Chương 37: Đêm trong con hẻm cũ

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Chương 37: Đêm trong con hẻm cũ

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi chẳng cần một bữa ăn quá cầu kỳ, nên ghé qua tiệm đồ ăn nhanh mua một suất hamburger.
Túi ni lông tôi cầm trên tay phảng phất mùi dầu chiên, tôi rảo bước vào con hẻm của một khu dân cư cũ.
Trong con ngõ chật hẹp và heo hút này, bóng tối bao trùm mọi vật, chỉ còn những ngọn đèn đường cũ kỹ vẫn đang le lói.
"Thế này làm mình nhớ lại ngày xưa ghê...."
Trước đây, tôi cũng từng chuyển đến một nơi tương tự thế này khi tôi mới bắt đầu đi làm.
Chắc cũng chỉ quanh quẩn đâu đó gần đây thôi.
Rất khó để tìm được chính xác vị trí cần đến vì biển số nhà trên những căn nhà đều đã mất hoặc bị hỏng.
Khi tôi đi loanh quanh trong con hẻm một lúc, tôi nghe thấy tiếng một người đàn ông hét lên.
"Thằng khốn, mày dừng lại đó!"
Một người xuất hiện ở phía bên kia đường, cùng lúc tôi nghe tiếng một chiếc hộp rơi loảng xoảng xuống đất.
Tôi dừng lại ngó nghiêng xem chuyện gì đang xảy ra.
Người phía trước đang chạy bị người đàn ông phía sau đuổi kịp và xô ngã nhào xuống đường.
"Kim Woo-jin, thằng súc vật này, bọn chúng chỉ thấy thương hại cái tên khốn đáng khinh như mày thôi, vậy mà mày dám làm ầm ĩ lên thế này? Hử?"
"Mẹ nó, buông ra!"
Chứng kiến cuộc ẩu đả kịch liệt đang diễn ra, tôi cau mày khi nghe cái tên Kim Woo-jin.
Khi tôi bước lại gần, tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt người đang bị giữ dưới ánh đèn đường đó.
Đúng là Kim Woo-jin thật.
Khóe miệng cậu ta bị rách, trông như vừa ăn một cú đấm.
Người đàn ông đang túm chặt lấy Kim Woo-jin đang giãy giụa bất lực, nhếch mép, để lộ hai cục mỡ trên má, cười mỉa mai.
"Mày nghĩ mày sẽ tồn tại được bao lâu? Trở nên lên mặt sau khi được một công hội thừa nhận với cái kỹ năng tẻ nhạt của mày đấy à, mẹ nó...."
"Ggh...."
Kim Woo-jin trừng mắt nhìn người đàn ông qua mái tóc đỏ hoe ướt đẫm mồ hôi, nghiến răng nói.
"Phắn ra.
Mẹ nó.
Cho dù mày có cho tao mấy đồng bạc lẻ đi nữa, tao cũng sẽ không đi, nên bỏ tao ra."
"Thằng quỷ con láo toét xấc xược này."
Người đàn ông xắn tay áo lụa lên, nắm chặt tay lại.
Dù chỉ nhìn lướt qua thôi tôi cũng có thể thấy rõ nắm đấm của hắn còn lớn hơn cả khuôn mặt của Kim Woo-jin.
"Để xem mày còn kiêu ngạo được nữa không khi tao đánh mày đến mức không thể thở nổi."
Đôi mắt của Kim Woo-jin rung lên hoảng loạn.
Đứng xem đến đó, tôi thở dài và kích hoạt kỹ năng của mình.
Vụt.
Cơ thể tôi nhanh chóng lao về phía trước.
"Hôm nay mày chết chắc rồi— khục-hự!"
Người đàn ông bị tôi đạp vào vai bay sang một bên.
Kim Woo-jin đang nhắm chặt mắt chuẩn bị đón nhận cơn đau, trông rất ngạc nhiên.
"Ha-Han Yi-gyeol?"
"Ờ."
"Mày— thằng khốn, mày nghĩ mày là ai hả!"
Người đàn ông bị tấn công bất ngờ loạng choạng đứng dậy.
