Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Chương 36: Đừng quên ân huệ
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
May mắn thay, không có con quái vật nào mạnh hơn cấp A. Những con có kích thước lớn và vẻ ngoài hung tợn có lẽ là cấp A, còn lại đều là cấp B.
Tôi đập tan xương cốt con quái vật đang lao tới từ phía sau Cheon Sa-yeon, đồng thời vẫn duy trì ngọn gió chúng tôi đang cưỡi.
Kkyeeek! Kyaak!
Nhìn con quái vật tan chảy không còn dấu vết gì trên thanh kiếm rực lửa, tôi cất tiếng nói.
"Có vẻ như anh cũng không biết về tình huống này."
Khi nhìn và nghe câu đó, tôi nhớ lại vẻ mặt cau mày của Cheon Sa-yeon, hắn dường như cũng bất ngờ trước tình huống này. Một phản ứng bất thường, không giống với thái độ vô tư lự, mặc kệ sự đời thường ngày của hắn.
Cheon Sa-yeon chạm mắt tôi rồi thì thầm.
"Cậu nhạy bén thật đấy."
Mái tóc đen bồng bềnh bay trong gió.
"Tôi không thể cung cấp thêm bất kỳ chi tiết nào khác ngoài điều này, chỉ muốn nói vậy thôi. Hiện tại tôi cũng đang rất bối rối đây."
Bối rối cái mông tôi ấy, tôi chán nản đáp lại.
"Đành chịu thôi. Dù sao tôi cũng không mong đợi anh sẽ đưa ra một câu trả lời thỏa đáng."
"Không có sự tin tưởng nào giữa chúng ta. Thật đáng buồn."
Rõ ràng là tốc độ của tôi chậm hơn rất nhiều so với tốc độ của Cheon Sa-yeon.
Cheon Sa-yeon, hắn nung chảy tất cả những con quái vật trước mặt, rồi quay lại và bay lên cao hơn.
Khi chúng tôi bay lên cao hơn, tôi thấy các cư dân đang quan sát chúng tôi từ bên dưới. Cũng có một lượng lớn máy ảnh ở đó.
"Tôi không quan tâm. Vì tôi còn có những thứ khác cần phải nghĩ đến nữa."
"Hừm."
Khi tôi vung rộng cánh tay, bốn con quái vật cấp B đang chạy ngay lập tức bị xé toạc làm đôi. Những con quái vật tôi giết chẳng mấy chốc đều bị chôn vùi trong ngọn lửa của Cheon Sa-yeon.
"Nghĩ lại thì, cậu nói rằng cậu cần kiểm tra thứ gì đó khi cậu cầu xin tôi cho cậu đi cùng nhỉ."
"Khoan, anh vừa nói gì cơ....? Cầu xin á?"
Hề hước quá ha, tôi trừng mắt nhìn Cheon Sa-yeon. Hắn còn làm ra vẻ như không có gì nữa kìa.
"Sao thế? Không phải thế hử? Giống như một con chó bị bỏ rơi với đôi mắt đáng thương ấy. Trông đáng thương làm sao."
"Không nhá. Tôi trông như thế khi nào hả?"
Không khí có chút ngượng ngùng khiến tôi cảm thấy hơi tự ái. Đáng thương á.....Tôi chưa bao giờ trông giống vậy hết.
"Thậm chí nó còn tệ hơn nếu cậu làm điều đó một cách vô thức nữa đấy."
"Bớt nói nhảm đi."
Sự khó chịu bùng phát, tôi trút hết lên những con quái vật đang lao đến. Tôi túm gọn sáu con cấp B cùng lúc, nhấc bổng chúng lên rồi đập mạnh xuống đất. Những bộ xương vỡ tan tành trong tiếng thét.
Nhìn cảnh đó, Cheon Sa-yeon tủm tỉm cười.
"Yi-gyeol của chúng ta cũng rất mạnh mẽ à nha. Không có ai toàn diện như cậu đâu."
"...."
Tốt thôi, mẹ nó. Nghe mấy lời quái dị từ hắn thật là... Tôi thở ra một hơi dài, vô hiệu hóa kỹ năng của mình.
Cheon Sa-yeon đang ôm tôi, từ từ đáp xuống đất. Xác quái vật nằm la liệt khắp nơi.
Tôi nhảy khỏi vòng tay Cheon Sa-yeon và cởi áo khoác ra.
"Nó mất chính xác là mười bảy phút."
Cheon Sa-yeon kiểm tra thời gian, rồi mạnh bạo túm lấy tay hắn. Khi nhìn nó, tôi nói.
"Ít nhất hãy mang theo một ít băng."
"Băng? Nhắc đến băng thì— "
Cheon Sa-yeon cất áo khoác và thanh kiếm vào kho lưu trữ của mình, rồi cởi vài chiếc cúc áo sơ mi.
