Thức dậy ở Hội Roheon

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Thức dậy ở Hội Roheon

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tiếng cười giòn tan vang lên.
"Vậy? Chuyện gì đã xảy ra?"
"Cậu nghĩ đó là chuyện gì?"
Người đàn ông ngồi phía trước nói với tông giọng trầm thấp.
"Hắn ta đã cúi đầu hối lỗi.
Hắn nói mình không biết gì hết."
"Không thể nào."
Tôi che miệng nhìn người đàn ông vẫn đang mỉm cười.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua khung cửa sổ, làm nổi bật từng đường nét trên khuôn mặt anh ta.
Mái tóc đen nhánh lấp lánh dưới nắng, cùng nụ cười dịu dàng của anh ta khiến tôi không thể rời mắt.
"Thật bất ngờ.
Cậu ta thậm chí còn không nhận ra Hội trưởng... !"
"Chà, không như Hàn Quốc, nước Mỹ rộng lớn nên có thể họ không biết thật."
Tôi nghiêng đầu.
Là sao chứ? Ngay cả khi không biết thân phận của anh ta, chỉ cần nhìn khuôn mặt thôi cũng đủ nhận ra anh ta không phải người tầm thường rồi.
"Cái gã đần độn đó."
Khi tôi lẩm bẩm, người đàn ông cong khóe môi.
Anh ta mặc bộ âu phục ba mảnh, cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ còn chiếc áo vest bên trong, tựa lưng vào ghế sofa với vẻ mặt uể oải.
Có vẻ anh ta rất hài lòng với khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm hoi này sau một thời gian dài.
Tôi nâng tách trà lên để làm ẩm đôi môi khô khốc, cảm thấy tim mình đập quá nhanh.
Hương trà tỏa ra thơm phức.
"Có chuyện gì xảy ra khi tôi đang ở Mỹ không?"
Trước câu hỏi của người đàn ông, tôi mím môi, cúi gằm mặt.
Tôi nên nói gì bây giờ?
"Chỉ là— không, mọi thứ đều ổn...."
Ở bên cạnh anh, dù thời gian trôi qua bao lâu, tôi vẫn không thể quen được với cuộc sống trong công hội.
Nếu không có anh, tâm trí tôi sẽ luôn quẩn quanh cái chết của em gái, khiến tôi khó lòng kìm được nước mắt.
Vài ngày trước, khi đang khóc trong phòng tắm ở tầng một, tôi vô tình chạm mặt một người phục vụ. Ngay khi nhìn thấy tôi, anh ta bỏ đi với vẻ khó chịu hiện rõ trên mặt.
Không giống những nhân viên khác luôn mặc vest đen và trông thật gọn gàng, cậu ta lại nhuộm tóc đỏ, xỏ khuyên tai, nên tôi đặc biệt ghi nhớ cậu ta.
"Han Yi-gyeol."
Không có một ai thích tôi.
Khi tôi nhớ đến khuôn mặt của em gái mình, người luôn mỉm cười với tôi, tầm nhìn của tôi lại nhòe mờ.
Người đàn ông đến gần, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt nặng trĩu đang tuôn rơi từ đôi mắt tôi.
"Xin lỗi, tôi xin lỗi.
Tôi–"
"Không sao đâu."
Như thể đã chờ đợi từ lâu, người đàn ông kiên nhẫn lau đi những giọt nước mắt đang chảy.
"Cậu có thể buồn nếu cậu muốn.
Cô ấy là gia đình duy nhất của cậu mà."
"Hhgh, hic....ừm.
Thực sự, hgh....!tôi rất nhớ em ấy...."
"Phải rồi."
Tôi rất buồn vì không thể gặp em gái nữa, nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy rất nhẹ nhõm.
Khoảnh khắc được anh ta ôm vào lòng, tôi cảm thấy thật thoải mái.
Tôi dè dặt nhìn anh ta.
"Dựa vào tôi này.
Cậu không hề đơn độc."
"....!"
"Vì vậy, đừng bao giờ nghĩ đến việc chết đi."
Tôi mở to mắt.
Ánh mắt dịu dàng hơn bất cứ ai của người đàn ông đang an ủi tôi.
"Đừng chết, Han Yi-gyeol."
Hôm đó trời lạnh kinh khủng.
-------------------------------------
"Hự...!"
Tôi mở mắt, thở ra nặng nhọc.
