Chương 34: Tình huống oái oăm

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 34: Tình huống oái oăm

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong không gian im lặng ngột ngạt này, tôi vừa ăn xong bát cháo thì đứng bật dậy.
Dù chỉ một giây thôi, tôi cũng phải thoát khỏi sự tĩnh lặng như ngục tù này.
"Có chỗ nào để tắm rửa không?"
Ha Tae-heon đứng dậy khỏi chỗ ngồi, mở cánh cửa bên phải giường và chỉ cho tôi phòng tắm.
"Cậu cứ để quần áo vào giỏ là được, có mấy cái khăn trong tủ đấy."
"Được."
Không ngoảnh mặt lại, tôi đi thẳng vào phòng tắm và đóng cửa.
Nhìn bản thân trong gương rồi thở dài.
"Rốt cuộc thì mọi chuyện đã thành ra thế này sao..."
Dù tôi đã đánh một giấc rồi nhưng vẫn rất mệt.
Đây có phải là cuộc chiến tâm lý tổn hại thần kinh người khác thế này sao...
Khi tôi từ từ cởi bộ quần áo bệnh viện, mở to mắt khi nhìn xuống phía dưới cơ thể mình.
Đồ lót tôi đang mặc biến mất rồi sao.
Cái gì thế này? Sao tôi lại không mặc đồ lót?
Ngay lập tức, khuôn mặt của Ha Tae-heon, người đã hùng hồn tuyên bố rằng anh ta thay quần áo cho tôi chợt lướt qua đầu.
Tôi tưởng anh ta chỉ thay mỗi cái áo ngoài thôi, ai mà ngờ được...
Mẹ kiếp.
Tôi nhắm mắt nuốt ngược tiếng chửi thề vào trong.
Mà không phải việc cởi đồ lót của tôi ra là hơi bệnh hoạn sao? Nếu chỉ là cởi áo ngoài ra thôi, thì tôi còn có thể hiểu, nhưng đây là lột sạch đồ của người ta ra rồi...!
"Đủ rồi.
Đừng nghĩ nữa."
Khi ra khỏi phòng tắm, tôi thật sự muốn tóm cổ áo Ha Tae-heon lên.
Mẹ kiếp.
Nếu tên này không phải nhân vật chính thì...
Tôi cố gắng hạ hỏa bằng cách để dòng nước lạnh xả xuống đầu.
Nghĩ lạc quan lên nào.
Nhục chết đi được, nên một khi bàn giao xong với Cha Soo-yeon, tôi sẽ chuồn thật nhanh.
Cuối cùng đầu óc tôi cũng bình yên được đôi chút, tắm xong tôi lấy khăn tắm từ trong tủ ra.
Bây giờ tất cả những gì tôi cần làm là mặc quần áo mới và đi ra ngoài thôi.
Ồ? Chờ chút.
Quần áo mới ấy? Tôi đã mang những thứ đó vào chưa nhỉ?
"Mẹ nó."
Tôi chỉ nhảy vô phòng tắm để thoát khỏi Ha Tae-heon thôi, chứ tôi có mang theo quần áo vào để thay đâu.
Hít một hơi thật sâu lần nữa và quấn chiếc khăn lên đầu.
Không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mặc lại quần áo bệnh viện mà tôi đã cởi ra.
Dù sao thì tôi mặc nó cũng được, nhưng tôi đã ra khá nhiều mồ hôi vì giấc mơ kỳ lạ đó, nên sẽ không thoải mái lắm khi mặc lại.
Sau khi nhìn chằm chằm vào bộ quần áo bệnh viện hồi lâu, tôi nghiến răng, lấy khăn tắm quấn quanh thân dưới.
Trước tiên, hãy hé cửa ra một chút rồi kiểm tra căn phòng trước đã.
Nếu Ha Tae-heon ở đó, tôi sẽ kêu anh ta đưa mấy bộ quần áo tới.
Còn nếu không, tôi sẽ lao ra ngoài túm lấy bộ quần áo trên giường mà mặc vào.
Đó không hẳn là một kế hoạch tồi.
Quả nhiên, mình đúng là thiên tài mà.
Tôi hít một hơi thật sâu và hé cửa phòng tắm khi vẫn đang tự khen mình.
Không thấy Ha Tae-heon đâu cả.
Tôi hé cửa ra thêm chút nữa để kiểm tra cho chắc chắn.
Căn phòng trống không.
"Ha Tae-heon?"
Tôi thử gọi tên anh ta để đề phòng, nhưng không có tiếng đáp lại.
Tôi đoán anh ta đã ra ngoài thật rồi.
Lòng tôi vui tươi rộn ràng, tôi lao thẳng lên giường.
