Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Kim Woo-jin: Tôi sẽ cho cậu những gì cậu muốn
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi cầm tệp tài liệu, ngả lưng xuống ghế sofa. Dù mắt dán chặt vào chúng, nhưng nội dung bên trong lại chẳng thể nào lọt vào tâm trí tôi.
Nằm yên được một lúc, Kim Woo-jin, người vừa nói cần về phòng một lát, đã quay lại.
Sau khi dần quen với việc Kim Woo-jin cứ bám dính lấy tôi bất kể tôi đang làm gì, tôi chủ động lên tiếng trước.
"Cái gì đây?"
"Cái cốc từ phòng tôi và một ít quần áo."
"Mang đến đây làm gì?"
"Để ở đây."
Sao lại để trong phòng tôi...?
Mặc cho nghe có vẻ vô lý đến đâu, Kim Woo-jin vẫn vui vẻ bắt đầu chuyển từng món đồ vào phòng.
Thằng nhóc này, tôi cứ tưởng cậu ta chỉ lên tầng rồi đi ngủ luôn chứ.
"Cậu đang làm gì vậy?"
Kim Woo-jin tùy ý sắp xếp đồ đạc, cuối cùng tiến lại gần tôi.
Dù sao tôi cũng định nói cho cậu ta biết, thế nên tôi đưa xấp tài liệu cho Kim Woo-jin.
"Cái này... là danh sách các cánh cổng sao?"
"Ừ. Cậu đã nghe về vụ các cánh cổng gặp vấn đề chưa?"
"Rồi."
"Đây là danh sách những cánh cổng cần được thanh lý trong tháng này... Trong đó, những cổng được đánh dấu màu đỏ là những cổng tôi được yêu cầu đi thanh lý giúp với tư cách là lính đánh thuê."
"Tất cả các Công Hội, trừ Blun, mỗi Hội đều tuyển hai người."
Jayna tuyển hai người hạng A, trong khi Roheon tuyển một hạng B và một hạng A. Còn Requiem tuyển một hạng A và một hạng S.
Tôi chắc chắn Cheon Sa-yeon đã xem trước danh sách này rồi. Trước đó đã hành tôi vật vã ở cổng cấp S, giờ hắn lại bảo tôi đi tiếp ư? Hắn có còn chút lương tâm nào không vậy.
"Họ liên lạc với cậu bằng cách nào?"
"Họ sẽ gửi yêu cầu thông qua Requiem. Cheon Sa-yeon cũng đã nói về việc tôi và hắn thân nhau thế nào trên tin tức rồi, cậu nhớ không?"
"..."
Kim Woo-jin bĩu môi, trông như thể cậu ta không thích điều đó vậy.
"Vậy cứ mặc kệ nó là được."
Tôi suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
"Tôi cũng đâu thể đi hết được... Tôi sẽ đến cánh cổng nào phù hợp thôi."
"Cậu không đi thì không được sao?"
Kim Woo-jin quỳ trên sàn, sát bên ghế sofa nhìn tôi.
Tôi không thể nói thật với cậu ta được, nên tôi đưa ra một lý do bào chữa hợp lý.
"Chà, trước hết, đó là một đợt chiêu mộ lính đánh thuê chính thức mà. Có thể họ cũng sẽ trả công cho tôi nữa."
"Cậu cần tiền sao?"
"Sẽ thật tuyệt nếu có."
Khoản một trăm triệu mà Cheon Sa-yeon đã đưa tôi, tôi không thể cứ sống mãi trong mấy căn phòng của Hội Requiem được. Hơn nữa, dù không vì lý do gì đặc biệt, nhưng nếu có tiền tiết kiệm, ắt sẽ có lúc cần dùng đến.
Ngạc nhiên là Cheon Sa-yeon lại cho phép tôi làm vậy.
Tôi nhớ lại vẻ mặt của Cheon Sa-yeon vào cái hôm tôi ra khỏi phòng đại diện, hắn cười tủm tỉm nói rằng đang chờ mong xem tôi sẽ chọn cánh cổng nào.
Khi đó tôi chẳng thể hiểu nổi hắn đang nghĩ gì.
Dù sao đây cũng là một cơ hội tuyệt vời.
Một lịch trình chính thức cho phép tôi tự tin làm việc mà không cần phải bận tâm đến Cheon Sa-yeon.
Tôi không nghĩ đó là một ý tưởng tồi nếu tôi đi xây dựng một tình bạn đúng nghĩa với Ha Tae-heon bằng cách nhận lời vào cánh cổng của Công Hội Roheon.
Tôi sẽ được trả công như một lính đánh thuê, vừa kiểm tra được cánh cổng vừa có thể kết giao thêm với các năng lực giả khác.
Giống như câu nói, bí ngô chui ra từ cây leo vậy*.