Khi tôi ngồi dậy, tấm chăn trắng bao quanh mình, tôi cảm thấy có chút chóng mặt.
Một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống má khi tôi giật mình nhận ra cơ thể mình lạnh ngắt.
Đặt tay lên trái tim đang đập, tôi nghĩ về giấc mơ đó.
....Cái quái gì thế này?
Cậu đang nói Han Yi-gyeol và Cheon Sa-yeon đã cùng nhau thưởng trà sao? Dù có thể hay không thì tôi cũng chưa từng thấy điều này trong tiểu thuyết.
Nó chỉ là một giấc mơ thôi sao?
Tôi không thể chắc chắn điều đó vì vốn dĩ tôi chẳng biết gì về Han Yi-gyeol hay Cheon Sa-yeon cả.
Khi tôi thở dài thườn thượt, cánh cửa vốn đã đóng bỗng bật mở, một người bước vào.
"Cậu tỉnh rồi."
"Ha Tae-heon-ssi."
Thay vì vest, Ha Tae-heon mặc một chiếc áo sơ mi trắng cổ tàu.
Anh ta nhìn tôi kỹ lưỡng rồi nói.
"Trông cậu không ổn lắm."
"Tôi ổn.
Quan trọng hơn, đây là đâu...?"
"Đây là phòng bệnh của Hội Roheon."
"Công Hội Roheon à?"
Lúc đó tôi mới nhớ lại mình đã bất tỉnh ngay khi vừa ra khỏi cổng.
Tôi hoảng loạn, bước xuống giường.
"Sao cơ— bây giờ là mấy giờ rồi?"
Ha Tae-heon kiểm tra đồng hồ của mình.
"11 giờ 32 phút sáng."
"Ài...."
Tôi ôm đầu than trách.
Tiêu rồi.
Tôi đã định quay lại trước khi Kim Woo-jin thức dậy.
Và giờ, có thể cậu ta đã phát hiện tôi ra ngoài, tôi cũng chẳng biết viện cớ kiểu gì cho cậu ta nữa.
"Sao vậy?"
"....Ừm, không có gì đâu.
Giờ tôi phải đi rồi."
"Cậu đi đâu?"
Khi tôi nhìn quanh phòng để tìm chiếc ba lô mà tôi mang theo, Ha Tae-heon nhanh chóng đến gần, giữ lấy vai tôi.
"Cậu vừa tỉnh dậy sau khi bất tỉnh.
Giờ cậu định đi đâu?"
"Cái này...."
"Healer sẽ đến sớm thôi.
Lúc cậu bất tỉnh, healer đã kiểm tra rồi.
Tôi không thể để cậu đi cho đến khi chúng tôi kiểm tra lại tình trạng của cậu một lần nữa."
"Tôi ổn mà.
Thật đấy.
Cơ thể tôi khỏe re à."
Tôi khẳng định chắc nịch với nụ cười tươi rói, nhưng Ha Tae-heon thậm chí còn chẳng thèm lắng nghe.
Tôi cố gắng đẩy đôi tay nặng như đá của Ha Tae-heon ra khỏi vai và nói.
"Đó là do tôi không ở trong hoàn cảnh mà tôi có thể ở lại.
Anh có thể để tôi đi được không?"
Ha Tae-heon cau mày nhìn xuống tôi, rồi cười nhạt trước những lời than phiền của tôi khi bị một người hạng SS giữ lại.
"Nếu tôi để cậu đi, cậu có thể đi đâu với cơ thể đó? Cậu định đi gặp Hội trưởng Requiem à?"
"Không phải vậy...."
"Ha Tae-heon-ssi, tôi có thể vào không?"
Một giọng nói lạ vang lên sau lưng Ha Tae-heon.
Anh ta buông vai tôi ra và quay lại nhìn.
"Vào đi."
Ngay khi được Ha Tae-heon cho phép, một người đàn ông với vẻ mặt hơi buồn bã, mặc chiếc áo choàng trắng tinh bước vào.
"Xin chào, Han Yi-gyeol-ssi."
Một người đàn ông với mái tóc nâu xoăn và cặp kính gọng bạc đang mỉm cười nhìn tôi.
"Rất hân hạnh được làm quen.
Tên tôi là Do Ha-seok, một healer hạng S của Hội Roheon."
"Anh ta là healer đã chăm sóc cho cậu khi cậu bất tỉnh."
Do Ha-seok chìa bàn tay trắng ngần của mình ra.
