Chương 29: Buổi Hẹn Bất Ngờ

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 29: Buổi Hẹn Bất Ngờ

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ngại ngùng cái gì.
Đàn ông con trai có sở thích đó đều hoàn toàn bình thường...."
"Được rồi, sao anh không ngồi yên mà ăn đi?"
Park Geon-ho ngồi đối diện với tôi, cười lại, cái đồ khó ưa.
Tôi tìm điều khiển từ xa và nhấn nút để chuyển kênh.
Beep.
[Vâng! Đây chính là trước Trụ sở Quản lý Công Hội.
Các Hội trưởng từ khắp nơi sẽ tề tựu để tham dự cuộc họp chiều nay.
Kìa, vừa nhắc đến thì Hội Roheon đã đến rồi!]
[Kyaaaa ~!]
[Hội trưởng Lee Joo-ha!]
Trên màn hình, tôi có thể thấy Hội trưởng Roheon và Ha Tae-heon vừa bước ra khỏi xe.
Theo ý kiến cá nhân của tôi, hai người trong bộ vest đen trông thật đẹp đôi.
Hội trưởng Roheon mỉm cười vẫy tay chào những người đang hò reo xung quanh cô.
[Chị đẹp quá, Joo-ha unnie~!]
[Kyaaa! Ha Tae-heon!]
[Nhìn về phía này đi! Oppa ơi!]
[Ngầu quá đi, Ha Tae-heon ơi!]
Tên của Ha Tae-heon nghe thấy khá rõ, trong khi anh ấy chỉ im lặng đứng yên đó.
Những cô gái hét lên tên anh thậm chí còn giơ cao áp phích.
"Anh ta giống một thần tượng hơn đấy...."
Tôi biết anh ta giống như một chồng quốc dân trong mộng của bao người, nhưng tôi không ngờ nó lại đáng kinh ngạc đến vậy....!Khi tôi lẩm bẩm trong miệng, Min Ah-rin lí nhí nói trong khi ăn trứng cuộn.
"Ha Tae-heon còn hơn cả một thần tượng ấy chứ.
Anh ấy còn là hạng SS nữa.
Số lượng thành viên trong fancafe không phải dạng vừa đâu."
"Một quán cà phê dành cho người hâm mộ sao?"
Tae-heon, nhân vật chính của chúng ta, lại có fancafe sao? Mắt tôi mở to, tôi hỏi Min Ah-rin một lần nữa.
"Có fancafe thật sao? Có bao nhiêu thành viên thế?"
"Cái đó, tôi cũng không biết.
Nói đúng ra thì, có lẽ còn có cả một trang web riêng nữa cơ.
Nếu cậu định xem, cậu cũng có thể tìm thấy nó mà nhỉ?"
"Fancafe....!"
Fancafe của Ha Tae-heon....!Không đâu, anh ta đã có rất nhiều fan hâm mộ từ trước rồi.
Nghĩ lại thì, nó cũng được phết đấy nhỉ.
Anh ta đẹp trai này, ngầu quá xá này, cả nhiệt tình nữa....!Sẽ thật quái lạ nếu anh ta không có một thứ như thế, đúng không nào.
Nhưng mà, tìm fancafe kiểu gì bây giờ? Tôi có thể tìm ra nó không? Tôi có thể đăng ký dưới danh Han Yi-gyeol được không nhỉ?
Không hiểu sao, tôi cảm giác không muốn ăn nữa.
Tôi đặt đũa xuống, nghiêm túc suy nghĩ về fancafe.
Thực tình mà nói... tôi cũng hơi tò mò thật đấy.
Xét cho cùng, với tư cách là một độc giả của Abyss, tôi biết nhiều hơn những người khác.
Liệu có ổn không nếu tôi tham gia fancafe đó? Hay là khi gặp lại Ha Tae-heon, tôi sẽ hỏi anh ấy về nó nhỉ....
