Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này
Phó Hội trưởng và lời buộc tội
Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đã đến tòa Hội Roheon.
Đây là lần ghé thăm thứ ba của tôi rồi, tính cả lần tôi bất tỉnh nữa.
"Ôi, chuyện gì thế này?"
Khi tôi chuẩn bị tiến vào cửa chính, tôi vô cùng kinh hãi khi chứng kiến một đám phóng viên vây kín tòa nhà như vậy.
Sao họ đông thế?
Nếu tôi đi qua đó thì...
Tôi cá chắc đám phóng viên đó sẽ tóm lấy tôi ngay.
Nhớ lại trải nghiệm phỏng vấn kinh hoàng của mình ở Khu N42, tôi sẽ tìm một lối vào khác mà không chút do dự.
May thay, vì tòa nhà khá lớn nên cũng có nhiều lối vào khác.
Tôi đi thang máy từ bãi đậu xe dưới tầng hầm lên các tầng trên.
"Tôi nghe nói tình hình cũng giống như ở Hội Reina vậy."
"Hội Requiem đã giải quyết nhanh gọn những người có năng lực tinh thần...!Chúng ta không nên làm thế sao?"
Khi tôi ra khỏi thang máy dành cho các viên chức và di chuyển đến sảnh chính, tôi nghe thấy những lời phàn nàn của mấy người nhân viên khắp nơi.
Có vẻ họ khá khó chịu vì đám phóng viên đang cắm chốt trước cửa tòa nhà.
Tôi từ từ nhìn quanh tầng đầu tiên của Hội Roheon, nơi đầy náo động ấy.
Bầu không khí hoàn toàn khác với Hội Requiem.
Một lần nữa, tôi nhận thấy Hội Requiem xử lý mọi chuyện nhanh gọn và khéo léo đến nhường nào.
Khi đang nhìn ngó xung quanh, tôi thấy Ha Tae-heon đang đứng gần lối vào ở sảnh lớn.
Ha Tae-heon, trong chiếc áo sơ mi trắng, đang cau mày nhìn chằm chằm vào đám phóng viên bên ngoài.
Nghĩ lại thì, Ha Tae-heon rất ghét các phóng viên mà.
Trong tiểu thuyết, Ha Tae-heon ghét những phóng viên dai dẳng và thậm chí còn nhiều lần xảy ra xung đột với họ.
Ngay cả với Ha Tae-heon, người thường phớt lờ họ để không làm tổn hại đến Hội, cũng biết các phóng viên khó chịu đến thế nào.
Tôi có nên ra chào một câu không nhỉ?
Mặc dù tôi đã báo là muốn tham gia cuộc đột phá cổng này, nhưng tôi không biết liệu Ha Tae-heon có tham gia hay không.
Nhưng tôi cũng không thể cứ đứng đây mãi được...!Bước chân tôi khựng lại khi đến gần Ha Tae-heon.
Chà, liệu có ổn không nếu tôi đến nói rằng mình là một người hâm mộ, rất vui được gặp anh ấy, rồi hỏi phòng họp ở đâu luôn...?
"Ah."
Khi tôi vừa đi vừa nín thở, suy nghĩ vẩn vơ, Ha Tae-heon quay đầu lại với ánh mắt sắc bén.
Khi chạm mắt anh ấy, tôi cứng đơ tại chỗ như thể vừa bị ai đó bắt quả tang vậy.
"Ừm..."
"..."
Cái tình huống này tôi không ngờ tới chút nào.
Tôi lúng túng đứng im nhìn Ha Tae-heon.
Miệng khô khan vì cảm thấy khó xử.
Ha Tae-heon chăm chăm nhìn tôi một hồi rồi thở dài và sải bước về phía tôi.
"Cậu vào từ đâu thế?"
"Vâng?"
Tôi ngơ ngác đáp lại câu hỏi bất ngờ của anh ấy.
Tôi không quen với việc Ha Tae-heon dùng giọng điệu tôn trọng như vậy.
"Cậu nói là cậu sẽ đến, nên chúng tôi đã cử nhân viên ra phía cửa chính."
"À."
Khi đó tôi mới nhận ra tại sao không có ai ra đón mình.
Chắc là đã có người ra đón ở chỗ đám phóng viên kia rồi.
Tôi mỉm cười xin lỗi anh ấy.