Tôi ngượng ngùng cười, nắm lấy tay anh ta.
"Cảm ơn anh đã giúp tôi."
"Có chỗ nào cậu thấy không thoải mái không?"
"Tôi không.
Thời gian qua đã làm phiền anh rồi."
"Đừng quá lo.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Ha Tae-heon-ssi đưa bệnh nhân đến đâu."
"Bớt nói nhảm đi."
Ồ.
Lúc đó, tôi nhớ ra Do Ha-seok, người từng xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết.
Anh ta là healer từng điều trị những người phụ nữ mà Ha Tae-heon đưa đến, và cũng là người gắn cho anh ta cái mác 'người đàn ông tội lỗi'.
Anh ta không xuất hiện thường xuyên lắm, nhưng theo tôi nhớ thì anh ta khá thân với Min Ah-rin khi cô chuyển đến Roheon.
"Biết rồi."
"À! Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên có đàn ông đấy.
Chứ lần nào cậu ta cũng chỉ mang đến toàn phụ nữ thôi..."
"Do Ha-seok."
Ha Tae-heon ngắt lời Do Ha-seok bằng giọng khó chịu.
Những người khác chắc sẽ sợ run trước ánh mắt lạnh lùng đó, nhưng Do Ha-seok vẫn giữ nguyên nụ cười, nhún vai như không có gì.
"Cậu cũng gian manh thật đấy.
Dù sao thì tôi cũng mừng thay.
Khi tôi đến, tình trạng cậu tệ đến mức tôi còn tưởng cậu ta đến đây để giấu xác chứ."
"Haah...."
Ha Tae-heon thở dài.
"....Nó tệ đến vậy sao?"
"Hừm.
Phần giấu xác là tôi đùa thôi, nhưng đúng là lúc đó thể trạng của cậu tệ thật."
Do Ha-seok khoanh tay nhìn tôi.
"Năng lượng là một phần rất quan trọng đối với những người sở hữu năng lực.
Khi năng lượng bị rút cạn, nó sẽ gây ảnh hưởng rất lớn lên cơ thể cậu.
Tương tự như việc một người bình thường bị rút máu quá liều cũng nguy hiểm như vậy."
Nghĩ lại thì, Cheon Sa-yeon cũng nói rằng nguy hiểm nhất là khi năng lượng bị rút cạn nhỉ.
"Tuy lần này nhờ có healer và cậu sẽ khá hơn sau khi nghỉ ngơi vài ngày, nhưng về lâu dài thì hoàn toàn không ổn chút nào, vì những tổn thương mà cậu tích tụ lại.
Vậy nên từ giờ hãy cẩn thận đi nhé."
"Ừm.
Vâng, chắc chắn rồi."
Nếu tôi có quyền lựa chọn, hà cớ gì tôi phải tiêu hao năng lượng của mình đến mức đó chứ.
Tôi im lặng gật đầu.
"Hừm...!được rồi."
Do Ha-seok nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, rồi lập tức quay đi.
"Tóm lại thì trông cậu ấy cũng khá hơn rồi đó, nên giờ tôi phải đi đây.
Người bận rộn công việc là thế đấy.
Ha Tae-heon-ssi, tôi đi nhé."
Do Ha-seok chào nhẹ Ha Tae-heon rồi rời khỏi phòng.
Anh ta chỉ ngồi đây buôn chuyện một lúc rồi biến mất, để lại cả căn phòng yên tĩnh ngột ngạt thế này sao.
"...."
"...."
"E hèm.
Ha Tae-heon-ssi.
Tôi có thể lấy lại ba lô của mình không...."
"Ngồi xuống đi."
Ha Tae-heon cắt ngang lời tôi khi tôi cẩn thận hỏi về ba lô, và chỉ lại vào giường.
Tôi lắc đầu, tỏ rõ sự bất mãn.
"Không phải anh đã nói sẽ để tôi đi nếu healer đến kiểm tra rồi sao? Tôi thật sự phải đi rồi...."
"Có ai nói không cho cậu đi đâu."
Ha Tae-heon cau mày.
"Tôi đã gọi cho Cha Soo-yeon-ssi rồi.
Cô ấy nhắn lại là sẽ đến trong một giờ nữa, thế nên hãy gặp cô ấy trước rồi hãy đi."
"Cha Soo-yeon-ssi?"
Tôi ngạc nhiên hỏi.