Tôi chẳng ngần ngại nói thẳng.
"Một người qua đường thôi."
"Mày đi qua chỗ nào cũng xen vào thế này à, mẹ kiếp, sao mày lại chõ mũi vào chuyện của tao hả?"
Ồ.
Tôi sửa lại câu trả lời của mình chút.
"Thực ra, tôi là đồng nghiệp của cậu ta."
"Gì cơ?"
Người đàn ông mặt nhăn nhó hét lên đầy tức giận.
"Mày đang nói mày cũng là thành viên của Hội đấy à? Một năng lực giả lại dám động vào một công dân bình thường này sao? Tao sẽ tố giác mày với Công Hội Requiem ngay đấy— "
"Ồ, khoan.
Nghĩ lại thì, tôi thậm chí còn chẳng phải đồng nghiệp của cậu ta nữa.
Tôi là một người độc lập mà."
Người đàn ông ngớ người trong giây lát.
Kim Woo-jin kinh ngạc nhìn tôi khi xen vào cuộc trò chuyện.
"Han Yi-gyeol, sao cậu lại ở đây?"
"Để ăn tối cùng nhau."
Nói vậy, tôi đưa túi đồ ăn nhanh mà tôi đang cầm cho Kim Woo-jin.
Cậu ta cau mày khi tôi bất ngờ đưa cho chiếc túi.
"Thế sao cậu lại bị đánh vậy?"
"Đó là...."
"Này, tao vẫn đang nói đấy!"
Người đàn ông trừng trừng nhìn cả tôi và Kim Woo-jin cáu gắt hét lên.
"Sao mày không cút ra chỗ khác, coi như mày lạc đường đi? Nếu mày đi bây giờ, tao sẽ tha cho mày."
Mấy câu kiểu này làm tôi nhớ lại thời quá khứ, mỗi lần tôi đi gây chuyện về.
Tôi cười đáp lại.
"Đó là lời tôi nên nói mới đúng.
Biến khỏi đây.
Đừng bắt nạt đứa trẻ này nữa."
Thấy tôi nói vậy, mặt người đàn ông đỏ hừng hực.
Người đàn ông siết chặt nắm đấm, thở hồng hộc rồi lao về phía tôi.
"Thằng khốn, tao sẽ giết mày!"
Tôi nhẹ nhàng vung tay né đòn tấn công nhắm thẳng vào cằm.
Gió cuốn quanh chân người đàn ông và khiến hắn ta khuỵu xuống.
Người đàn ông thét lên khi mặt hắn đập mạnh xuống nền xi măng.
Ài, bình tĩnh chút nào.
Tôi tiếp tục điều khiển gió trong khi nhìn cái tên đó vẫn đang liên mồm chửi rủa.
Cơ thể người đàn ông bay vụt lên, đâm vào tường, cánh tay tự động đấm vào mặt hắn, còn chân thì cong về một hướng trông như bị tật vậy.
Người đàn ông vừa vặn vẹo vừa la hét, không thể chịu đựng được lâu, vội vàng chạy trốn khỏi tôi.
Mày cứ chờ đấy!
Hắn thốt ra mấy lời thoại như một nhân vật phản diện hạng ba, khi tôi tặc lưỡi nhìn bóng lưng người đàn ông đang bỏ chạy.
Chẳng qua là do hắn cũng chẳng làm được trò trống gì.
Trong khi tôi đang "vui đùa" với người đàn ông đó, Kim Woo-jin đã đứng dậy với cơ thể đầy vết thương, nhìn tôi với ánh mắt khó xử.
"....Này, Han Yi-gyeol."
"Gì thế?"
Lãng phí thời gian ở nơi vô tích sự này chỉ khiến tôi đói thêm thôi.
Chiếc hamburger chắc đã nguội mất rồi.
"Thật đấy, sao cậu lại ở đây thế?"
Kim Woo-jin hỏi, lấy tay áo lau nước mắt và vết máu trên mặt.
"Tôi nói rồi, tôi đến đây để ăn tối với cậu.
Tôi cũng có chuyện cần nói với cậu nữa."
Tôi cẩn thận kiểm tra tình trạng của Kim Woo-jin.
