện sau cùng ấy.
Ta suýt nữa thì ói ra khi nhìn thấy chúng đấy."
"Dừng lại!"
Đệ ấy hét lên khi mặt nhăn lại.
Mọi người phá lên cười sảng khoái.
Trong khi ta đang ngơ ngác nhìn cảnh đó, Kim Woo-jin vỗ vào vai ta.
"Sao đệ không ăn?"
"Ồ! À."
Sau đó ta đưa mắt nhìn xuống bát cháo.
Đó là một món cháo rau bình thường, và mùi thơm mặn mà bốc lên khiến bụng ta cũng cồn cào theo.
Ta cẩn thận xúc một thìa rồi cho vào miệng.
"Nhân tiện, ừm... Han Yi-gyeol-ssi?"
"Vâng?"
"Đệ là người độc lập thật sao? Đội trưởng đã nói về đệ như vậy."
"Phải ha! Ta đã nghĩ đệ là một thành viên trong hội đấy, nhưng khá bất ngờ khi biết đệ lại hoạt động độc lập."
"Đệ có năng lực tốt thế này, vậy sao còn hoạt động độc lập? Hạng A, đúng không nào?"
"Năng lực của đệ là gió nhỉ?"
"Phải rồi.
Đội trưởng và Hội trưởng đã lơ lửng trên không mà."
"Thật tuyệt vời.
Cái đó tiêu hao rất nhiều năng lượng lắm nhỉ?"
"Vậy thì bay có dễ không?"
Rất nhiều câu hỏi đến từ mọi hướng.
Ta toát mồ hôi lạnh, bối rối trước tình huống chưa từng gặp phải trước đây.
Không, có ổn không khi tin tức ta hoạt động độc lập lại được lan truyền như thế này?
Ta nhìn quanh một lúc rồi gật đầu.
"Đúng vậy.
Ta hoạt động độc lập..."
"Ừ, vậy là đệ thực sự hoạt động độc lập sao?"
"Thật ngại quá! Hay là gia nhập Hội của chúng ta đi!"
"Khoan đã, sau đó, đệ sẽ đến bộ phận nào? Vị trí phụ tá chăng?"
"Mà này, đệ ấy là hạng A với năng lực nguyên tố thì thật lãng phí nếu chỉ đi hỗ trợ."
"Vậy thì, nếu đi cùng Đội trưởng thì có ổn không nhỉ? Lúc nãy ta có trêu huynh ấy chút, có vẻ như huynh ấy đang muốn chiêu mộ Han Yi-gyeol-ssi lắm đấy."
...Gì? Ai cơ?
"Đội trưởng Park ấy, huynh ấy luôn phát điên khi tìm thấy một năng lực giả mà huynh ấy thích.
Chuyện thường ngày ấy mà."
"Huynh ấy phàn nàn về việc thiếu người trong đội.
Một khi chúng ta ra khỏi cổng, chắc chắn huynh ấy sẽ bám dính lấy Han Yi-gyeol-ssi đi khắp nơi cho xem."
"Ừm, chuẩn xác luôn... khả năng rất lớn đấy."
Ta buộc mình tiếp tục cuộc trò chuyện khủng khiếp với một nụ cười gượng gạo.
"Haha, ta không nghĩ Đội trưởng có tính cách như vậy..."
"Đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi."
"Khuôn mặt của huynh ấy trông cũng ưa nhìn đấy.
Nhưng cái phần bên trong của huynh ấy thì như hạch."
"Đội trưởng Park nổi tiếng mà.
Ta chỉ nói với Han Yi-gyeol-ssi điều này thôi, nhưng nếu Đội trưởng Park đề nghị đệ vào đội của huynh ấy thì đệ nên từ chối đi.
Chỗ đó là địa ngục trần gian đấy."
"Chỉ có riêng đội đó thôi sao? Bản thân Cục Tác Chiến Đặc Biệt đã là cái ổ của những kẻ điên rồ rồi!"
"Tuy nhiên, Đội trưởng Park là người tệ nhất luôn.
Lần cuối khi ta chạm mặt với đội của huynh ấy ở hành lang, toàn thân bọn họ đều bê bết máu rồi còn cười khằng khặc nữa ấy.
Thật ghê rợn mà... Yeesh!"
"Ôi trời.
Ta nghe nói họ cũng đã đến cánh cổng Trung Đông đúng không?"
"Họ đã đi vào tháng trước.
Ta nghe nói họ đã càn quét sạch nó trong bốn ngày bốn đêm."