"Yi-gyeol-ssi, cậu thích Ha Tae-heon à?"
"Hử, sao cơ?"
"....!Gì thế này? Sao cậu lại bất ngờ như vậy? Đáng nghi quá nha."
Tôi đã quá sơ suất khi mải mê suy nghĩ mấy thứ lung tung rồi.
Kim Woo-jin nghi ngờ quan sát phản ứng kỳ lạ của tôi.
Min Ah-rin và Park Geon-ho trông như sắp phát rồ lên rồi vậy.
"Ehem.
Đừng có đa nghi thế.
Không phải vậy đâu."
Vì xấu hổ, tôi ho khan một tiếng rồi nhìn ra chỗ khác.
Giọng của một phóng viên sôi nổi tràn ngập khắp không gian nơi căn phòng đã im lặng đến lạ thường.
[Thật là một Công hội được nhiều ái mộ! Cho đến hiện tại vẫn còn một vài Hội vẫn chưa đến.
Còn ba mươi phút nữa là cuộc họp bắt đầu rồi....]
Tôi cầm cốc nước lên để tránh ba cặp mắt đang dán chặt vào tôi.
Tôi uống một ngụm nước lớn và cố nuốt xuống.
[Công hội Requiem! Hội Requiem đã đến!]
[Kyaaaaa! Cheon Sa-yeon ~!]
[Tránh ra nào! Hội trưởng Cheon Sa-yeon ơi! Hãy nhìn về hướng này một lần đi ạ!]
[Anh ngầu quá, Oppa ơi! Cheon Sa-yeon!]
[Thiên thần trắng ngà! Tình yêu của tôi, Cheon Sa-yeon!]
"Phụt—! Khục, khục! Hức!"
Trước bản tin bất ngờ về Cheon Sa-yeon, tôi sặc sụa ho ra một nửa lượng nước trong cốc như thể đang nôn ra máu vậy.
"Khụ, khụ! Hự...."
"Cậu có sao không, Yi-gyeol-ssi!"
"Má nó, làm sao thế?"
"Ha ha ha ha ha ha!"
Tôi ho kinh dị đến nỗi chảy cả nước mắt.
Min Ah-rin và Kim Woo-jin liên tục vỗ nhẹ lưng tôi trong khi Park Geon-ho thì ôm bụng cười ngặt nghẽo.
[Quào, Hội trưởng Cheon Sa-yeon quả là được hâm mộ ngoài sức tưởng tượng.
Thật khiến tôi ngạc nhiên mỗi khi chứng kiến cảnh này!]
[Kyaaaaa! Cheon Sa-yeon! Nhìn qua đây đi ạ!]
[Hngh, anh ấy đẹp trai quá đi....]
[Cheon Sa-yeon! Cheon Sa-yeon!]
[Hội trưởng Cheon Sa-yeon đang gửi lời chào đến những người hâm mộ này! Thật ngọt ngào làm sao.
Tôi có thể hiểu tại sao anh ấy lại có rất nhiều fans đến vậy.]
"Nhảm nhí."
Ngọt ngào cái gì mà ngọt ngào!
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười chói lóa của Cheon Sa-yeon khi hắn đang cúi đầu là một điều quá khó khăn với tôi.
Hắn ta chỉ đang tham dự một cuộc họp thôi, làm cái trò này có ích gì chứ? Thật nực cười.
Với cảm xúc lẫn lộn, tôi hỏi.
"....!Có phải Hội trưởng Cheon Sa-yeon nổi tiếng hơn Ha Tae-heon không vậy?"
"Gì cơ? Đương nhiên là vậy rồi."
Tại sao có thể như vậy được? Tôi không thể cãi lại Min Ah-rin, đành thầm than trong lòng.
"Ngay cả khi thành viên của Hội Roheon và Hội trưởng đều là hạng SS, nhưng sự chênh lệch về tầm ảnh hưởng vẫn còn rất lớn.