(* Tục ngữ Hàn Quốc, ý chỉ sự may mắn.)
"...Cậu cần bao nhiêu?"
Tôi đang nghĩ đến một kế hoạch nhận thù lao với lượng công việc tối thiểu nhất, nhưng tôi muộn màng chuyển sự chú ý sang những lời vừa nghe được từ Kim Woo-jin.
"Tôi không đặt ra một số tiền cụ thể... Sao vậy?"
"Tôi sẽ kiếm tiền. Vì thế, hãy từ chối mấy yêu cầu về cánh cổng đi. Có khá nhiều tin đồn về các cánh cổng không ổn định đấy, vậy sao cậu còn cố vào trong đó khi đã biết nó rất nguy hiểm cơ chứ?"
Tôi cau mày. Tên nhóc này, đừng nói là...!
"Cậu sẽ kiếm tiền bằng cách nào? Cậu định sử dụng năng lực của mình sao?"
Kim Woo-jin do dự, né tránh ánh mắt của tôi.
Tôi cười nghi hoặc.
"Cậu đã kiên quyết không làm vậy nữa mà?"
"Đúng là vậy. Tôi sẽ không làm vậy nữa."
"Nếu không thì sao đột nhiên lại thế này?"
"Cậu nói cậu cần tiền."
"Được rồi. Tôi cần tiền, thế sao cậu lại đi kiếm nó cơ chứ?"
Thật sự là tôi không thể hiểu nổi nên tôi đã hỏi, nhưng Kim Woo-jin trông có vẻ như bị tổn thương.
"Cậu ghét nó đến mức chối bỏ ngay cả khi đang bị một thằng cặn bã đe dọa cơ mà."
"Giờ tôi vẫn ghét nó."
Kim Woo-jin nhìn thẳng vào tôi với giọng dứt khoát.
"Nhưng tôi có thể làm vậy nếu cậu muốn."
"Kim Woo-jin."
Sao tôi lại muốn một thứ như vậy chứ?
Tôi thở dài rồi nói.
"Đừng làm mấy điều vô bổ ấy nữa. Tôi không hài lòng với số tiền kiếm được từ loại công việc đó đâu."
"Vậy tôi phải làm gì để cậu từ chối những yêu cầu về cánh cổng đây?"
"Tôi vẫn sẽ vào bất kể có ra sao, nên là cậu bỏ cuộc đi."
Khi tôi chắc nịch nói vậy, Kim Woo-jin trừng mắt nhìn tôi khá dữ dằn.
Dù là vậy, tôi cũng sẽ không bỏ lỡ món bí ngô trên giàn dây leo này đâu.
"Vậy tôi sẽ đi cùng cậu."
"Cậu xong chưa vậy...?"
Cậu ta không hẳn trông giống một chú chó đang cầu xin chủ nhân hãy mang nó theo khi họ đi làm.
Cứ thế này, tôi nghĩ sẽ không giải quyết được vấn đề, nên tôi quyết định giao cho Kim Woo-jin một công việc.
"Kim Woo-jin, nếu cậu thấy chán... hãy tìm cho tôi một vài thứ khi tôi đang ở trong cánh cổng đi."
"Hử?"
"Có một số thông tin mà tôi muốn lấy được. Vốn dĩ tôi định tự thân vận động, nhưng cậu thấy đấy, hiện tại mọi thứ đang không được suôn sẻ cho lắm."
Rất khó để hoàn toàn tin tưởng vào những thông tin mà Cheon Sa-yeon đã cung cấp.
Để không phụ thuộc vào hắn, tôi phải tìm được một người cung cấp thông tin hữu ích.
Kim Woo-jin hạ tầm nhìn xuống như thể đang suy ngẫm lời tôi trong chốc lát, rồi hỏi với giọng trầm lắng.
"Cậu muốn biết điều gì?"
Tôi khá ngạc nhiên trước lời tuyên bố đó.
Tôi đã nghĩ cậu ta sẽ khó chịu khi được giao cho một công việc như vậy chứ.
"...Cậu ổn với nó không vậy?"
"Ừ."
Kim Woo-jin đặt tay lên đùi mình và ngoan ngoãn nhìn tôi.
"Nói tôi nghe, Han Yi-gyeol."
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Kim Woo-jin như vậy.
Kim Woo-jin khẽ nhếch khóe môi, cười ngại ngùng nhìn tôi.
"Dù nó có là gì, tôi sẽ cho cậu những gì cậu muốn."
------------------------
Trụ sở quản lý Công Hội công khai thực trạng các cánh cổng không ổn định và chính thức công bố lịch trình quản lý cánh cổng cho từng Công Hội.
Có lẽ đó cũng là lý do tại sao có nhiều tin đồn về cánh cổng đến vậy.
