Bên Trong Cổng và Ánh Mắt Kỳ Lạ

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này

Bên Trong Cổng và Ánh Mắt Kỳ Lạ

Tôi Không Muốn Tái Sinh Thế Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có lẽ vì Ha Tae-heon từ chối phỏng vấn nên không thấy bóng dáng phóng viên nào. Không khí quanh cổng chỉ có các thành viên Hội tụ tập, thật dễ chịu khi không có tiếng ồn ào.
"Lịch trình kéo dài ba ngày, toàn đội sẽ triển khai theo kế hoạch, trừ khi có phát sinh. Chúng ta sẽ xuất phát sau mười phút nữa. Mọi người hãy kiểm tra kỹ lại vật phẩm của mình." Ha Tae-heon kết thúc chỉ thị của mình, dẫn đầu đoàn.
Ngồi giữa đoàn, tôi lặng lẽ chờ đợi trong khi những người khác tất bật chuẩn bị trang thiết bị. "Chào." Người đàn ông đứng cạnh tôi, đang lục lọi túi đồ, lên tiếng gọi tôi. "Là Han Yi-gyeol-ssi phải không?"
"Vâng."
"Tôi không thể tham dự buổi họp đến phút chót. Hân hạnh được làm quen." Anh ta là Kim Soo-hwan, một năng lực giả hạng B. Anh ta bắt tay tôi, lắc nhẹ vài lần. "Tôi rất muốn gặp cậu sau khi xem đoạn video đó. Tôi nghe nói cậu rất thân với Trưởng Hội Requiem?"
"Chúng tôi cũng không thân đến mức đó đâu...."
"Eh, tin đồn lan ra như thế mà. Với lại cậu còn là lính đánh thuê. Giá mà tôi có được kỹ năng như vậy, tôi đã có thể tự phát triển mà không cần gia nhập Hội nào. Ước mơ cũng chỉ là mơ ước thôi."
Dù tôi không đáp lại nhiều, Kim Soo-hwan vẫn rất hăng hái. Gần đến lúc khởi hành, anh ta đặt một gói sô cô la vào tay tôi. "Cậu thích đồ ngọt không? Khi vào cổng mà căng thẳng hay mệt mỏi quá, tôi thường ăn một viên này đấy."
Đồ ngọt à... Nghĩ lại, mấy ngày nay tôi chưa được ăn vặt, nên tôi thực sự rất vui với gói sô cô la anh ta đưa. Khi tôi bóc một viên sô cô la và bỏ vào miệng, vị ngọt lịm tan chảy.
"Cảm ơn anh."
Tâm trạng u ám của tôi nhẹ nhõm hơn một chút. Tôi mỉm cười chân thành, và Kim Soo-hwan cũng cười theo, tự tin nói với tôi rằng chỉ nên tin tưởng vào bản thân cùng với những món ăn nhẹ sau này thôi. Anh ta là một chàng trai tốt.
Khi tôi tiếp tục bỏ một viên sô cô la vuông vào miệng, đột nhiên tôi cảm thấy một ánh mắt đang nhìn mình từ bên cạnh. Quay đầu lại, tôi thấy Ha Tae-heon đang nhìn tôi.
"....?"
Tôi tự hỏi liệu anh ta muốn nói gì đó, nhưng Ha Tae-heon lập tức quay lưng bỏ đi. Chuyện gì vậy?
"Lên đường thôi!" Các thành viên Hội đứng cạnh Ha Tae-heon hô lớn. Sau khi xác nhận mọi thứ đã chuẩn bị xong, Ha Tae-heon dứt khoát bước qua cổng. Theo đoàn người tiến vào, tôi nheo mắt trước ánh sáng chói lóa.
Thump. Sàn nhà lát đá cẩm thạch trắng rộng lớn, vững chãi. Giữa trung tâm là một bức tượng nữ thần khổng lồ cầm kiếm. Những tấm kính đa sắc sặc sỡ quanh căn phòng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bên dưới là những bức tượng thiên thần với đôi cánh vàng. "Thật kỳ ảo phải không? Đây là cánh cổng duy nhất có hào quang thế này đấy."
"Đúng vậy."
