Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Chương 30: Chợ Đỏ và Giao Dịch Đặc Biệt
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi cẩn thận mở cửa sổ.
Lúc này là khoảng hai giờ sáng, bên ngoài vẫn chìm trong màn đêm tĩnh lặng.
"Mmh....!"
Kim Woo-jin vẫn đang ngủ trên sofa, liên tục trở mình.
Nhìn cậu ta một lát, tôi không chút do dự quay người, nghiêng mình nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ.
Khi giải phóng sức mạnh, tôi hòa mình vào cơn gió, nhìn xuống con đường vắng vẻ dưới chân mình.
Tôi đóng cửa sổ lại, rồi đeo chiếc ba lô đang cầm lên lưng.
Cái cục tạ mà tôi phải mang theo để giải quyết đống rắc rối này thật là...!
Cheon Sa-yeon, tên đó có thể đã cử một kẻ giám sát khác đến, nên tôi sẽ đi bằng cửa sổ thay vì cửa chính của tòa nhà.
Vì hiếm ai có được khả năng bay lượn này, nên cách di chuyển an toàn nhất chính là trên không.
"Đây hẳn là nơi thích hợp nhất rồi."
Tôi bay khoảng hai mươi phút về phía Đông, quan sát những dãy nhà bên dưới.
Một khách sạn lớn sang trọng lập tức đập vào mắt tôi.
Vì tôi đã nói sẽ đợi ở gần khách sạn đó.
Tôi chắc anh ta cũng chỉ ở đâu đó quanh đây thôi...!
"À."
Tôi tìm thấy một chiếc sedan màu đen đậu trong con hẻm tối ngay cạnh khách sạn.
Bay thẳng đến đó.
Tôi đáp xuống đất, gõ tay vào cửa kính xe. Cửa xe từ từ hạ xuống.
"Lâu rồi không gặp."
Đúng như dự đoán, Ha Tae-heon đang ngồi ở ghế lái.
Tôi mỉm cười chào, anh ta hất cằm ra hiệu cho tôi lên xe.
"Vậy thì tôi xin phép nhé."
Tôi ngồi xuống ghế phụ và đóng cửa xe lại.
Bên trong xe sạch sẽ, thoang thoảng một mùi hương nồng đậm.
Đó là nước hoa mà Ha Tae-heon dùng chăng?
"Chúng ta sẽ khởi hành ngay bây giờ."
"À, chờ một chút."
Dường như anh ta đã làm việc không ngừng nghỉ cho đến tận giờ này, Ha Tae-heon vẫn mặc nguyên bộ vest.
Tôi lấy một chiếc mũ đen từ trong ba lô rồi đưa cho anh ta.
"....Giờ thì cậu lại đang làm cái gì vậy?"
Anh nói 'đang làm cái gì' là ý gì chứ? Quá đáng thật đấy!
"Chúng ta cần ghé qua một nơi trước khi vào cổng."
Đôi mắt đen của Ha Tae-heon nhìn xuống chiếc mũ rồi quay lại nhìn tôi.
Khi tôi đối diện với ánh mắt nghiêm khắc của Ha Tae-heon trong chiếc xe vốn đã tĩnh mịch này, miệng tôi khô khan đến lạ.
"Dù sao anh cũng đã ở đây rồi, hãy đi cùng tôi đi."
"....!"
Ha Tae-heon cau mày khi tôi cười tinh quái nói vậy.
"Ehem.
Vật phẩm cấp S trở lên đó nhé."
Trước khi anh ta kịp thay đổi quyết định, tôi hắng giọng một tiếng, nhắc nhở về giá trị của mình một lần nữa.
"....Thắt dây an toàn vào."
Phù.
Ngay sau khi tôi thắt dây an toàn, Ha Tae-heon liền khởi động xe.
---------------------
Những thợ chế tác có năng lực thường rất quan tâm đến các nguyên liệu và vật phẩm từ xác quái vật kiếm được bên trong cánh cổng.
Họ thường chế tạo và nghiên cứu các vật phẩm trong những viện nghiên cứu được thành lập trong các Công hội lớn như Requiem hoặc Roheon, nhưng cũng có những người lại không như vậy.
Chợ Đỏ.
Là một khu chợ bày bán các mặt hàng trong một chiều không gian bị bóp méo bởi năng lực của một người điều khiển không gian, nơi các thợ chế tác hoạt động trong bóng tối tụ họp.
"Đi nào."
Trong một ga tàu điện ngầm vắng vẻ.
Khi tôi vừa nói vừa nhìn vào bề mặt bức tường, Ha Tae-heon đứng sau lưng tôi, thở một hơi dài rồi đội mũ lên.
"Mh."
Tôi từ từ đưa tay chạm lên bức tường.