"—Nhóm nghiên cứu nói rằng họ đã tạo ra một loại băng cấp A mới rất tốt cho việc cầm máu."
Ồ, nghe có vẻ ổn đấy nhỉ?
"Không tệ. Nhiều khi sẽ cần dùng đến nó."
Vì không có đủ người chữa trị, những vật phẩm đa dụng để trị liệu luôn rất quan trọng. Nếu có thêm tình huống phát sinh, tôi sẽ mua nó để phòng hờ.
"Hãy băng bó nó lại bằng thứ như thế đi. Nó tốt hơn nhiều so với việc cứ phơi cái tay đang chảy máu của anh ra đấy."
Tôi thậm chí còn không tự mãn khoe vết thương như hắn. Tôi tặc lưỡi khi nói, biểu hiện của Cheon Sa-yeon càng trở nên kỳ lạ.
"....!"
Hắn ta bị sao vậy? Tôi thậm chí còn không thèm trêu chọc như trước đây tôi từng làm. Tôi cảm thấy bối rối trước ánh mắt lặng thinh nhìn chằm chằm vào mình, nhờ thế mà tôi im lặng khóa chặt miệng lại, nhưng một giọng nói gấp gáp đã xen vào giữa tôi và Cheon Sa-yeon.
"Hội trưởng Cheon Sa-yeon!"
Tôi quay lại và thấy một người đàn ông hơi mập với khuôn mặt lấm tấm mồ hôi. Và cả Yoon Jae-min, người mà tôi vừa thấy lúc nãy, cũng ở đó.
"T-tất cả quái vật đã được xử lý hết rồi sao?"
"Nhìn không ra mà còn hỏi."
Cheon Sa-yeon từ từ tách khỏi tôi, nhìn người đàn ông và trả lời một cách ảm đạm.
"Hội trưởng Cheon Sa-yeon này. Lần này, thật là ngại quá!"
Hành động bào chữa hấp tấp của người đàn ông cố tình nhằm đánh lạc hướng. Lùi lại sau lưng Cheon Sa-yeon, tôi thầm nghĩ: Lần này?
Thấy Cheon Sa-yeon không nói gì, sắc mặt người đàn ông tươi tỉnh hơn một chút và lại phun ra thêm mấy lý do biện minh khác.
"Kỳ thực! Đã một thời gian kể từ khi đội phá cổng đi vào, và tôi chỉ vừa tình cờ có lịch trình ra ngoài ngày hôm nay, thế nên tôi đã đi...."
"Khi nào?"
"Ờ, hử?"
Cheon Sa-yeon từ từ nghiêng đầu sang một bên, nhỏ nhẹ hỏi.
"Lần cuối cùng anh phá nó là khi nào?"
"Cái này...."
Người đàn ông lau mồ hôi chảy dài trên cằm, vẻ mặt bối rối. Cheon Sa-yeon cười nhạt và thản nhiên nói.
"Nếu đã là Hội trưởng, đáng ra anh phải nắm rõ thời gian để phá các cổng trong khu vực của mình chứ nhỉ?"
"Ahem, vâng, vâng. Có lẽ.... hơn hai tháng một chút...."
Tôi bất giác cau mày. Chu kỳ rõ ràng cho mỗi cổng là hai tháng. Vì lý do an toàn, hầu hết các Hội, bao gồm cả Requiem, đều xử lý cánh cổng mỗi 50 ngày một lần. Điều đó có nghĩa là ông anh đã kệ xác thời gian phá cổng đấy hả. Nó giống như một quả bom hẹn giờ mà bạn không biết khi nào sẽ phát nổ nếu để quá hai tháng, nhưng ngay cả thế thì cũng khó có thể lường trước được.
"Đã hơn hai tháng."
Cheon Sa-yeon nhìn xuống người đàn ông đang vặn vẹo và tiếp lời.
"Hội trưởng Kang Seung-geon."
Hội trưởng hạng S của Hội Blun, Kang Seung-geon, run rẩy trước chất giọng lạnh lùng của Cheon Sa-yeon.
"Trước đó ta đã nói với anh rồi. Nếu không quản lý nổi cánh cổng thì mau giải tán Hội rồi ra nước ngoài mà sống."
Một tia lửa lóe lên trong cặp mắt đen láy của Cheon Sa-yeon khi hắn lặng lẽ thì thầm.
"Cho đến giờ, vụ khu C12 còn chưa giải quyết xong thì lại đến khu C13 bạo phát, nên lần này khó mà tránh khỏi việc bị kỷ luật từ phía trụ sở đây."
"H-hội trưởng Cheon Sa-yeon! Tôi thực lòng xin lỗi! Ý tôi là, tôi cần cậu nói giúp với bên trụ sở được không? Trụ sở ấy – chúng tôi sẽ toi cả lượt mất nếu như cậu nói sự thật cho bọn họ! Với lại, lần này cũng đâu có thiệt hại lớn nào – Hự!"