Không dễ gì mà Requiem có thể đứng đầu, trở thành Công Hội số 1 Hàn Quốc đâu."
Park Geon-ho cười khoái trá nói trong khi mở một chai nước.
"Hội trưởng được chào đón ở cả trong và ngoài nước.
Mạng lưới quan hệ của hắn ta đủ rộng để bắt tay với tất cả những người xếp hạng SS trên toàn thế giới."
"Anh cũng biết nhiều thật đấy."
"Vì tôi đã quen anh ta từ rất lâu rồi mà."
Min Ah-rin lên tiếng khi đang nghe những lời nói của anh ta.
"Có tin đồn rằng anh là thành viên đời đầu của Hội Requiem....!Vậy ra, đó là sự thật."
Park Geon-ho gật đầu.
"Bây giờ, trên nhiều mặt, Hội cũng đã ổn định rồi, nhưng vào thời kỳ mới thành lập, mọi thứ vô cùng bấp bênh.
Khi đó, Hội trưởng vẫn còn rất trẻ."
"Một Hội trưởng trẻ tuổi.
Tôi không thể nào tưởng tượng nổi."
Tôi lặng lẽ đồng tình với lời nói của Min Ah-rin.
Một Cheon Sa-yeon non nớt, miệng còn hôi sữa ư.
Cái đó không phù hợp với hắn ta.
"Nhìn lại bây giờ đó cũng là điều dễ hiểu cả thôi.
Anh ta đã từng là người rất nhạy cảm, nhưng vì luôn phải tranh giành từng thứ một trong khi tự mình nuôi cả một Hội nên tính cách của hắn ta cũng dần biến đổi theo thời gian."
Tôi chớp mắt chậm rãi, ngả người xuống ghế.
Hắn ta tự mình nuôi cả Hội sao?
Cũng thú vị thật, vì quá khứ của Cheon Sa-yeon không hề được nhắc đến trong tiểu thuyết.
Tôi đã không ngờ lại nhận được một thông tin quý giá như vậy từ Park Geon-ho.
Đúng là một thu hoạch ngoài mong đợi.
Ngoại hình của hắn trông như một thiếu gia con nhà tài phiệt vậy mà...."
Tôi gõ ngón tay lên tay vịn ghế, liếc nhìn Park Geon-ho.
"Chà, dù anh ta có quá khứ ra sao, thì tôi bây giờ hoàn toàn hài lòng với nó vì anh ta là một ông chủ trả lương rất hậu hĩnh."
"Đó mới là điều quan trọng nhất chứ."
Nhìn cách hắn ta đổi chủ đề, có vẻ hắn không muốn kể thêm về quá khứ của Cheon Sa-yeon.
Tôi rời mắt khỏi Park Geon-ho, người đang nói chuyện với Min Ah-rin và nhìn vào màn hình TV.
Có vẻ như chương trình đã kết thúc, giờ đang phát sóng quảng cáo đồ uống.
---------------------
"Cảm ơn cậu, nó thật sự rất là vui."
Min Ah-rin nhìn tôi cười tươi rạng rỡ.
"Ha ha....!Tôi cũng vậy."
Tôi trả lời với một tiếng cười giả tạo.
"Lần sau chúng ta lại cùng đi chơi nhé! Cùng với Woo-jin-ssi và Đội trưởng nữa."
Không, nó có hơi....
"Tôi đồng ý."
"Tôi rất mong chờ đấy."
"...."
Nếu tôi cứ để mọi chuyện đi xa hơn nữa, họ chắc chắn sẽ kiếm một ngày nào đó cho lần gặp mặt tiếp theo mất, thế nên tôi vội vàng đẩy lưng Min Ah-rin.
"Vâng vâng.
Cứ thế đi, Min Ah-rin-ssi.
Cô cần bắt xe buýt mà."
"Ehh, tôi không muốn đi đâu.
Hay là tôi hủy buổi hẹn nhỉ?"