Bức tường lăn tăn sóng sánh tựa mặt nước rồi nuốt chửng bàn tay tôi.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, tôi đi thẳng vào bức tường.
Ngay khi chúng tôi xuyên qua bức tường, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là một chiếc đèn lồng đỏ.
Dưới bầu trời mang sắc tím nhạt nhòa, các cửa hàng với những tấm vải đỏ trải dài nối tiếp nhau, trên quầy hàng bày bán vô số loại hàng hóa đặc sắc.
Bên trong khu chợ, những chiếc đèn lồng với đủ loại sắc màu lơ lửng như những cánh hoa, khiến không gian trở nên sống động như đang đón chào một lễ hội.
“Làm gì thì làm nhanh rồi còn ra ngoài.”
Ha Tae-heon nói với giọng chán chường khi đi phía sau tôi.
Mặc dù bộ trang phục đó có là hàng tồn độc nhất đi nữa, nhưng sự kết hợp giữa chiếc mũ và bộ âu phục đen này lại tạo nên cảm giác hài hòa đến lạ.
Thật không hổ danh là nhân vật chính...!
"Đừng lo.
Tôi sẽ lấy được nó sớm thôi..."
"....Lấy cái gì?"
Ha Tae-heon hỏi với giọng tò mò.
Tôi cảm thấy điều này cũng không đáng phải giải thích, thế nên tôi tiến thẳng về phía trước và ra hiệu cho anh ta đi theo sau.
"Dịch ốc sên, rất tốt cho làn da của bạn!"
"Bên tôi có bán kiếm và khiên được làm từ vỏ Quái vật Rùa Xám đây!"
"Ba chỗ này bao nhiêu thế?"
Khu chợ tấp nập người mua kẻ bán, trao đổi các loại vật phẩm.
Tôi nhìn kỹ từng cửa tiệm một, cố gắng nhớ lại nội dung trong cuốn tiểu thuyết.
Nghe nói nó nằm trong một con hẻm phía bên phải một cửa hàng chỉ bán vải đỏ?
Đỏ, màu đỏ à...!Do có quá nhiều người qua lại nên không dễ gì để kiểm tra các mặt hàng phía trong các cửa tiệm.
Khi tôi đang luồn lách qua dòng người chật ních để nhìn rõ những thứ bên trong gian hàng, tôi vấp phải chân mình khiến cơ thể cứ thế đổ xuống.
"Hự!"
"Chậc."
Ha Tae-heon nhanh chóng đỡ lấy thân tôi khi tôi sắp ngã.
Tôi đã có thể hôn đất mẹ luôn rồi nếu như anh ta không làm vậy.
Tôi cười ngượng ngùng nhìn lên Ha Tae-heon, người đang giữ lấy thắt lưng tôi.
"Cảm ơn anh...."
"Cậu đang tìm thứ gì?"
Ha Tae-heon thả tôi ra, nói với tôi bằng ánh mắt nghiêm khắc.
“Nếu tôi cứ để cậu thế này, có khi đến sáng cậu vẫn loay hoay ở đây thôi.
Nói tôi nghe, cậu đang tìm cái gì?"
"Không, nó không hẳn...."
Tôi không biết là nó lại khó tìm đến mức này...!
Tôi không đủ dũng khí để lên tiếng than phiền, nên tôi từ tốn trả lời.
"....!Là một cửa tiệm chỉ bán vải đỏ."
Rồi đấy, để xem anh tìm nó giỏi đến mức nào.
Ở cái chốn đông người qua lại thế này, tìm không dễ đâu nhé...!
"Nó kia.
Cửa tiệm chỉ bán vải đỏ."
"Sao?"
Nó có ở đó hả....?
Ha Tae-heon chỉ về phía bên kia với vẻ mặt ảm đạm.
Có một cửa tiệm chỉ trưng bày những tấm vải đỏ ở đó.
Cái gì đây? Nhân vật chính thậm chí còn được buff mấy cái kiểu này à?
Không thể tin được.
Ha Tae-heon nhìn xuống vẻ bất mãn của tôi.
Mọi thứ trên Trái Đất này cũng thật là...
Như đã đề cập trong cuốn tiểu thuyết, tôi đi vào con hẻm phía bên phải.
Khi tôi đi dọc theo lối vào của con hẻm nhỏ hẹp, tồi tàn, có một cửa tiệm cũ nát, rách rưới nằm trong đó.
"Có ai ở đây không?"
Tôi hô to lên khi gạt tấm vải che trước lối vào.
Bên trong, nơi những miếng da lớn xếp chồng lên nhau trông thật cẩu thả, thế này thì sạch chỗ quái nào chứ.