Nhìn kỹ lại thì, tay cậu ta đã bị thương do ngã, quần áo cũng dính bẩn.
Đoán là tôi sẽ phải điều trị cho cậu ta rồi.
"Dù sao thì, chúng ta hãy về nhà trước đã.
Dẫn đường đi, tôi loanh quanh mãi mới mò ra được nhà cậu đấy."
"N-nhà? Nhà của tôi á?"
"Thế cậu định rủ tôi đến nhà của người khác à? Đừng hỏi mấy câu ngớ ngẩn nữa mà đi thôi."
Kim Woo-jin lưỡng lự một lúc rồi cũng bắt đầu dẫn đường.
Nhìn từ đằng sau, Kim Woo-jin trông có vẻ đi lại rất khó khăn, chắc là bị bong gân mắt cá chân rồi.
Nhà của Kim Woo-jin cũng ở ngay gần đó.
Kim Woo-jin đi vào qua cánh cửa gỉ sét đang mở, hướng xuống tầng hầm.
Một mùi ẩm mốc nồng nặc bốc lên.
Kim Woo-jin dừng lại bên cánh cửa sắt kẽo kẹt, nói với tôi bằng giọng yếu ớt, chán chường.
"....Tôi nói trước rồi đấy.
Bên trong rất chật và bừa bộn đấy."
"Thế thì sao, tôi thậm chí còn không có nhà riêng đây này.
Giờ mới nói à, mở cửa đi."
Trước phản ứng chẳng mấy để tâm của tôi, Kim Woo-jin chỉ khẽ thở dài và mở cửa.
Bên trong căn nhà quả thật rất chật hẹp.
Một chiếc nệm cũ được kê ở trong góc, có một cái móc quần áo cạnh một gian bếp tồi tàn.
Trong khi nhìn ra phía cửa sổ nhỏ hướng ra mặt đất của con hẻm, tôi nghĩ.
Quào, giống thật đấy.
Tôi đoán mọi căn phòng bán hầm đều trông như thế này.
Căn phòng mà tôi đã ở cũng chỉ vỏn vẹn thế này.
Kim Woo-jin mở một chiếc bàn gấp nhỏ và đặt túi thức ăn nhanh lên đó.
"....Nó nhỏ lắm đúng không?"
"Ờ, nhưng chẳng sao hết."
Mặc dù căn phòng nhỏ nhưng nó lại sạch sẽ hơn tôi tưởng.
Sau khi rửa tay trong phòng tắm xong, tôi ngồi xuống bàn và mở gói hamburger ra.
"Ăn trước đi.
Tôi sắp chết đói đến nơi rồi."
"Hử? Được...."
Nghe tôi nói vậy, Kim Woo-jin cũng rửa tay trong phòng tắm xong rồi cầm lấy một chiếc hamburger.
Hẳn là khó khăn lắm khi ăn hamburger với cái miệng bị rách như thế, nhưng cậu ta vẫn nhai và ăn nó một cách ngon lành.
Thỉnh thoảng có tiếng sột soạt trong căn phòng yên tĩnh.
"Kim Woo-jin."
Tôi nói khi nhấp một ngụm coca.
"Sáng nay tỉnh dậy cậu đã đi tìm tôi à?"
Kim Woo-jin nhăn mặt cáu kỉnh như thể vừa nhớ ra chuyện sáng nay.
"Mẹ kiếp, chuyện đó à? Cậu đã đi đâu, lang thang một mình như thế?"
"Tôi có một số việc cần làm."
"Đưa tôi số của cậu.
Tôi đã cố gọi cho cậu, nhưng tôi lại không biết số của cậu."
"Tôi quên mang điện thoại rồi, nên không thể cho cậu số được."
"Tôi đã định đợi, nhưng Hội trưởng đã đến...."
"Được rồi, được rồi."
Kim Woo-jin làm vẻ mặt u sầu khi tôi cắt ngang lời than vãn của cậu ta.
Thấy vậy, lương tâm tôi lại nhoi nhói một chút nên tôi đã nói thêm.
"Lần sau, nếu có thể được, tôi sẽ nói cho cậu biết.
Được chứ?"