"Anh thật sự đã gọi cho cô ấy sao?"
"Không phải cậu bảo tôi gọi cho cô ấy à?"
"Vâng, đúng vậy."
Tôi cười ngượng, rồi ngồi lại xuống giường.
Không còn cách nào khác.
Tôi phải gặp Cha Soo-yeon và hoàn thiện nốt phần kế hoạch của mình.
Tôi chỉ mong Cheon Sa-yeon không biết là tôi đã trốn đi.
"Ha Tae-heon-ssi."
"Nói đi."
"Ba lô của tôi đâu thế?"
Ha Tae-heon nhìn tôi.
Tôi trưng ra một nụ cười thật tươi tắn.
"Này, anh có biết thứ bên trong quan trọng thế nào không.
Để vào được Chợ Đỏ khó lắm đấy..."
"Haah."
Ha Tae-heon thở dài một hơi, mở chiếc tủ âm tường phía bên trái.
Chiếc ba lô mà tôi đang tìm được đặt ngay ngắn ở đó.
Cốc, cốc.
Ha Tae-heon ném ba lô về phía tôi, rồi tiến đến cánh cửa có tiếng gõ.
Trong khi đó, tôi mở ba lô và nhìn vào bên trong.
May mắn thay, không có gì bị thiếu và mọi thứ bên trong vẫn lành lặn.
Ha Tae-heon nói chuyện với ai đó ngoài cửa, ngay lập tức quay trở lại phòng.
Anh ta ném bộ quần áo đang vắt trên tay về phía tôi, trên bàn là những phong bì nhàu nhĩ.
Sau khi bất ngờ bị quần áo đập vào mặt, tôi cằn nhằn.
"Này, anh không thể đưa cho tôi nhẹ nhàng được à? Sao lại ném nó như thế?"
"Lắm chuyện quá đấy."
Điều lạ lùng là tôi thấy nó quen dã man. Ủa, đây là đồ tôi đang mặc mà.
Quần áo của tôi đã bị bẩn do vụ lăn lộn vất vả trong cổng giờ đã được giặt sạch sẽ.
Ồ? Chờ chút.
Tôi lần mò xuống bộ quần áo mình đang mặc.
Đó là một bộ đồng phục bình thường của bệnh viện.
À, ra vậy...!
"Ai đó đã thay quần áo cho tôi khi tôi bất tỉnh sao?"
Ha Tae-heon gật đầu.
"....Ai vậy?"
"Tôi."
Tôi gặng hỏi.
"Còn bác sĩ của tôi thì sao?"
"Tên đó có cần phải để tâm đến một tên khốn nào đó đang bất tỉnh không? Cậu kêu ca nhiều chuyện quá đấy."
Ha Tae-heon lấy một cái bát từ túi nhựa ra và đặt nó lên bàn.
"Nói linh tinh ít thôi, hãy ăn cái này đi."
Khi tôi lại gần để xem đó là món gì, mùi cháo bào ngư thơm phưng phức bốc lên từ bát.
"Tôi có phải bệnh nhân đâu...."
"Cho gì thì ăn nấy."
"Được rồi."
Tôi im lặng cầm thìa lên.
Cháo bào ngư ngon thì ngon thật đấy, nhưng ăn cháo trong bộ đồ bệnh viện với cơ thể khỏe mạnh thì có hơi kỳ cục nhỉ...
"....Ha Tae-heon-ssi."
"Sao?"
Tôi nói với khuôn mặt nhăn nhúm.
"Bụng tôi sẽ khó chịu mất.
Nếu anh đã không ăn cùng tôi, làm phiền anh ra ngoài được không."
Ha Tae-heon ngồi đối diện, nhìn chằm chằm vào tôi với ánh nhìn đầy sát khí đáp lại.
"Sao tôi tin tưởng để cậu một mình được?"
"Nếu không, thì ít nhất anh có thể quay mặt đi có được không."
Nghe vậy, Ha Tae-heon nhướng mày, bắt chéo chân và dựa lưng vào ghế.
Cái tư thế ngạo nghễ này khiến tôi cũng cạn lời.
Tính cách của Ha Tae-heon luôn như thế này sao?
Tôi nghĩ nó hơi khác so với tiểu thuyết.
Tôi ngồi chịu đựng ánh nhìn của Ha Tae-heon và nuốt cháo.
Tôi cầu trời cho Cha Soo-yeon mau đến nhanh lên.