"Chà, phía bên Trung Đông thực sự rất khủng khiếp và bên trong cánh cổng cũng không hề ổn định.
Thật là điên rồ.
Nếu là ta, ta sẽ không bao giờ vào đó đâu."
Ta mỉm cười và duy trì cuộc trò chuyện, nhưng trong đầu thì cứ lặp đi lặp lại những suy nghĩ.
Nếu Park Geon-ho đề nghị ta công việc như họ đã nói, ta sẽ bỏ chạy mà không thèm ngoái lại nhìn đâu.
Ta đã nghĩ chỉ có Cheon Sa-yeon là khùng điên lắm rồi, nhưng Park Geon-ho cũng khùng chẳng kém.
Cứ như vậy, tất cả chúng ta ăn uống và trò chuyện đến tận khuya.
Kim Woo-jin, người luôn cảnh giác xung quanh, cũng đang nhấm nháp đồ ăn nhẹ như để trấn tĩnh lại, còn Min Ah-rin thì đi nói chuyện với nhóm healer về điều gì đó và tươi cười rạng rỡ.
Giữa sa mạc tăm tối, khuôn mặt của những người được thắp sáng bên ngọn lửa trại ấm áp trông thật thoải mái, như thể họ đang đi một chuyến du ngoạn vậy.
Thấy vậy, ta cũng cười tủm tỉm theo.
Một ngày như thế này sẽ ổn thôi.
Xem xét tình hình, ta đã cố gắng nói một chút về cánh cổng với Cheon Sa-yeon và chia sẻ một số thông tin cấp bậc với họ.
Nhưng bầu không khí không phù hợp để thảo luận về một chủ đề như vậy.
Chà, ta đoán chúng ta cần nghỉ ngơi nhiều thế này để có thể sống sót.
Sau một hồi lâu, ta cũng bám rễ vào chỗ ngồi với tâm thế thoải mái ấy.
-----------------------------------------
Qua ý thức mơ hồ, ta có thể ngửi thấy mùi gỗ cháy.
Ta thấy ngọn lửa đã được dập tắt, chỉ còn thấy khói.
Khi ta ngẩng đầu lên, ta có thể nghe thấy tiếng cơ thể mình kêu răng rắc.
Sau khi ta ngủ với tư thế nằm ngửa trên đống hành lý, thể chất của ta không được tốt lắm.
Ta duỗi người ra và đi đến chỗ những người khác đang tụ tập.
"Chào buổi sáng."
"Yi-gyeol-ssi."
Min Ah-rin đang đứng bọc trong chăn nhìn ta.
Không khí vào sáng sớm, khi ánh sáng xanh thẳm đang chìm xuống, không hiểu sao lại thật mát mẻ.
"...Có chuyện gì vậy?"
Ta có thể thấy các thành viên trong hội đang xì xào về điều gì đó.
Min Ah-rin, với vẻ mặt phức tạp, hạ giọng thấp xuống trả lời câu hỏi của ta.
"Đó... Có vẻ như xác của đám quái vật đã biến mất."
"Xác quái vật?"
"Vâng.
Những con quái vật chúng ta đã giết ngày hôm qua.
Chúng ta không thể xử lý hết chúng được vì có quá nhiều và chúng còn quá lớn... nhưng chúng đã biến mất hoàn toàn rồi."
Ta chuyển sự chú ý của mình đến vị trí nơi mà xác quái vật nằm rải rác hôm qua.
Như Min Ah-rin đã nói, nơi ấy trống không.
Như thể cái xác đó vốn đã không tồn tại ngay từ đầu.
"Lúc trước đống xác đó vẫn còn chưa biến mất."
"Ta có linh cảm không tốt về điều này.
Không phải một hay hai, mà rất nhiều trong số chúng đã biến mất cùng lúc."
"Ai đã thức dậy vào buổi sáng?"
"Ta ấy.
Nhưng thực sự lại không có gì xảy ra cả.
Nó yên ắng lắm... Ta chỉ nhận ra là chúng đã biến mất rồi thôi."
"Chết tiệt, ta chết khiếp rồi đấy."
Khi sự náo động ngày càng lớn, Kim Woo-jin đến bên cạnh ta.
Chân mày nhăn lại và đôi mắt đỏ ngầu trông khá mệt mỏi.
"Tốt hơn hết huynh nên giải thích điều đó với Đội trưởng trước."
"Ta sẽ làm vậy."
Trước lời nói của ta, một người đàn ông gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.