"...."
Kim Woo-jin vẫn bĩu môi không hài lòng, nhưng nét mặt đã thoải mái hơn.
Lấp đầy dạ dày xong xuôi, tôi lau bàn tay dính đầy dầu mỡ và nằm phịch xuống nệm.
Nằm xuống ngay sau khi ăn rất có hại cho sức khỏe, nhưng tôi muốn biết một thứ.
Tất cả đều thật phiền phức và mệt nhọc.
Kim Woo-jin liếc nhìn tôi, cật lực dọn dẹp đống rác.
Như một tên côn đồ nhà bên nằm trên nệm của cậu ta, tôi đứng dậy khi cậu ta đã dọn dẹp xong mọi thứ.
"Mang ít thuốc qua đây."
"Hử? Thuốc?"
"Ừ.
Min Ah-rin tỷ đi vắng nên không thể điều trị cho cậu được, vậy nên tôi sẽ bôi thuốc cho cậu."
"Tôi ổn...."
Dù nói là vậy, Kim Woo-jin vẫn trung thực mang thuốc mỡ và băng gạc tới.
Khi gỡ ra những miếng băng nhàu nát trông như đã mua từ lâu, tôi nói.
"Ngồi xuống.
Để tôi làm cho."
"Không, tôi...."
"Cậu định băng nó với cái gương vỡ trong phòng tắm sao? Ngồi xuống đi."
Kim Woo-jin nhìn tôi, ngồi xuống trước mặt tôi.
"Nhắm mắt lại."
Cậu ta đưa thuốc cho tôi, nhưng có chút không thoải mái khi chạm mắt nhau nên tôi đã bảo cậu ta nhắm mắt lại.
Tôi để Kim Woo-jin nhắm mắt và bóp thuốc mỡ trên đầu ngón tay.
"Hự."
"Chịu đi."
Khi tôi dùng ngón tay chạm vào vết thương trên khóe miệng cậu ta, Kim Woo-jin run bắn lên vì đau rát.
Từ những gì tôi có thể thấy, cậu ta ngồi im chấp nhận cái chạm không hề nhẹ nhàng, vầng trán nhăn nhúm.
"Giờ thì miệng cậu xong rồi đấy.
Giải thích đi."
"Sao?"
Nhìn cậu ta gần hơn, vết máu dưới mắt cũng không phải vết thương nghiêm trọng.
Tôi mừng thầm.
"Ý của cậu là sao ấy hả? Nói cho tôi thằng khốn ban nãy là ai."
"...."
Kim Woo-jin không nói gì cho đến khi tôi bôi thuốc và dán băng xong xuôi, cẩn thận mở mắt và nắm lấy tay tôi.
Đôi mắt màu đồng của Kim Woo-jin phản chiếu hình bóng tôi trước mắt cậu ta, lấp lánh trong ánh sáng.
"Đó là do năng lực của tôi."
"Gã đó bắt cậu giúp hắn là việc của hắn à?"
"Ừ.
Thực ra....!Hắn trước đây cũng có giúp đỡ tôi một chút."
Kim Woo-jin từ từ chớp mắt.
Tôi nhìn thấy nốt ruồi nhỏ dưới lông mày bên phải cậu ta.
Đấy là nốt ruồi hả.
"Lần đầu tiên tôi thức tỉnh năng lực của mình vào lúc tôi 17 tuổi, và khi hắn phát hiện ra, hắn ta đã đề nghị tôi làm việc cho bọn hắn."
Hiển nhiên rồi.
Trong mắt những người như tôi, kĩ năng của Kim Woo-jin khá hữu ích.
"Lúc đó, tôi vẫn còn trẻ và vẫn còn rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, thế nên....!tôi đã nhận lời."
Tuy nhiên, chẳng bao giờ có chuyện những người lao động được trả lương thích đáng cả.
Những kẻ đó chỉ đi ăn hiếp mấy tên ngu đần là giỏi thôi.
"Lúc đầu nó cũng ổn.
Công việc không quá khó và hắn cũng trả lương đầy đủ."
"Về sau công việc ngày càng nguy hiểm và hắn còn không thèm trả một đồng lương nào."