"Tôi nghe nói đó là những người bạn mà cô đã lâu rồi chưa gặp mà.
Cô không làm vậy được đâu.
Chúc vui vẻ nhé."
Min Ah-rin có tính cách hòa đồng, thân thiện với mọi người nên cô có vô số buổi hẹn trong kỳ nghỉ của mình.
Cô ấy nói rằng đã hủy một vài buổi hẹn để dành cả ngày với tôi và Kim Woo-jin, nhưng tôi chỉ muốn nói với cô ấy rằng lần sau cô không cần phải làm thế.
"Hẹn gặp lại sau kỳ nghỉ nhé!"
Min Ah-rin rời khỏi phòng, nhẹ nhàng vẫy tay chào.
Tôi thở dài đóng cửa lại và chuyển ánh mắt sang Park Geon-ho, người đang đứng sau lưng tôi.
"Anh còn không đi?"
"Tôi rảnh mà."
Tôi nhớ lại lời giải thích của Min Ah-rin rằng lịch trình của Cục Tác Chiến Đặc Biệt không bận rộn như các bộ phận khác.
Khỉ thật....
"Tôi muốn nghỉ ngơi....!Tôi sẽ gặp anh sau, thế nên hãy kiếm một ngày khác đi."
"Hử?"
Park Geon-ho nhướng mày như thể bất ngờ trước lời nói của tôi.
"Được gặp cậu là vinh hạnh của tôi."
"Cái gì cơ? Cậu sẽ đi gặp hắn ta vào lần sau? Tại sao....!tại sao vậy?"
Kim Woo-jin đang nằm trên ghế sofa nghịch điện thoại, lập tức chạy đến trong sự ngạc nhiên.
"Đúng đó.
Tôi tò mò đấy.
Sao đột nhiên lại đổi ý vậy?"
"À thì...."
Tất nhiên lý do là tìm hiểu về quá khứ của Cheon Sa-yeon rồi, ôi cái lương tâm tôi quá cắn rứt để nói ra sự thật này.
Nó có thể làm tổn thương Park Geon-ho và tôi sẽ lỡ mất cơ hội này.
Sau khi suy nghĩ về nó, tôi đã nghĩ ra câu trả lời đơn giản nhất.
"Tôi chỉ có hứng thú thôi."
Đó không hẳn là nói dối.
Sự thật là tôi có để ý đến điều đó thật.
"Hứng thú à?"
"Cái gì? Cậu có hứng thú thật á?"
Kim Woo-jin kéo mạnh tay tôi.
Tên này bị làm sao thế?
Kim Woo-jin liên tục kích động rồi sửng cồ lên, nhưng lúc này đây buổi gặp mặt với Park Geon-ho còn quan trọng hơn.
Trước khi Park Geon-ho lại định nói mấy thứ lảm nhảm khác, tôi vội nói thêm.
"Tôi sẽ quyết định ngày chúng ta gặp nhau."
"Chà, tốt thôi."
Park Geon-ho gật đầu.
Đối với một người mang bữa trưa đóng hộp đến tận phòng thì đây là một phản ứng khá dễ hiểu.
"Vậy thì hẹn gặp lại lần sau."
Park Geon-ho đã đạt được mục đích, liền lập tức rời khỏi phòng.
Kim Woo-jin nhìn chằm chằm vào Park Geon-ho gay gắt hơn bao giờ hết, bắt đầu càu nhàu ngay khi cánh cửa vừa đóng lại.
"Sao cậu lại đi gặp hắn ta? Cậu định làm gì với hắn? Tôi cũng sẽ đi!"
"Tại sao cậu cũng đi vậy?"
"Để giám sát cậu!"
"Nực cười thật đấy.
Cậu làm gì có lệnh nào đâu."
Kim Woo-jin bối rối trước lời nói của tôi, mím chặt môi.
Tôi chỉ nói bừa thôi, nhưng có vẻ tôi đã đoán đúng.