Ha Tae-heon, người thích mọi thứ gọn gàng, khẽ nhăn mày.
"Cậu là ai?"
Ai đó bước ra từ trong bóng tối.
Một ông lão với thân hình gầy guộc, bộ râu bạc phơ dài đến tận ngực.
Là ông ấy.
Khi tôi nhìn chiếc kính râm tròn và đen trên mũi ông ta, miệng tôi nở một nụ cười lịch thiệp thay cho lời chào.
"Xin chào.
Chúng tôi đến để ngắm nghía xem tiệm của ông thôi."
"Xem tiệm?"
Ông lão nhướng đôi lông mày dài xuống thái dương.
Đôi mắt nhìn qua chiếc kính râm sắc bén, khác hẳn với vẻ bề ngoài.
“Như cậu thấy đấy, lão già này chỉ có da thú thôi.
Thế cậu có muốn xem những thứ ta có ở đây không?”
"Thôi khỏi."
Tôi liên tục gõ vào mặt bàn bám đầy bụi.
“Những gì tôi muốn là một vật phẩm lưu trữ do chính tay ông làm ra.”
"...."
Ha Tae-heon đứng bên cạnh tôi hơi giật mình.
Cũng dễ hiểu thôi.
Bạn sẽ không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng lão già với vẻ ngoài rách rưới này lại là một thợ chế tác vật phẩm lưu trữ.
“Xin lỗi, anh bạn trẻ.”
Sau một hồi im lặng, lão ta lại nói.
“Cậu nhận nhầm người rồi.
Ta chỉ là một lão già nhỏ bé đang trông coi cái cửa tiệm cũ nát này thôi.”
Lão ho khan rồi quay lưng lại với tôi.
Bàn tay gầy gò chống gậy khập khiễng run rẩy.
“Nếu cậu đã hiểu, xin hãy quay về đi.”
“Vậy thì chắc ông cũng không cần cái này đâu nhỉ.”
Tôi cẩn thận lấy thứ trong ba lô ra.
Khuôn mặt lão ta ngoảnh lại nhìn với vẻ khó hiểu, ngay lập tức biến dạng vì kinh ngạc.
"Đ- đó là....!"
Một ánh xanh mờ ảo phát ra trong cửa tiệm tối tăm.
Nhìn thấy món đồ trên tay tôi, Ha Tae-heon lẩm bẩm.
"Một con bướm đuôi sapphire?"
Chính xác.
Đôi cánh của con bướm đuôi sapphire, ánh sáng không hề lụi tàn dù đã trôi qua bao lâu, vẫn lấp lánh rực rỡ.
“K-khoan! Để ta xem nó!”
Lão ta làm ra vẻ bơ vơ, ngỡ ngàng như thể có thể ngã ra bất cứ lúc nào, ném phăng cây gậy trên tay sang một bên và lao về phía tôi.
Tôi cười rạng rỡ đưa tay lên cao.
Thân hình lão chỉ cao đến nửa người tôi, dậm chân tại chỗ hét lên.
“Này, cho ta xem cái nào!”
"Haha, ông muốn xem gì cơ?"
“Tất nhiên là ta muốn xác nhận bằng chính đôi mắt của mình rằng đó có phải là cánh bướm đuôi sapphire thật không...!”
“Đáng tiếc thật đấy, tôi chỉ đưa cái này cho nhà sản xuất vật phẩm lưu trữ thôi.
Ông không thể xem nó được đâu.”
"C-cái gì...."
Thấy tôi nói vậy, lão ta cắn chặt môi, run bần bật.
Li Wei, người tạo ra 800 vật phẩm lưu trữ và là người điều khiển không gian đầu tiên trên thế giới.
Lão ta như một con chiên u mê không lối thoát trước những thứ lấp lánh này vậy.
Lão già Li Wei này đã sử dụng sức mạnh của mình để đi thu thập những đồ vật sáng lấp lánh từ khắp nơi trên thế giới. Có một vài món mà lão ta cực kỳ say mê, và một trong số đó chính là cánh bướm đuôi sapphire này đây.
“Là lỗi của tôi rồi.
Tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ ở đây nên tôi đã mang theo đôi cánh này đến, nhưng có vẻ tôi làm một việc không công vô ích rồi.”
Ít ai biết rằng Li Wei đang sưu tầm những bộ cánh bướm có đuôi bằng đá sapphire đâu chứ.
Cũng có nghĩa là rất ít người có thể lấy được chúng cho lão.
“Tôi thậm chí mang tận bốn cái lận cơ.”
"Bốn á!"
Mắt Li Wei mở lớn.
Tôi cười thầm trong lòng.
Mê thế này thì bỏ làm sao nổi.