"Đúng vậy.
Sau đó, may mắn là tôi được Hội trưởng để mắt đến và tôi đã thoát khỏi những tên khốn đó.
Khi tôi giải thích sự việc, Hội trưởng đã cho tôi thuê một phòng trong Hội, nhờ vậy tôi đã rời nhà đi một thời gian."
"Cái gã hôm nay gặp có phải đến từ nơi cậu làm việc khi đó không?"
"Không.
Tên khốn đó thì khác.
Hắn liên tục quay lại tìm tôi trong hai tháng qua.
Hắn ta nhờ tôi giúp vận chuyển ma túy...."
"Từ chối ngay.
Đừng bao giờ dính dáng đến mấy thằng khốn chơi thuốc đó chỉ vì chúng cứ dai dẳng đeo bám."
"Hử? Phải ha...."
Kim Woo-jin làm vẻ mặt phức tạp.
"Mỗi lần hắn đến đều làm loạn thế này à?"
"Vào lần cuối, hắn chỉ đề nghị suy nghĩ về điều đó theo hướng tích cực thôi, nhưng tôi không hay về nhà và bắt đầu tránh mặt hắn ta, thế nên hắn đã cố bắt tôi bằng vũ lực."
"Chậc."
Đó là lý do tại sao cậu không nên giao dịch với chúng.
"Bó tay thật.
Vậy cứ ở cùng tôi trong phòng của tôi là được."
"Hử?"
"Vì hôm nay cậu đã bị đánh thành ra thế này, thế nào bọn chúng cũng kéo một lô xích xông tới cho xem.
Cậu có thể xử lý được không?"
Nói vậy, đôi mắt của Kim Woo-jin sáng lên lấp lánh.
Kim Woo-jin ngồi cứng đờ suốt thời gian qua giờ đây đã thả lỏng cơ thể, dựa lưng vào tôi.
"Không, tôi không thể xử lý nó được....!Hôm nay tôi đã rất sợ rồi."
"Hừm.
Tôi cũng đoán vậy."
Cậu chàng cụp đôi lông mày sắc nét, làm vẻ mặt buồn bã.
Nó giống như khi thấy một con mèo bị bỏ rơi vào một ngày mưa vậy.
"Nên là, hãy ở lại phòng của tôi như ngày hôm qua.
Ghế sofa có chút bất tiện nhỉ?"
"Không.
Ghế sofa là được rồi.
Thế đã tốt hơn rất nhiều so với ở đây rồi...."
Tôi gật đầu.
Làm sao một người nhạy cảm như Kim Woo-jin lại có thể chịu đựng được loại chuyện như này chứ? Tôi không thể không giúp.
"Tôi không thể xin một phòng khác được, nhưng nó cũng chẳng vấn đề gì khi có mỗi mình cậu ở phòng tôi.
Thu dọn đồ đạc rồi đi thôi."
"Ừ."
Có vẻ Kim Woo-jin đã thấy khá hơn sau khi vấn đề được giải quyết, cậu ta mím cười nhẹ với tôi.
Thấy vậy tôi cũng cười lại theo.
Nó giống như có một đứa em trai với khoảng cách tuổi tác khá lớn vậy.
Dễ thương thật.
Sau khi điều trị những vết thương nhỏ khác, tôi đứng dậy và nói.
"Thằng cha đó thế nào cũng sẽ đạp cửa xông thẳng vào luôn.
Có thể phần lớn số đồ đạc của cậu sẽ bị phá tanh bành hết sạch đấy, thế nên hãy gói ghém hết mấy vật dụng quan trọng vào đi."
"Không sao.
Ở đây cũng chẳng có gì nhiều."
Những thứ duy nhất Kim Woo-jin mang theo là điện thoại, bộ sạc và một vài bộ quần áo.
Rất đơn giản.
"Đi thôi."
Vậy là, mang theo Kim Woo-jin, tôi quay trở lại công hội.
Tôi bất ngờ có một người đến ở cùng, nhưng cũng không đến nỗi tệ.
Dù sao thì hiện tại, Kim Woo-jin cũng là người thoải mái nhất khi ở cùng.