"Ai đây? Không phải lính đánh thuê nổi danh của chúng ta đây sao, Han Yi-gyeol?"
"..."
Vừa mới ra khỏi thang máy, tôi suýt ngã sấp mặt trước giọng điệu trêu ghẹo phía sau.
Khi tôi quay đầu lại, đúng như dự đoán, là Park Geon-ho đang cười cười vẫy tay với tôi.
"Lâu rồi không gặp."
"Đừng gọi tôi kiểu kỳ quặc thế."
Đang có rất nhiều người ở quanh đây.
Và đương nhiên, Park Geon-ho vẫn kiên định bất chấp lời phàn nàn của tôi.
"Tại sao chứ? Những gì tôi nói đều là sự thật mà."
"Có điều gì anh nói là sự thật nào?"
"Đã lâu rồi tôi không thấy mặt cậu. Không phải cậu đã quá khắc nghiệt rồi sao?"
"Đó là do tôi là kiểu người kiên định vậy thôi."
Tôi định lờ anh ta đi và tiếp tục bước, nhưng Park Geon-ho liền đuổi theo rồi tiếp tục bắt chuyện với tôi.
"Cậu không hề liên lạc với tôi dù đã nói là sẽ đi gặp tôi."
"Tôi không có số liên lạc của anh."
"Giờ tôi sẽ đưa cho cậu, nên cậu có thể lấy nó đây."
"Tôi không cầm theo điện thoại."
Thật ra tôi có mang theo, nhưng tôi muốn moi ra thêm vài thứ nữa.
Tôi đã cố gắng tiếp cận Park Geon-ho để tìm hiểu về quá khứ của Cheon Sa-yeon, nhưng kế hoạch của tôi đã thất bại khi cánh cổng bạo phát và tình hình cũng vì thế mà thay đổi.
Chẳng được lợi lộc gì khi tham gia vào những việc không cần thiết.
Một khi những vấn đề trong cánh cổng được giải quyết, sẽ có thời gian để nhìn lại quá khứ của Han Yi-gyeol hay quá khứ của Cheon Sa-yeon thôi.
"Cậu thật lạnh lùng, sau khi làm lay động trái tim tôi như vậy..."
"Hầy, nó chỉ—"
Khi Park Geon-ho sụt sịt mũi vẻ buồn tủi, các nhân viên nữ đi ngang qua nhìn chúng tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Gã này thật là...!
Thấy tôi đã nổi quạu, Park Geon-ho không giả vờ khóc lóc nữa mà nhếch khóe miệng cười.
Tôi nuốt lại tiếng chửi thề rồi thở dài.
Không cần bận tâm. Chỉ có tôi chịu thiệt nếu nổi khùng lên với gã này.
"Anh bị gì vậy? Trông tâm trạng của anh có vẻ tốt quá nhỉ."
"Cậu nói đúng đấy."
Anh ta nhún vai rồi nhẹ giọng nói.
"Tôi nghe nói rằng thứ hạng đã tăng lên một cấp và các cánh cổng cũng vì thế mà trở nên không ổn định."
"Trái Đất như vậy thì tốt chỗ nào chứ?"
"Mấy ngày nay tôi có hơi buồn chán."
Ừm.
Tôi lùi một bước tránh xa Park Geon-ho.
Tôi nghĩ là tôi hiểu tại sao ông chú này có thể ở được với Cheon Sa-yeon lâu như vậy rồi.
"Đội trưởng cũng có lịch vào cánh cổng sao?"
"Tất nhiên rồi. Tôi có một cái cấp S."
"Nếu là cấp S, vậy có thể có quái vật cấp S+ hoặc cấp SS, liệu có ổn không?"
"Chà, cũng có khá nhiều người trong đó và còn có cả mấy healer nữa. Có thể sẽ hơi chật vật một chút, nhưng cũng không đến nỗi chết được đâu."
Anh không phải là quá vô tư rồi sao? Kể cả có là cấp S+, lực tấn công của anh cũng bị giảm mất một nửa rồi còn gì.
"Hội trưởng sẽ xử lý nó, nhưng... nếu thấy nó quá nguy hiểm, hắn ta sẽ chỉ định hai người hạng S đi."
"Thế thì cũng không tệ."
Gật đầu, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc đi ngang qua sau lưng Park Geon-ho.
Một khuôn mặt hà khắc trong bộ vest đen. Là Woo Seo-hyuk.
"Woo Seo-hyuk-ssi."
Woo Seo-hyuk chuyển sự chú ý sang tiếng gọi của tôi.
Woo Seo-hyuk cúi nhẹ đầu về phía tôi, nhận ra Park Geon-ho đang đứng cạnh liền hơi nhíu mày.
Gì thế?
"Cậu đi ra ngoài sao?"
"Vâng. Woo Seo-hyuk-ssi đang...!"