"Tôi xin lỗi. Lối vào trông khá đông đúc, thế nên tôi chuyển hướng và đi vào từ bãi đậu xe dưới tầng hầm."
"...Không sao đâu."
Dù nói là vậy, nhưng vầng trán nhăn nhó của Ha Tae-heon vẫn không hề giãn ra.
Hừm.
Chẳng lẽ anh ấy mong tôi tự mình đi vào cửa chính sao?
"Theo tôi. Tôi sẽ dẫn cậu đến phòng họp."
"À, vâng."
Ha Tae-heon nhấn nút thang máy ở giữa sảnh lớn.
Thang máy rộng rãi lập tức đến ngay sau đó, chỉ có mình tôi và Ha Tae-heon bước vào.
"..."
"..."
Một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm.
Tôi ho khan một tiếng, liếc nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Ha Tae-heon.
Có gì không ổn sao?
Đương nhiên, đúng là chúng tôi đang trong hoàn cảnh phải làm như mới lần đầu gặp mặt, nhưng hơn cả thế là tôi đang cảm thấy vô cùng khó xử.
Tôi chỉ định hỏi nhanh một câu thôi.
Vì giờ chỉ có hai người chúng tôi.
"E hèm, Ha Tae-heon-ssi."
Ding— đã đến tầng 17.
Sao mà đúng lúc thế này? Ha Tae-heon nhìn lại tôi rồi gật đầu.
"Ra ngoài thôi."
"..."
Coi như mình chưa nói gì, tôi im lặng bước ra khỏi thang máy.
Tôi tự hỏi sao anh ấy lại thế?
Không thể nào mà tôi cứ vờ như không biết được.
Quần què gì vậy? Chiếc áo khoác cấp SS có vấn đề gì sao?
Trong khi suy nghĩ nhiều thứ, tôi đã đi đến phòng họp rồi.
Ngay khi tôi mở cửa ra, các thành viên Hội Roheon, những người đã đến trước đó, liền chào đón tôi.
"Chào mừng, Han Yi-gyeol-ssi. Hân hạnh được gặp cậu. Tôi là Hội trưởng Hội Roheon, Lee Joo-ha."
Lee Joo-ha, người đang ngồi ở vị trí chủ tọa, mỉm cười bước lại gần tôi, đưa tay ra bắt tay.
Thái độ của cô ấy hoàn toàn khác so với lúc tôi đến ký hợp đồng.
"Cảm ơn đã đón tiếp tôi. Tôi là Han Yi-gyeol."
Tôi cũng không chậm trễ, bắt tay cô ấy, ngại ngùng mỉm cười. Khóe môi Lee Joo-ha khẽ giật.
"Vì Han Yi-gyeol-ssi cũng ở đây rồi, chúng ta hãy bắt đầu buổi họp thôi."
Khi tôi ngồi xuống chiếc ghế trống, một nhân viên đứng chờ phía sau đưa cho tôi một tệp tài liệu.
Tài liệu chứa thông tin chi tiết về cổng và danh sách các thành viên tham gia.
"Như mọi người đã biết, cánh cổng chúng ta sẽ đột phá lần này là Khu D17. Một cổng cấp A không quá khó, nhưng trong tình hình hiện tại, cẩn thận hơn cũng không có gì sai."
Giọng nói lạnh lùng của Lee Joo-ha, khi cô ấy dẫn dắt cuộc họp, toát lên sự mạnh mẽ thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
"Phó Hội trưởng Ha Tae-heon của chúng ta sẽ chỉ huy đội với tư cách là Đội trưởng. Cùng với những người đáng tin cậy và Han Yi-gyeol-ssi, chúng ta có thể đột phá mà không gặp bất kỳ vấn đề lớn nào."
"Đúng vậy!"
"Chúng ta sẽ quét sạch nó và quay trở về!"
Phấn khích trước những lời nói của Lee Joo-ha, các hội viên đều hô vang đầy nhiệt huyết.
Tôi cau mày.
...Phó Hội trưởng?
Tôi quay sang phía Ha Tae-heon.
Đúng lúc đó, tôi chạm phải ánh mắt của Ha Tae-heon, người cũng đang nhìn tôi.
Tôi hơi cúi đầu để che đi vẻ bối rối.
Một lần nữa.
Nó đã khác với dòng chảy nguyên gốc rồi.