Trước tiên, kiếm quần và mặc nó vào.
Khoảnh khắc tôi vớ lấy chiếc quần jean của mình trên giường.
Rầm—
"...."
"...."
Ha Tae-heon đã trở lại.
Tôi vội vàng bắt chéo hai tay che nửa thân trên, nội tâm tôi chửi rủa ầm ĩ.
Đây là hành động theo bản năng hơn là lý trí.
Ha Tae-heon bình thản nhìn tôi từ đầu đến chân.
Tí tách, tí tách.
Tiếng nước chảy tí tách phát ra khắp căn phòng yên tĩnh.
"Tôi chỉ là...!quần áo...."
"...."
"Tôi quên...!mang chúng theo...."
Mặt tôi trắng bệch.
Giọng tôi lắp bắp nói ra những lời bào chữa, tâm trí hoảng loạn kinh khủng.
"Hmm....!"
Ha Tae-heon nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, đáp lại bằng một giọng trầm thấp khiến khuôn mặt tôi đanh lại.
"Anh đang làm gì vậy?"
"Cậu cần cái này."
Ha Tae-heon tiến thẳng đến gần tôi, đưa ra thứ mà anh ta đang cầm trên tay.
Đó là một bộ đồ lót mới tinh được gói trong một lớp giấy mỏng.
Anh ra ngoài để mua đồ lót.
Nhìn lên, tôi thấy Ha Tae-heon vẫn mang một vẻ lãnh đạm như mọi khi.
...!Tôi có làm quá lên không?
Tôi không thể hình dung được rằng anh ta sẽ lột luôn quần lót của tôi, nên tôi nghĩ mình đã nhạy cảm quá mức mà bản thân không nhận ra.
Tôi vừa nói vừa gãi gãi mái tóc ẩm ướt.
"Cảm ơn...."
"Là thế này sao?"
Rầm!
Khi Ha Tae-heon bước vào, cánh cửa vốn đã đóng đột nhiên mở toang.
Mắt tôi và Ha Tae-heon cùng lúc hướng ra phía cánh cửa.
"Ôi.....?"
"....."
"...."
Đó là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đỏ được búi gọn gàng.
Mắt Cha Soo-yeon mở to khi nhìn vào Ha Tae-heon.
"À, ừm....."
"...."
"....!"
Tôi tuột tay làm rơi chiếc quần lót đang cầm.
Ánh mắt Cha Soo-yeon di chuyển về phía chiếc quần lót nam giới rơi trên sàn.
Đôi mắt cô ấy đầy vẻ hỗn loạn.
"Khoan đã, đừng nói với tôi là, hai người đều là như thế nhé...."
Mẹ kiếp!
"Hoàn toàn không phải."
"Cha Soo-yeon."
Ha Tae-heon bình tĩnh nói, che chắn cho tôi đang sợ hãi phía sau mình.
"Cô thấy rồi đấy, làm ơn rời đi một lát."
Khoan đã, tình huống quái quỷ gì thế này? Giải thích hợp lý giùm cái! Và anh cũng ra ngoài luôn đi chứ!
"Tae-heon...!"
Cha Soo-yeon nhìn Ha Tae-heon lắp bắp nói.
"Khi anh nói rằng không muốn có bạn gái, ý anh là thế này sao...."
Gì cơ? Hai người có nói với nhau thế hả?
Thà thế này còn hơn sao?
Tôi vội vàng kéo vạt áo Ha Tae-heon.
"Ha Tae-heon."
Anh hãy cùng Cha Soo-yeon rời đi.
Ha Tae-heon gật đầu như hiểu được ánh nhìn khẩn thiết của tôi.
"Tôi không nghĩ đây là nơi thích hợp để nói chuyện này."
Cha Soo-yeon che miệng đi với khuôn mặt tái nhợt.
"Đ-đúng vậy.
Vẫn còn có người ở đây mà, nhưng tôi...!tôi xin lỗi."
Cái thứ củ chuối gì thế này?
Tôi dụi mắt, gục đầu xuống.
Không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra nữa.
Trong khi đó, Cha Soo-yeon vẫn tiếp tục nói mà không để ý đến bầu không khí.
"Thực sự thì, tôi thấy rất thất vọng, nhưng...!không sao cả.
Nếu Tae-heon thấy hạnh phúc, tôi sẽ ủng hộ anh.
"
"....Cha Soo-yeon."
"Tôi cũng không có thành kiến tiêu cực gì về chuyện đó cả.
Chà, tôi khá ngạc nhiên là khuynh hướng của anh lại theo cách này đấy, nhưng mà...."
Ha Tae-heon lộ ra một biểu cảm khó đoán.