Tôi ngước nhìn trần nhà cao đến mức không thấy đỉnh rồi gật đầu. Một cảm giác kỳ quái dâng lên khi nhìn bức tượng nữ thần với nét mặt kiêu ngạo cùng những hoa văn tinh xảo chạm khắc khắp tường đá cẩm thạch. Bên trong cánh cổng, nơi quái vật sẽ xuất hiện, lại tràn ngập ánh hào quang cao quý.
Ha Tae-heon chỉ huy mọi người đi thẳng về phía trước, qua bức tượng. Di chuyển được một lúc, vài cánh cửa lớn hiện ra trong làn sương trắng xóa ngay trước bức tượng nữ thần. "Từ giờ, chúng ta sẽ chia làm hai đội và di chuyển. Cấp độ quái vật có thể không ổn định, nên đừng mất cảnh giác."
Vị trí tôi đang đứng được dùng làm điểm chia thành đội một và đội hai. Là thành viên của đội một, tôi và Kim Soo-hwan cùng Ha Tae-heon bước vào căn phòng đầu tiên. Khi Ha Tae-heon đứng trước cánh cửa đá cẩm thạch, nhấn vào viên ngọc xanh ở giữa, bụi đá cẩm thạch rơi xuống khi cánh cửa chậm rãi mở ra. Vừa bước vào phòng, nến tự động bật sáng khi cánh cửa đóng lại. Đống thi thể nằm trên sàn vặn vẹo đứng dậy.
Swoosh— swoooosh—
Một xác ướp khoác áo choàng trắng xóa khắc hoa văn vàng, nhìn chúng tôi và phát ra những tiếng kêu kỳ dị. Một tia sáng lóe lên trên khuôn mặt vặn vẹo của nó.
"Đội cận chiến, tiến lên."
"Rõ!"
"Đội tầm xa hãy bảo vệ các healer."
Sararak. Bụi đen đang tụ lại. Ha Tae-heon cầm một thanh kiếm làm từ bụi và chém vào xác ướp đang tiến đến. Xác ướp vừa ngã xuống liền biến thành một đống bụi trắng xóa vương vãi. Nhìn qua, nó trông giống bụi đá cẩm thạch. Trận chiến dần trở nên kịch liệt khi những năng lực giả tầm xa, bao gồm cả tôi, chiến đấu với chúng. Các thành viên Hội, mỗi người cầm vũ khí, dồn hết năng lực để tiêu diệt đám xác ướp. Đám xác ướp cấp B yếu ớt nên dễ dàng bị hạ gục trước khi kịp tấn công chúng tôi.
"Thật không hổ danh Phó Hội. Ngầu quá đi thôi...."
Kim Soo-hwan đứng cạnh tôi, theo dõi trận chiến, thì thào phấn khích. "Phải không, Yi-gyeol-ssi?"
"Vâng?"
"Phó Hội không phải rất tuyệt vời sao?"
....Thì sao chứ? Tôi kinh ngạc một lát rồi cũng gật đầu.
"Phải...."
"Đương nhiên Trưởng Hội Requiem cũng rất tuyệt, nhưng Phó Hội của chúng ta cũng không phải dạng vừa đâu. Chắc cậu không biết rồi, Yi-gyeol-ssi, vì đây là lần đầu chúng ta gặp nhau mà. Hahaha!"
Khi đó tôi mới nhận ra Kim Soo-hwan này là ai. Anh chàng này là một fan hâm mộ cuồng nhiệt của Ha Tae-heon đây mà. Những người như Kim Soo-hwan cũng từng xuất hiện vài lần trong tiểu thuyết. Mà hầu hết là nữ, nhưng cũng có cả nam nữa. Nghĩ lại, tôi cũng từng nghe fancafe của anh ta có rất nhiều thành viên. Khoan đã, nếu vậy...!Cheon Sa-yeon có fan cuồng nào không nhỉ? Tôi lắc đầu trước suy nghĩ kinh khủng ấy. Cả đời này tôi không bao giờ muốn đụng mặt họ đâu.
Khi mọi quái vật đều bị tiêu diệt sạch và biến thành bụi, thành viên định dạng chạy tới trung tâm. Đưa tay lên lớp bột, anh ta nhắm mắt lại một lúc rồi mở ra. "Không có điều gì bất ổn cả."
"Ý cậu là các chỉ số vẫn giống lần trước sao?"
"Vâng. Dù nó đã tăng thêm 0.5%...!Những biến đổi thế này vẫn thường xảy ra lắm."