Đêm qua, huynh ấy là hội viên của đội cận chiến, tự giới thiệu mình là Kim Ji-hoon nhỉ.
"Đội trưởng Park đâu?"
"Huynh ấy đã cùng với Hội trưởng ở đằng kia... à?"
Người phụ nữ đang giải thích cho Kim Ji-hoon đột nhiên dừng mọi hành động và đứng im.
Khuôn mặt ngạc nhiên của nàng dần trở nên hoảng hốt.
"Gì vậy? Cái gì thế này?"
"K-không, ta... cơ thể ta..."
Sarararak.
Nghe thấy tiếng cát mịn chảy xiết.
Người phụ nữ đứng yên dần dần bị cát nhấn chìm.
Kim Ji-hoon chắc chắn cũng nhìn thấy điều tương tự như ta, nên huynh ấy nhanh chóng nắm lấy cánh tay của nàng.
"C- cái gì!"
"Sao lại là cát...!"
"Ra khỏi đó ngay!"
Kim Ji-hoon dùng sức kéo nàng, nhưng người phụ nữ thậm chí còn không nhúc nhích.
Người phụ nữ bị hút vào trong cát dâng lên đến đùi ngay lập tức, kêu lên với khuôn mặt tái nhợt.
"Ta- ta không biết.
Ta không thể... ta không thể di chuyển!"
"Chết tiệt! Cái quái gì thế!"
"Là một con quái vật hay cái gì đó? Đi tìm nó ngay!"
Cơ thể người phụ nữ liên tục bị kéo xuống cát.
Ta nhanh chóng vực dậy tinh thần.
Ta vung tay để gạt hết cát đi.
"Tại sao..."
Năng lực của ta không kích hoạt được.
Không, năng lực của ta không có tác dụng với cát.
"Năng lực của ta không hoạt động!"
"Của ta cũng vậy!"
"Chết tiệt, tại sao! Tại sao năng lực của chúng ta lại..."
Ta một lần nữa cố gắng sử dụng năng lực của mình để nâng người phụ nữ lên, nhưng không thành công.
Những tiếng hét kinh hoàng từ các thành viên trong hội, những người cũng cố gắng sử dụng năng lực của họ như ta để cứu người phụ nữ, vọng đến từ mọi hướng.
"Hức, ực... ta sợ..."
Người phụ nữ ngập đến tận cổ run rẩy bật khóc.
Bất chấp mọi nỗ lực của những người xung quanh để kéo nàng ra ngoài, người phụ nữ đã hoàn toàn biến mất trong cát.
Một sự im lặng nặng nề khủng khiếp bao trùm.
Khuôn mặt của người phụ nữ vừa biến mất trông thật quen thuộc.
Nàng là người hôm qua đã cười và đưa bát cháo cho ta.
"Chúng ta— chúng ta phải ra khỏi đây ngay bây giờ..."
"Ah — aaaaargh!"
Nhìn lại tiếng hét chói tai, ta thấy một thành viên khác trong hội có bắp chân bị chôn vùi trong cát giống như người phụ nữ vừa nãy.
Ta hít một hơi thật sâu.
"K-không!"
"Chết tiệt, ta không thể di chuyển!"
"Ta— ta không muốn điều này... Ta không muốn điều này!"
Có tiếng la hét ở khắp nơi.
Kim Ji-hoon quỳ xuống với khuôn mặt trống rỗng, cũng bắt đầu chìm dần.
Vô tình, ta nắm lấy cánh tay của Kim Woo-jin và Min Ah-rin, những người đang đứng cạnh ta.
Tay ta không ngừng run lên.
"...không sao cả."
"Ta sẽ nhấc nàng lên không trung..."
Ta đã cố gắng bình tĩnh nhất có thể.
Ta thử sử dụng năng lực của mình ngay lập tức.
"...Yi-gyeol— Yi-gyeol-ssi."
Ta có thể nghe thấy giọng nói run rẩy của Min Ah-rin.
À.
Ta không thể.
Ta nhắm chặt mắt rồi mở ra.
Từ từ, ta quay đầu lại nhìn Min Ah-rin.
Cơ thể Min Ah-rin đang dần chìm xuống.
...
Tay ta run rẩy, nhưng ta cố gắng phớt lờ nó và sử dụng năng lực của mình.
Nhưng gió chỉ ở trong tay ta và không thể đến được với Min Ah-rin.
Min Ah-rin, người đang ngơ ngác theo dõi hành động của ta, cắn chặt đôi môi run rẩy rồi nhắm mắt lại.
Nước mắt lăn dài trên má nàng.