Trước khi Kang Seung-geon kịp nói hết, Cheon Sa-yeon đã một tay tóm lấy cổ hắn.
"Hức, Hội trưởng!"
Yoon Jae-min đứng phía sau hắn, mặt mày tái mét, hét lên.
"Haha, anh đúng thật là một đống cặn bã khó chịu đấy. Khó cho ta quá, vì nếu ta nghe thêm nữa ta sợ rằng tai mình sẽ bị thối mất."
"Khụ, hự, khoa...."
"Anh đã quên rồi sao, Hội trưởng Kang Seung-geon? Trong sự cố C12, ta rõ ràng là đã cho anh cơ hội cuối cùng rồi. Ta chỉ cho anh một cơ hội đó thôi đúng không? Anh còn la ỉ ôi về việc anh không đủ tiền để nộp phạt, chưa kể còn có chi phí phục hồi các khu vực bị phá hủy bởi quái vật – ta đều trả hết cho anh. Ta cũng tổ chức tang lễ cho các nạn nhân đó luôn. Anh nói anh sẽ không bao giờ quên ân huệ này rồi ba tháng sau anh lại đập vào đầu ta thế này đây à?"
"Hự, không thở đượ....!làm ơn....!"
Chân của Kang Seung-geon lơ lửng trên không. Với cơ thể bị kẹt trong cánh tay phải của Cheon Sa-yeon, hắn vùng vẫy mà chẳng thể sử dụng được sức mạnh của mình.
"Vì sự cố khu C12, Requiem sẽ có quyền tiếp quản toàn bộ cổng phụ trong khu C."
"Hội trưởng Cheon Sa-yeon, dừng lại đi! Cậu sẽ gặp rắc rối lớn đấy!"
"Giờ tâm trạng ta đang rất tệ đấy, nhờ có cái chuyện chó chết xảy ra trong khu vực mà ta đang phụ trách này. Ta tự hỏi thế này thì nên đền bù thế nào đây?"
Cheon Sa-yeon ném Kang Seung-geon xuống đất.
Kwaang.
Mặt đất lún thành một hố khi bụi bay tứ tung. Yoon Jae-min chạy đến chỗ Kang Seung-geon đang ngã nhoài dưới đất, ho khan.
"H-hội trưởng! Ngài có sao không?"
"Khụ, mẹ kiếp- Khụ, đĩ mẹ nó! Sao mày dám!"
Trên cổ Kang Seung-geon hằn lên những đường gân xanh tím, nơi còn in rõ những vết ngón tay màu đỏ, hắn gào lên.
"Cái loại chó má như mày, nếu tao mà nói với cha tao, mày sẽ...."
"Đi thôi."
Cheon Sa-yeon lạnh lùng quay lưng lại với Kang Seung-geon. Tôi đi theo Cheon Sa-yeon, người đã rời đi không chút hối tiếc, trong khi tên kia vẫn tiếp tục gào mồm quát chửi.
"Thằng mồ côi dơ bẩn! Tao sẽ không để mày yên đâu! Tao sẽ giết mày, thằng khốn kiếp!"
-----------------------------
Khi tôi quay trở lại nơi đỗ xe, có một chiếc xe khác đậu bên cạnh chiếc xe mà tôi đã đi lúc trước.
"Trở lại Hội đi. Giờ tôi có việc cần đi."
Cheon Sa-yeon nói với tôi khi mở cửa ghế sau và nhìn tôi.
"Tôi có thể đi một mình được mà."
Chà, nó cũng khá thuận tiện cho tôi. Tôi lên xe và hỏi câu hỏi mà tôi tò mò bấy lâu nay.
"Anh có biết nhà của Kim Woo-jin ở đâu không?"
"Sao cậu lại hỏi vậy?"
Tại sao á? Tôi sẽ đi gặp cậu ta, chứ sao sao cái gì?
"Tôi chỉ hỏi thôi. Anh biết hay không?"
"Nếu tôi biết thì sao?"
"Chụp ảnh vị trí và gửi vào điện thoại của tôi."
Cheon Sa-yeon nhìn tôi một lúc mà không nói lời nào. Lại làm sao? Tên này đã như thế này từ nãy đến giờ rồi đấy. Như thể chúng tôi đang có một trận ném bóng tuyết vậy, tôi hướng thẳng mắt mình, nhìn chằm chằm vào Cheon Sa-yeon.
Hắn hỏi với vẻ khó đoán.
"Đây có phải là lần đầu cậu gặp Hội trưởng Blun không?"
"....Chắc vậy? Thì sao?"
Tôi không thể trả lời hấp tấp được, thế nên tôi đã cố tình trả lời theo cách này.