Tôi muốn túm lấy cổ áo Ha Tae-heon rồi hỏi cho ra nhẽ ngay lập tức.
Anh ấy ghét cái vị trí đó mà, sao lại nhận nó?
Tôi biết Lee Joo-ha đã rất nỗ lực để đưa anh ấy lên chức Phó Hội trưởng.
Cô ấy đề nghị anh ấy nhận chức bất cứ khi nào có cơ hội, nhưng Ha Tae-heon chỉ khước từ hết lần này đến lần khác.
Ha Tae-heon tin tưởng vào năng lực của chính mình và với tính cách của anh ấy, chức vụ đó cũng chẳng phải chuyện đáng bận tâm.
Đương nhiên, sau này khi tầm ảnh hưởng của Cheon Sa-yeon ngày càng lớn, anh ấy đã phải nghiêm túc cân nhắc đến nó...!
Không đâu, tôi chỉ vừa mới đưa cho anh ấy chiếc áo khoác cấp SS ba tháng trước thôi mà.
Tại sao thế?
...Có phải do tôi đã hành động khác với nguyên tác rồi không?
"Ba ngày nữa sẽ xuất phát. Mọi người tập trung trước cổng Khu D17 đúng giờ."
"Đã rõ, Hội trưởng."
"Gặp lại mọi người sau."
Tôi chào tạm biệt các thành viên Hội Roheon, những người sẽ cùng tôi đột phá cổng, trong khi cố nén lại cảm xúc phức tạp của mình.
Nụ cười xã giao của tôi cứng ngắc khi tôi cố gắng duy trì nó.
Tôi muốn trông thật ổn trước mặt những người sẽ đột phá cổng cùng với Ha Tae-heon sau này.
Sau khi lịch sự chào tạm biệt tất cả xong, các hội viên đều đã ra khỏi phòng họp.
"Ha Tae-heon-ssi."
Ha Tae-heon vẫn đứng yên trước cửa phòng họp, quay lại nhìn tôi khi nghe tiếng gọi.
Đáng lẽ không nên như thế này.
Mặc dù biết Lee Joo-ha đang ở cạnh anh ấy, tôi vẫn mở lời không chút do dự.
"Nói chuyện đi."
Ha Tae-heon khẽ nhíu mày.
"Tôi nghĩ mình có thể đáp ứng yêu cầu đó được rồi."
"Cẩn thận cái miệng..."
Ha Tae-heon đã ngăn Lee Joo-ha lại khi cô ấy đang định nói gì đó với vẻ không hài lòng.
"Tiếp tục đi."
"Nhưng Tae-heon-ah."
"Không sao đâu."
Lee Joo-ha trừng mắt nhìn tôi đầy gay gắt, nhưng cuối cùng vẫn rời đi do thái độ kiên quyết của Ha Tae-heon.
Cạch.
Khi cánh cửa đóng lại, chỉ còn lại Ha Tae-heon trong căn phòng họp rộng rãi.
Tôi đang nghĩ xem nên bắt đầu câu chuyện thế nào, thì bất ngờ, Ha Tae-heon đã lên tiếng trước.
"Cậu đang cố nói điều gì vậy?"
Ha Tae-heon dùng ngữ điệu thoải mái nói với tôi như thường lệ, nhưng vẻ lạnh lẽo trong mắt anh ấy thì vẫn còn đó.
Chắc là do trước đây mối quan hệ của chúng tôi không mấy tốt đẹp.
Tuy nhiên, hồi đó tôi không cảm thấy xa cách với anh ấy đến vậy.
Tôi thở dài và nói với giọng tự nhiên nhất có thể.
"Ừm, trước tiên, chúc mừng anh đã trở thành Phó Hội trưởng."
"..."
Không có chút phản ứng nào.
Tôi cười ngại ngùng xoa xoa gáy.
"Tôi cứ tưởng với tính cách của Ha Tae-heon-ssi, anh ấy sẽ không thích vị trí này chứ."
"Nó chỉ là một phiền phức thôi."
Anh ấy bước lại gần hơn.
Mặt anh ấy tối sầm lại khi nhìn xuống tôi.
"Cậu thay đổi ý định rồi?"
"Tôi quyết định đây là điều cần thiết, vì vậy tôi chấp nhận nó."
...Do vậy tôi đoán đều là có nguyên do cả mà.