Phải rồi.
Cheon Sa-yeon không hề ngu ngốc, và tôi cũng không đời nào để yên cho Kim Woo-jin bám theo mình.
Nó sẽ chỉ càng thêm phiền phức mà thôi....
Có khả năng hắn ta sẽ gửi một người khác đến, chứ không phải Kim Woo-jin.
Không dễ gì dò ra được mục đích của hắn, vì hắn là kẻ luôn luôn cảnh giác.
"Haah, Kim Woo-jin."
Dù tôi có vò đầu suy nghĩ thế nào, tôi cũng không thể tìm ra câu trả lời chính xác.
Tôi lên tiếng gọi Kim Woo-jin, cậu ấy quay lại nhìn tôi.
"Được rồi, đi uống cà phê thôi."
"Cà phê?"
Nếu cậu ta vẫn tiếp tục cắm rễ ở đây, tôi sẽ cho cậu thấy thế nào là chạy vặt.
Cậu đã được cung cấp bữa ăn và chỗ ở, nên giờ là lúc đi trả công cho nó rồi.
"Đúng rồi.
Có một quán cà phê bên kia đường đấy."
"....Cậu định uống gì?"
"Vanilla latte với đá."
Trong khi trả lời, tôi đột nhiên thấy thứ gì đó trên áo phông của mình.
Đó là một vết chàm sẫm màu không thấy rõ lắm nhưng cứ mặc thế này thì khó chịu sao sao ấy.
"Với cái tính đấy của cậu thì đồ ngọt không hợp đâu....!Ưỡn ẹo!"
"Hử?"
Ngay lập tức, tôi khoanh tay cởi chiếc áo phông của mình, khi Kim Woo-jin đang càu nhàu và đi lấy ví, nhìn thấy tôi và hét toáng lên.
Tiếng hét lớn đến mức hai lông mày tôi muốn chạm vào nhau luôn.
"C-cái gì vậy! T-tại sao cậu lại— cởi áo cậu....!"
"Nói cái quái gì vậy? Có điên không đấy? Đi mua cà phê đi!"
"Haizz, chết tiệt.
Tim của tôi, ah...."
"Tôi bảo đi đi mà."
Kim Woo-jin ôm lấy ngực mình khi làu bàu những câu chửi thề.
Lúc đấy tôi định nói thêm gì đó, cơ mà.
Tôi tặc lưỡi nhìn Kim Woo-jin rời khỏi phòng với tốc độ ánh sáng.
"Giờ thì yên tĩnh hơn rồi."
Tôi mở kiện hàng, lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng và nhìn quanh căn phòng đã chìm trong tĩnh lặng một cách hài lòng.
Là vì tôi cảm thấy thoải mái khi ở một mình thôi.
"Hmm, hm."
Tôi hừm một tiếng, dùng năng lực nâng tấm nệm giường lên.
May thay, những món đồ mà tôi giấu trước khi vào cổng vẫn còn ở đó.
Tôi lập tức mở nó lên và nhấn nút gọi.
"Tôi tự hỏi liệu bây giờ anh ta vẫn chưa thể nghe máy được chăng."
Thời gian bắt đầu cuộc họp được tổ chức tại Trụ sở Quản lý Công Hội là ba giờ trước đó.
Nếu buổi họp vẫn đang diễn ra, rất có thể nó vẫn chưa kết thúc.
Khi tôi đang nghĩ xem khi nào nên gọi lại thì nghe thấy tiếng "cạch" vang lên bên tai.
"Ha Tae-heon-ssi?"
[....nói những gì cần nói.]
Giọng anh ta dứt khoát và lạnh lùng, đủ để tôi có thể cảm nhận được sự khó chịu của anh ta ngay cả khi đang nói chuyện qua điện thoại.
Môi tôi cong lên thành nụ cười rồi nói.
"Dành chút thời gian cho buổi hẹn chứ."