Tôi không thể chịu nổi được nữa và nói với giọng mệt mỏi.
"Làm ơn đừng nói nữa và hãy ra ngoài đi."
-----------------------------
"Tôi xin lỗi rất nhiều!"
Cha Soo-yeon xin lỗi như thể cô ấy không biết phải làm gì hơn.
Tôi chỉ mới mặc quần áo thôi mà.
Tôi ngây người nhìn cô ấy.
"Chà, tôi hơi tệ trong khoản tìm đường...!Tôi đi nhầm phòng vài lần, thế nên tôi nghĩ đây cũng chỉ là một căn phòng trống nào đó nên đã mở luôn mà không gõ cửa! Tôi không cố ý..."
"Được rồi.
Tôi hiểu,"
Tôi đột ngột ngắt lời cô ấy.
Mới vài giây thôi mà cứ như mười năm trôi qua rồi.
"Trước tiên, lý do tôi gọi Cha Soo-yeon là...."
Tôi đặt ba lô lên bàn và bắt đầu giải thích, nhưng chợt dừng lại.
Tôi hỏi Ha Tae-heon, người đang nhìn tôi và Cha Soo-yeon:
"Tôi muốn nói chuyện riêng với Cha Soo-yeon được không?"
"Cậu nghĩ có được không?"
Tôi cũng không nghĩ vậy.
Tôi nhìn sang Cha Soo-yeon.
Nếu cô có lương tâm thì hãy làm gì đó đi.
Khi tôi cố chấp nhìn chằm chằm vào cô ấy, Cha Soo-yeon toát mồ hôi lạnh, ngượng nghịu nói:
"Tae-Tae-heon.
Anh có thể ra ngoài một lát không?"
"Cha Soo-yeon."
"Cậu ấy cũng đã giữ lời hứa với Tae-heon và tôi không nghĩ sẽ mất nhiều thời gian đâu."
"Có thể nguy hiểm."
"Tôi không yếu đến vậy."
Cha Soo-yeon và tôi đều hạng A.
Nếu một trong hai bên cố gắng gây chiến, chắc chắn sẽ thành một vụ lớn.
Ha Tae-heon có cùng suy nghĩ khi lần lượt nhìn tôi và Cha Soo-yeon.
"Anh chỉ cần đứng ngoài đợi mười phút thôi."
Khi tôi nói thêm, cuối cùng Ha Tae-heon cũng gật đầu.
"Tôi sẽ quay lại đúng mười phút nữa."
Ha Tae-heon kiểm tra thời gian hiện tại trên đồng hồ và đi ra ngoài.
Vừa nghe thấy tiếng cửa đóng, tôi lấy món vật phẩm lưu trữ trong ba lô ra.
"Như đã hứa, đây là vật phẩm lưu trữ.
Tôi lấy trực tiếp từ Li Wei đấy."
"Hả, thật sao?"
Cha Soo-yeon cầm món vật phẩm lưu trữ trên tay.
Sau khi cẩn thận kiểm tra năng lượng, cô ấy cười rạng rỡ.
"Thật sao? Làm sao cậu có được nó vậy?"
"Đây là bí mật kinh doanh."
Trong cuộc gặp đầu tiên giữa tôi và Cha Soo-yeon với đề nghị hợp tác vụ bắt cóc, đây là điều kiện tôi đưa ra.
Nếu cô giúp tôi kế hoạch này, tôi sẽ lấy cho cô một vật phẩm lưu trữ do chính Li Wei làm ra.
Cha Soo-yeon có năng lực nguyên tố điều khiển lửa rất mạnh, nhưng cô ấy có một khuyết điểm lớn.
Mặc dù cô ấy có thể kiểm soát ngọn lửa do chính mình tạo ra, nhưng không thể kiểm soát được phạm vi bùng phát của ngọn lửa.
Đó là lý do tại sao tôi đưa Cha Soo-yeon đến một khu rừng đầy cây cối để cố gắng thương lượng.
Kỹ năng của Cha Soo-yeon có rủi ro rất cao khi sử dụng ở bất cứ đâu ngoài cánh cổng.
Thế nên, ngoài những món đồ tăng sức mạnh lửa, cô ấy còn đeo kèm những vật phẩm liên quan đến nước để đề phòng mọi tình huống.
Vấn đề là những vật phẩm đó đều siêu to khổng lồ và quá mức cồng kềnh.
Có một giới hạn để mang chúng theo trong một chiếc túi thông thường, nên hiển nhiên Cha Soo-yeon rất mong muốn một vật phẩm lưu trữ.
Ý tưởng đó nảy ra trong đầu tôi khi còn ở trên xe vì tôi cũng chẳng nghĩ thêm được cách nào khác.