Một kết quả tốt đẹp. Cả đội nhanh chóng dọn dẹp và rời khỏi căn phòng. Viên ngọc đính ở giữa cánh cửa không còn phát sáng như lúc chúng tôi bước vào nữa, giờ nó đang dần tắt lịm. Có vẻ như nếu tất cả quái vật đều bị diệt sạch thì trạng thái của những viên ngọc cũng sẽ thay đổi theo.
Sau đội một, đội thứ hai cũng đã xử lý xong đám quái vật và ra khỏi phòng an toàn. Thành viên hạng S phụ trách đội hai báo cáo với Ha Tae-heon bằng một giọng điềm tĩnh. "Có vẻ là vậy, xuất hiện quái xương cấp B và kết quả kiểm định vẫn thế."
Ha Tae-heon gật đầu nói. "Vậy cũng tốt, đi tiếp thôi."
"Vâng. Có vẻ cổng này không có vấn đề gì rồi."
Khi đang dõi theo cuộc đối thoại của hai người, tôi giật mình quay lại vì sau lưng đột nhiên trườn lên một cơn ớn lạnh. "Yi-gyeol-ssi, có chuyện gì vậy?"
"Không...."
Tôi xoa xoa phần gáy lạnh ngắt, chậm rãi nhìn bức tượng. Bức tượng nữ thần lặng yên cầm kiếm không chút thay đổi so với lúc ban đầu tôi nhìn. Có phải do tâm tính của tôi không? Quái lạ, thật khó mà rời mắt khỏi bức tượng nữ thần ấy. Vì tôi cứ chăm chú nhìn vào bức tượng nữ thần hồi lâu, Kim Soo-hwan đã nắm lấy tay tôi kéo đi, nói rằng chúng tôi phải rời khỏi rồi.
Tương tự như trong căn phòng đầu tiên, khi anh ta nhấn vào viên ngọc xanh, mặt đất rung chuyển khi cánh cửa mở ra. Có lẽ vì họ nghĩ rằng cánh cổng không có vấn đề gì, các thành viên Hội bước vào phòng với gương mặt thoải mái hơn hẳn. Khi tôi cũng bước vào phòng cùng đội mình, có ai đó đã nắm lấy cổ tay tôi. Là Ha Tae-heon, người sở hữu đôi tay to khỏe ấy. Tôi có thể cảm nhận rõ chất da của đôi găng tay đen hở ngón mà anh ta đang đeo.
"....Gì thế?"
"Cậu đã nhìn cái gì vậy?"
Ha Tae-heon hơi cúi đầu xuống, thì thầm nhỏ giọng. Theo phản xạ, tôi cố rút cổ tay ra vì cảm giác gần nhau quá mức, nhưng Ha Tae-heon càng giữ chặt hơn. Tôi nhìn các thành viên Hội xung quanh và nhanh chóng nói. "Buông ra."
"Trả lời tôi trước."
May là căn phòng này rất tối và không có ánh đèn. Tôi nghe thấy mọi người đang tìm kiếm quanh đó những vật có thể thắp sáng được.
Kugugung.
Khi cánh cửa đang mở đóng lại, giờ không còn thấy gì ngoài khuôn mặt của Ha Tae-heon.
"Không hẳn, nó cũng chẳng có vấn đề gì cả. Chỉ là...."
"Nói đi. Tôi sẽ xem xem đấy có phải là chuyện lớn hay không."
Tôi cau mày. Tôi không thể hiểu nổi cái tính cố chấp này của Ha Tae-heon.
"Thật sự là không có gì hết—"
"Tôi tìm ra công tắc thắp sáng rồi!"
Một ngọn đèn lóe lên trong phòng khi tôi đang trả lời. Tôi vội vàng đẩy Ha Tae-heon ra khi Kim Soo-hwan bối rối lên tiếng. "Phó Hội?"
"....!Đội cận chiến đi phía sau còn đội tầm xa theo tôi." Ha Tae-heon lướt qua tôi, đưa ra chỉ thị như thể không có chuyện gì xảy ra.
Ngay sau đó, Kim Soo-hwan thì thầm với tôi. "Này, Yi-gyeol-ssi. Phó Hội sao thế? Tôi tưởng hai người đang nói chuyện mà."
"Không đâu. Phó Hội có gì mà phải nói chuyện với tôi à?"