"Tôi trở về sau khi hoàn thành lịch trình bên ngoài thôi."
Woo Seo-hyuk bước đến gần tôi, trong một khoảnh khắc chạm mắt với Park Geon-ho khi anh trả lời câu hỏi của tôi.
Tuy vậy, không có một lời chào hỏi nào giữa Woo Seo-hyuk và Park Geon-ho cả.
Bầu không khí này là sao đây?
Không như mọi khi, Park Geon-ho chỉ nhìn Woo Seo-hyuk, cũng chẳng thèm mở lời trước.
Giữa Woo Seo-hyuk vô cảm cứng nhắc và Park Geon-ho đang tủm tỉm cười, tôi cảm thấy không thoải mái chút nào.
"Cậu chọn cánh cổng nào chưa?"
"À, vâng. Tôi đang chuẩn bị đến Công Hội Roheon."
Chẳng có gì phải giấu cả nên tôi thành thật trả lời.
Hôm qua, sau khi ngẫm nghĩ qua xấp tài liệu, cuối cùng tôi đã chọn cánh cổng cấp A bên phía Công Hội Roheon.
Là cánh cổng mà Ha Tae-heon có khả năng sẽ tham gia vào nhất.
Khi tôi gọi qua số điện thoại được ghi bên cạnh tên cánh cổng và nói rằng bản thân muốn tham gia, tôi nhận được hồi âm rằng họ muốn tôi tham dự buổi họp vào ngày mai.
"Nếu là Roheon, hẳn đó phải là một cánh cổng cấp A nhỉ."
Sao anh biết hay vậy? Mắt anh có linh sao?
"Đúng là vậy."
"Điều đó cũng hợp lý. Hơn nữa, Han Yi-gyeol-ssi không thuộc bất kỳ Công Hội nào, thế nên đó là một điều tốt để cậu trải nghiệm ở nhiều Công Hội và những cánh cổng khác nhau."
Trong khi cười ngượng nghịu, Woo Seo-hyuk kiểm tra thời gian trên đồng hồ đeo tay mình rồi nói.
"Tôi có một nơi cần đến. Vậy gặp lại cậu sau."
"Được rồi."
Woo Seo-hyuk chỉ tạm biệt mình tôi như khi anh đến rồi đi vậy.
Nhìn theo bóng lưng Woo Seo-hyuk, tôi khẽ hỏi Park Geon-ho.
"Quan hệ hai người không được tốt lắm nhỉ?"
"Chà, nó như cậu thấy đấy."
"Bất ngờ thật. Có những người không hòa hợp được với Đội trưởng cơ đấy."
"Hừm. Đó là một lời khen sao?"
"Thế không lẽ đó là lời xúc phạm."
Khách quan mà nói, Park Geon-ho có một nhân cách khá tốt đấy chứ, dù anh ta có bị nói là hơi kỳ quặc.
Theo những gì tôi nghe được thì có vẻ mối quan hệ của anh ta với các đồng đội khá tốt.
"Vì tôi không thích gò bó theo khuôn khổ kiểu đó. Thật bực bội khi mà tôi chỉ có thể nhìn nhận từ một khía cạnh."
"Woo Seo-hyuk-ssi ở trong Công Hội bao lâu rồi?"
"Chà, cũng đã được ba năm rồi đấy."
Nhìn vẻ hờ hững của anh ta kìa, có vẻ anh ta cũng không thực sự hứng thú với nó lắm nhỉ.
Vì Woo Seo-hyuk luôn làm ngơ Park Geon-ho, bọn họ ghét nhau sao?
"Cơ mà không phải cậu nói là cần đến Công Hội Roheon sao? Cậu trông khá thảnh thơi đấy."
"À, phải rồi."
Tôi không có đồng hồ như Cheon Sa-yeon hay Woo Seo-hyuk, nên tôi phải lấy điện thoại ra xem giờ.
Gần đến giờ rồi.
Khi tôi đang tính xem nên bay hay đi taxi sẽ nhanh hơn thì điện thoại đã vụt khỏi tay tôi.
"Gì thế?"
"Đó là những gì tôi định nói đấy. Cậu nói là không cầm theo điện thoại cơ mà?"
Oops.
Park Geon-ho cười khì khì rồi lưu số của anh ta vào điện thoại tôi.
Tôi giật lại điện thoại rồi nói.
"Tôi nói trước. Tôi sẽ chặn anh nếu anh làm ra mấy cuộc gọi vô nghĩa không cần thiết đấy."
"Tôi biết rồi."
Bỏ lại Park Geon-ho đang khúc khích cười, khiến tâm trạng tôi tụt dốc không phanh, tôi nhanh chóng rời khỏi Công Hội.
Tôi tình cờ gặp Park Geon-ho... Tôi than trách rồi bay vọt lên trời.