Về phần Cha Soo-yeon thì chẳng có lý do gì để từ chối cả.
"Nó rất đắt đấy... Có ổn không vậy?"
"Cô có thể có nó.
Thay vào đó, hãy giúp tôi một việc."
Tôi nói và chỉ vào vật phẩm lưu trữ.
"Nó có thể chứa 100 vật phẩm với mọi kích thước, bất kể nặng đến mức nào.
Hãy để dành riêng cho tôi ba khoảng trống trong đó."
"Ba cái để làm gì?"
"Đầu tiên, là thứ này."
Tôi lấy ra thứ đã cẩn thận đặt sâu trong ba lô.
Nhìn thấy món đồ trong tay tôi, Cha Soo-yeon mở to mắt.
"Đó không phải là sợi dây chuyền hồi đó sao?"
"Đúng."
Chiếc vòng cổ rẻ tiền bị Ha Tae-heon giẫm nát, vỡ mất mặt dây chuyền.
Tôi nhìn nó, bình thản nói:
"Tôi nghe nói nếu đặt nó vào túi, bạn có thể cất giữ nó an toàn mà không sợ bị vỡ."
"Đ-đúng vậy...!"
"Hãy giữ sợi dây chuyền giúp tôi nhé.
Tôi không có tư cách để chăm sóc tốt cho nó."
Cha Soo-yeon do dự khi nhận lấy chiếc vòng cổ.
"Tôi sẽ yêu cầu hai thứ khác sau."
Sợi dây chuyền đã trở thành vật phẩm lưu trữ ngay trước mắt tôi.
Trong suốt thời gian nhìn sợi dây chuyền ấy, tôi cảm thấy nơi lồng ngực ngột ngạt giờ đây nhẹ nhõm hơn một chút.
"Cái đó...!cậu biết đấy."
Cha Soo-yeon ngập ngừng nhìn tôi, cố gắng mở miệng nói.
"Chiếc vòng cổ này rất quan trọng phải không?"
"Nó quan trọng...."
Có ổn không nếu tôi nói với Cha Soo-yeon? Suy nghĩ một lúc, tôi trả lời.
"Tôi mua nó cho em gái tôi."
"Sao cơ? Vậy thì món quà của cậu bị hỏng mất rồi, là do lúc đó sao?"
"Ừm.
Nhưng cũng không sao đâu.
Con bé đã mất rồi."
Làn da Cha Soo-yeon trở nên trắng bệch.
"Tôi xin lỗi."
"Tại sao Cha Soo-yeon lại xin lỗi?"
Ai đó phải xin lỗi à.
Tôi nghiêng đầu, cười nhạt.
Không, bây giờ cũng vậy thôi...
Tôi không chắc.
Trong tình hình hiện tại, không có gì là chắc chắn cả.
"Vì tôi đã đưa món đồ cho cô rồi, nên giờ tôi đi đây."
"Sao? Đi đâu vậy?"
Tôi đứng dậy, đeo ba lô lên.
Cha Soo-yeon với vẻ mặt hoang mang đồng thời cũng đứng lên theo tôi.
"Thật sự cậu gọi cho tôi chỉ vì cái này thôi sao?"
"Tất nhiên."
Mấy câu cô hỏi thật kỳ quái.
Tôi mở cửa sổ và nói với Cha Soo-yeon.
"Khi Ha Tae-heon quay lại, hãy nói với anh ta rằng tôi đi rồi nhé."
"Cậu định đi mà không nói với anh ta sao?"
"Tôi nghĩ điều này là tốt nhất....."
Vì sự bình yên thần kinh của tôi.
Tôi từ từ giải phóng kỹ năng của mình.
Vù—
Một cơn gió nhẹ thổi đến, quấn lấy chân tôi.
Tôi bất ngờ bất tỉnh, nhưng sau khi ăn ngon ngủ kỹ thì dòng chảy năng lượng trong tôi đã lớn hơn trước khá nhiều.
"Hẹn gặp lại, Cha Soo-yeon."
"Hả? Được rồi....."
Cha Soo-yeon nửa tỉnh nửa mê, thất thần đáp lại.
Cha Soo-yeon hôm nay cũng đã có một ngày rất năng động rồi ha, điều đó cũng dễ hiểu thôi.
Tôi thấy điều đó rất hợp với cô ấy.
Không trì hoãn thêm nữa, tôi nhảy ra khỏi cửa sổ.
Tôi lo lắng thở ra khi nâng độ cao bay lên để tránh thu hút sự chú ý.
Tôi không biết mình nên nói viện cớ thế nào khi quay lại.
Bất lực quá nhỉ.