"Thế à? Vậy chắc tôi tưởng nhầm rồi."
Kim Soo-hwan gật đầu, chấp nhận câu trả lời của tôi với ánh mắt như thể điều đó nghe cũng hợp lý. Tôi rất mừng vì anh ta là người khá hiểu chuyện.
"Đội tầm xa, tập hợp."
Một thứ uốn lượn ló ra từ bức tường trắng tinh trước mặt. Con quái vật với cơ thể đục ngầu và mỏng dính trông như một con cá đuối đang bơi trên biển. Một con quái Shrieker cấp B phun ra chất độc. Với trường hợp của con quái này, máu của nó cũng chứa chất độc nên càng đến gần nó lại càng nguy hiểm. Hàng chục con Shrieker nhìn thấy chúng tôi, rung chuyển qua lại khi nhả ra làn khói độc trắng xóa.
Chwiiiik—
Tôi đã biết phải làm gì ngay cả khi chưa có lệnh của Ha Tae-heon. Tôi giải phóng năng lực của mình và thu hết khói độc vào một chỗ. "Tấn công." Ngay khi lá chắn màu xanh nhạt được dựng lên, các năng lực giả liền xông lên tấn công đám Shrieker. Kim Soo-hwan cũng vậy, vung sợi dây cước mỏng trong suốt trên tay về phía đám Shrieker. Và đám Shrieker bị cắt thành từng mảnh như thể vừa bị một lưỡi kiếm chém qua.
Shiiii! Shiii!
Máu trắng của Shrieker với đầy nọc độc bắn tung tóe khắp nơi, nhưng tất cả đều bị tấm khiên màu xanh chặn lại. Khi tất cả lũ Shrieker đều đã bị tiêu diệt sạch, làn khói độc mà tôi đang giữ cũng từ từ tan biến.
"Giờ tôi sẽ giải trừ tấm khiên. Hãy lùi ra phía sau đi."
Kỹ năng của Shrieker là khói độc tuy đã biến mất, nhưng máu thì vẫn còn đó. Khi tất cả các thành viên Hội đã lùi xuống hết, năng lực giả dùng khiên cẩn thận giải trừ kỹ năng của mình.
"Này, anh bạn làm tốt đấy."
"Quả thật, lũ Shrieker dù là cấp B nhưng cũng khó nhằn thật đấy."
Đội cận chiến, dõi theo đội tầm xa trở về liền chào đón họ. Cùng lúc đó, thành viên định dạng cũng đã hoàn thành việc kiểm định chỗ máu của Shrieker và báo cáo lại với Ha Tae-heon. "Nó vẫn bình thường."
"Để đề phòng, hãy cứ tiếp tục kiểm định những phòng còn lại."
"Đã rõ."
Tôi quên béng mất chỗ sô cô la mà tôi nhận được từ Kim Soo-hwan lúc trước, khi đang ngẫm nghĩ. Hẳn là mỗi Hội đều có phong cách chiến đấu và bầu không khí khác nhau nhỉ. Woo Seo-hyuk nói rằng việc đi trải nghiệm từ các Hội và cổng khác nhau là điều tốt, nó hữu ích thật. Đội phá cổng do Cheon Sa-yeon chỉ huy thì phóng khoáng và độc lập, trong khi đội phá cổng do Ha Tae-heon lãnh đạo lại có tổ chức và trật tự hơn. Cả hai đều không tệ. Với Cheon Sa-yeon, nghe có vẻ vui đấy nhưng đối với bản thân tôi thì lại quá khó rồi, trong khi với Ha Tae-heon, thì lại khá nhàn và không có mấy căng thẳng. Nó trông như thể đang phản ánh tính cách của mỗi nhà lãnh đạo vậy.
"Đội hai xin báo, phòng bên này cũng đã được xử lý sạch sẽ. Không có gì đặc biệt hết ạ." Khi tôi ra khỏi phòng, đội thứ hai đã ra trước liền tiến lên báo cáo. Ha Tae-heon gật đầu, nói với các thành viên Hội. "Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây. Hãy kiểm tra lại vũ khí của mọi người và đừng đi quá xa."
Các thành viên Hội thở phào rồi ngồi xuống. Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, chậm rãi lùi lại. Tôi phải đi kiểm tra lại bức tượng nữ thần một cách chính xác trong lúc này mới được.