"Cậu nghĩ sao về hắn? Hội trưởng Blun ấy."
"...."
Tôi nghĩ sao à? Tôi không biết. Thế thì sao....
Cheon Sa-yeon im lặng nhìn tôi, lắc đầu như không có chuyện gì.
"Tôi sẽ gửi cho cậu nơi mà Kim Woo-jin đang sống. Đi đi."
Cửa xe đóng rầm lại. Sau khi nghe vài lời của Cheon Sa-yeon ở bên ngoài, người phục vụ gật đầu và ngồi vào ghế lái.
"Đưa tôi đến Hội."
"Vâng, thưa ngài."
Xe khởi động êm ả. Tôi nhìn ra cửa sổ khi dùng ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối. Câu hỏi của Cheon Sa-yeon cứ quanh quẩn trong đầu tôi.
Hội trưởng của Hội Blun, Kang Seung-geon. Tại sao lại hỏi về hắn cơ chứ? Gã này có liên quan gì đến Han Yi-gyeol sao? Người này từng xuất hiện trong tiểu thuyết sao? Tôi không biết nữa. Tôi cụng trán vào cửa xe rồi nhắm mắt lại.
---------------------------
Tôi trở lại Hội và mở cửa phòng ở tầng 23. Sau khi ra ngoài, tôi ngay lập tức tìm cái ba lô mà tôi chưa kịp dọn dẹp vì phải đi theo Cheon Sa-yeon đến khu C13. Không như lúc tôi ra ngoài vào lúc rạng sáng, tôi cất cái ba lô rỗng vào tủ và giấu điện thoại của Ha Tae-heon xuống dưới đệm giường như lần trước.
Tôi tắm rửa, thay quần áo sau trận chiến ở khu C13 xong thì cũng đã gần bảy giờ rồi. Cũng chính lúc đó, chiếc điện thoại ban đầu của tôi đổ chuông.
Kể từ khi chiếm lấy cơ thể Han Yi-gyeol, một tin nhắn hiện lên trên màn hình phẳng lì của chiếc điện thoại mà trước nay chưa từng nhận được bất kỳ liên lạc nào.
「Đây là tin nhắn từ một người dùng chưa được đăng ký. Hãy cẩn thận để không bị ảnh hưởng bởi các nhu cầu tài chính và tránh thiệt hại.
」
「Cheon Sa-yeon: (Hình ảnh)」
「Cheon Sa-yeon: ^^」
Tấm hình là một nơi trên bản đồ. Nhìn chỗ đó, có vẻ nó cũng không xa Hội là bao. Một mình tôi đi cũng được.
Tôi nghĩ về nó một lúc, thay vì tắt máy mà không thèm hồi âm. Cơ mà, nếu chỉ xem rồi cứ để thế này thì có hơi.
Tôi từ từ chạm vào bàn phím.
「Han Yi-gyeol: ㅇㅋ (okay)」
「Han Yi-gyeol: ㄱㅅ (Tks)」
Thế thôi. Tôi tắt điện thoại với một nụ cười hài lòng. Tôi định nhét điện thoại vào túi quần, nhưng nó lại rung lên.
「Cheon Sa-yeon: Chỉ vậy thôi à?」
「Cheon Sa-yeon: Buồn ghê.」
Tôi khá bối rối vì không nghĩ rằng mình sẽ được hồi âm. Tôi gõ mạnh vào bàn phím. Ngay cả khi tôi đã gõ rất cẩn thận rồi, nhưng sai thì vẫn cứ sai.
「Han Yi-gyeol:?」
「Han Yi-gyeol: Anh muốn gì?」
Lần này, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình mà không tắt nó. Quả nhiên, hồi âm đến rất nhanh.
「Cheon Sa-yeon: Tôi tự hỏi.」
「Cheon Sa-yeon: Một lời chào chân thành thì thế nào?」
Có mỗi thế thôi á. Tôi khịt mũi, nhưng lần này tôi đã trả lời cẩn thận hơn để không mắc lỗi chính tả.
「Han Yi-gyeol: Cảm ơn rất nhiều.」
「Cheon Sa-yeon: ^^....」
Khi tôi nhìn thấy biểu tượng cảm xúc mặt cười đó, khuôn mặt xui xẻo của Cheon Sa-yeon hiện ngay lên trong đầu tôi. Hắn sử dụng cái biểu tượng cảm xúc đó y như hắn vậy.
Tôi tắt điện thoại và nhét lại vào túi quần. Có lẽ do đã lâu nên giờ tôi thấy đói rồi. Món cháo bào ngư ăn trong ngày đã tiêu hết từ lâu.
"Nên mua gì đó để nhắm rồi đi thôi."
Tôi rời khỏi phòng trong khi suy nghĩ về bữa ăn.