Số cánh bướm đuôi sapphire mà Li Wei hiện đang sưu tầm này là—
“T-ta là Li Wei! Ta là thợ chế tác vật phẩm lưu trữ! Giờ hãy mau cho ta xem nó ngay!”
— 96 chiếc.
“Gì cơ? Một lão già như ông á? Sao ông không nói sớm...!”
Tôi mở to mắt như thể bất ngờ lắm.
“Là do ta luôn phải đi đập mấy tên đần nào đó suốt ngày kéo đến đây! Nào, giờ cho ta xem mau!”
Li Wei mất kiên nhẫn giậm chân xuống.
Ôi trời, chỉn chu lại một chút đi nào.
Tôi cười toe toét và lần này lại giấu đôi cánh ra sau lưng.
“Cái thằng khốn này! Cậu hỏi ta xem nó mà, vậy sao giờ lại chơi giấu nhau thế hả?”
“Hừ, đưa cho ông thế này thì tôi lỗ chết.”
“Không phải ông cũng là một tên khốn lùn tẹt đó đấy sao? Hầyyy!”
Li Wei lườm tôi, quay người lại và bắt đầu nhìn quanh mọi ngóc ngách trong cửa tiệm.
Tôi vui vẻ nhìn lão, rồi mắt tôi chạm phải Ha Tae-heon, người đang đứng cạnh tôi.
"...."
"...."
Ánh mắt của Ha Tae-heon nhìn tôi đầy vẻ chán ghét.
Như thể ánh mắt đó đang nói tôi là tay lừa đảo giỏi nhất trên thế giới này vậy...!Gì cơ? Tôi đã làm sao?
“Đây, cầm lấy!”
Kiếm tìm một hồi, Li Wei ném cho tôi một thứ gì đó.
Đó là một chiếc túi nhỏ bằng da.
"Ồ."
Khi tôi chạm vào chiếc túi, tôi cảm nhận được một nguồn năng lượng dị thường bằng đầu ngón tay.
Hẳn nhiên đây là một vật phẩm lưu trữ rồi.
"Nó lớn cỡ nào thế?"
"100 vật phẩm với mọi kích thước."
"Ông không có 200 à?"
"Không có!"
Có thể lưu trữ 100 thứ à.
Sẽ tốt hơn nếu là 200, nhưng thế này là đủ rồi.
Bạn có thể nhận được một vật phẩm lưu trữ thường có giá ít nhất 700 triệu won chỉ với 4 cánh bướm đuôi sapphire này đấy.
“Của ông đây, đôi cánh này.”
"Ồ ôi...."
Tôi cất vật phẩm lưu trữ vào ba lô và đưa đôi cánh cho Li Wei.
Li Wei lấy hai tay cẩn thận nâng cánh lên, hú hét nhảy cẫng lên trong niềm vui sướng.
“Cuối cùng, ta cũng đã thu thập được tất cả 100 cái! Hehehehe! Đẹp, tuyệt đẹp! Hehe!”
"...."
Tôi rùng mình sởn gai ốc khi nhìn Li Wei vuốt ve đôi cánh với đôi mắt cuồng dại.
Đúng là điên rồ mà...!
Khi tôi kéo Ha Tae-heon, người vẫn mang nguyên vẻ mặt khó chịu, ra cửa, tôi liền hét lớn.
“Thế nhé lão già, lần sau tôi lại ghé qua tiếp nhé.”
"Câm miệng! Đừng có đến đây!"
Mặc dù Li Wei là một người điều khiển không gian nhưng lão cũng là một thợ chế tác nổi tiếng.
Lão già này là một kẻ tiêu hoang kinh khủng, chỉ làm ra những vật phẩm lưu trữ mà thôi.
Tôi ra khỏi cửa tiệm, đoán là cũng đến lúc tôi nên quay về rồi.
“Phù, chúng ta đã có những gì cần rồi, vậy nên giờ ta đi ra cổng thôi.”
"...."
Thật dễ dàng khi tôi lấy được món vật phẩm theo đúng kế hoạch, tôi nở một nụ cười đầy tự hào.
Tôi cười rạng rỡ quay sang nói với Ha Tae-heon, nhưng không hiểu sao anh ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp hơn cả khi nãy.
"Sao anh lại nhìn tôi như vậy? Có vướng mắc gì sao?"
"....Không."
Ha Tae-heon trầm ngâm, rời mắt khỏi tôi mà không nói một lời nào.
Tôi nghiêng đầu, nhìn theo bóng lưng Ha Tae-heon khi anh ta đi lên phía trước.
Cái quái gì với anh ta thế?
Ngay cả khi có hỏi tôi, tôi cũng chẳng biết nên trả lời thế nào.
Tôi thở ra một hơi dài khi đi theo Ha Tae-heon.