Tôi lặng yên đếm từng tình huống một.
So sánh nguyên tác với hiện tại, điều gì đó đã tác động đến Ha Tae-heon sao?
Là cánh cổng sao?
Có phải là có điều gì đó không ổn ở phía Hội do việc cổng không ổn định gây ra không.
Hoặc là để anh ấy có thể triệt để kiểm soát các cánh cổng sau khi chúng trở nên nguy hiểm hơn trước...!
"Tôi thà hỏi một câu khác còn hơn."
"Vâng?"
"Tôi nghĩ cậu muốn vậy nên tôi đã chấp thuận nhận chức Phó Hội trưởng."
"...Tôi? Không. Tất nhiên là xin chúc mừng. Nhưng tôi á..."
"Cậu nói là cậu muốn thoát khỏi Trưởng Hội Requiem."
Tôi giật bắn mình.
Cảm nhận được năng lượng lạnh lẽo từ Ha Tae-heon đang đứng trước mặt.
Theo bản năng, tôi lùi lại, tránh khỏi cảm giác ngứa ran đang chạm vào da mình.
"Cậu nói là Roheon cần phải mạnh mẽ hơn bây giờ."
"Khoan, cái đó là..."
"Tôi chỉ chọn cách rõ ràng nhất cho sự phát triển nhanh chóng của Hội Roheon thôi."
Tôi không thể giấu được vẻ bối rối của mình.
Vậy nên anh ấy đã chấp nhận làm Phó Hội trưởng sao?
"Không, không phải như vậy. Đó không phải những gì tôi đã hy vọng. Ngay cả khi anh ấy không nhận một vị trí như vậy, Ha Tae-heon-ssi vẫn sẽ có thể..."
"Nói vớ vẩn."
Anh ấy cắt lời tôi với vẻ không hài lòng.
"Tôi không đưa ra quyết định này chỉ vì muốn nghe ý kiến của cậu đâu. Mà giờ chuyện này cũng khá đáng ngờ đấy. Tôi tự hỏi liệu những gì cậu nói với tôi lúc đó có phải là sự thật hay không."
"..."
"Nếu đây là tất cả những gì cậu muốn nói, vậy tôi đi trước đây. Tôi sẽ gặp lại cậu sau ba ngày nữa."
Tôi không thể giữ Ha Tae-heon lại, anh ấy đã dứt khoát quay lưng đi.
Đứng ngây ra cho đến khi anh ấy đóng cửa phòng họp và rời đi, tôi đưa tay che đi đôi mắt đang nhíu lại của mình.
"Haa..."
Tôi thở ra một hơi mệt mỏi.
Nhìn thái độ của Ha Tae-heon thế này, có vẻ đã quá muộn để cứu vãn rồi.
.
Đọc truyện tại { TгЦмtгuу en.мE }
「Nếu cậu là nguyên nhân, thì đó không phải là do những thứ cậu đã làm, mà là do chính cái sự tồn tại của cậu.」
Lời nói của Cheon Sa-yeon lướt qua tâm trí tôi.
Tâm trạng của tôi chìm thẳng xuống một hố sâu bất tận.
Cảm giác như thể dưới chân có thứ gì đó tăm tối đang nuốt chửng mọi thứ.
「Một mình mày đã phá hỏng mọi thứ.」
「Là do chính cái sự tồn tại của mày.」
Giọng nói ấy không biết từ đâu vọng đến.
Những câu từ trong quá khứ quanh quẩn, quay cuồng trong tâm trí tôi.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, rồi mở ra với một cơn đau đầu.
Mùi thuốc khử trùng phảng phất từ đâu đó.
「Một mình mày đã phá hỏng...」
"Tao biết."
Tôi biết.
Tôi biết rất rõ.
Hơn bất cứ ai.
Tôi từ từ hạ bàn tay đang che mắt xuống.
Bàn tay lạnh ngắt ấy khẽ run nhẹ.
Nhìn thấy điều đó nó khiến tôi bật cười mà chẳng hiểu vì sao.
Mọi chuyện sẽ vẫn như vậy sao? Chẳng thay đổi gì ư? Dù tôi muốn nó trở nên khác đi.
Tôi buộc phải di chuyển đôi chân nặng trĩu rời khỏi phòng họp.
Quá khứ nặng nề ấy vẫn dai dẳng đeo bám theo tôi.