Chương 10

Tôi Là Ảnh Hậu, Cũng Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Phi biết rằng người bình thường rất khó giữ được bình tĩnh khi đối mặt với ma quỷ, nên những lá bùa chú trong tay họ có tác dụng trừ tà. Những quỷ vật lang thang trong hành lang không thể đến gần họ, chỉ có thể đứng cách họ một mét.
Trên tai nghe của cả ba người đều được dán bùa chú nên họ có thể nói chuyện với nhau.
Mở cửa ra, Đường Phi dẫn họ lên cầu thang, sau đó xuống tầng trệt để bố trí trận pháp.
May mắn thay, chu sa do ban tổ chức cung cấp thì đủ dùng. Cô xé một mảnh khăn trải bàn trải xuống đất, nhúng ngón tay vào chu sa, vẽ “bùa trừ ma” lên đó, sau đó lấy điện thoại di động ra, giải phóng vài con quỷ ra để hỗ trợ cô.
Tổng cộng có năm con quỷ xuất hiện.
Quỷ nước, quỷ say rượu, quỷ chết đói vừa xuất hiện đã xúm xít vây quanh Đường Phi. Bởi vì trong khách sạn có âm khí dày đặc, ba con quỷ đều vui sướng khôn xiết. Quỷ nước suýt chút nữa giẫm phải “bùa trảm tà”, sợ đến mức nhảy dựng lên: “Chết tiệt, tiên nữ chân dài, cô muốn lấy mạng của lũ quỷ bọn ta sao!”
Ba con quỷ nghiêm chỉnh lùi lại phía sau, tỏ vẻ đáng thương nhìn cô.
Theo sát ra ngoài là Bạch Dịch, con quỷ già thời Tống đã quấn lấy Ông Hồng, và con quỷ nhỏ mập mạp kia.
Lúc Đường Phi bắt được Bạch Dịch, nó đã hoàn toàn mất đi lý trí, nhưng sau khi bị nhốt một thời gian, lý trí của nó đã khôi phục rất nhiều. Vì có linh lực mạnh mẽ nên nó được thả ra để hỗ trợ.
Đường Phi nói với năm con quỷ: “Quỷ nước, quỷ chết đói, quỷ say rượu, ba người chia nhau bảo vệ đầu cầu thang, đề phòng có quỷ xuống đại sảnh giẫm lên bùa trảm tà. Lát nữa ta dùng bùa trảm tà để kích hoạt trận khóa quỷ, cần các quỷ đến bảo vệ. Tiểu Béo, Bạch Dịch, hai người đều đã hơn hai trăm tuổi, linh lực cao, hãy trông chừng giúp ta.”
Bạch Dịch thân mặc đồ trắng, giọng điệu có phần hung hăng: “Giúp cô thì có lợi ích gì?”
Đường Phi lạnh lùng nhìn nó: “Giúp hay không tùy ông. Tệ nhất là Ông Hồng sẽ bị ác quỷ phía trên nuốt chửng, thân thể lẫn linh hồn đều bị hủy hoại, không thể siêu thoát nữa.”
“…” Bạch Dịch cúi mắt xuống, mái tóc dài chấm eo bay phất phới một lúc, rồi thở dài: “Được rồi.”
Quỷ mập nhỏ chạy đến bên Đường Phi hỏi: “Tỷ tỷ ơi, em giúp tỷ thì không thành vấn đề. Vậy khi nào tỷ đưa em đi đầu thai?”
Đường Phi giơ nắm đấm lên: “Dám ra điều kiện với ta sao?”
Quỷ mập nhỏ theo phản xạ ôm đầu, tủi thân nói: “Được rồi, được rồi, em giúp tỷ.”
Các con quỷ chia nhau ra làm việc. Đường Phi ngồi xếp bằng, hai tay lúc thì ôm quyền, lúc thì tạo ra đủ loại thủ ấn và khẩu quyết phức tạp. Sau mười phút, không một động tác tay nào lặp lại.
Sau khi xem mấy chục phút, cuối cùng khán giả trong phòng livestream cũng hiểu ra chuyện gì đang diễn ra. Ban tổ chức tạm dừng livestream, có phải là để khán giả thêm phần phấn khích không? Thêm kịch tính cho vở kịch chăng? Khoảng thời gian livestream bị gián đoạn, có lẽ là bị ban tổ chức tận dụng để tạo hiệu ứng đặc biệt nhỉ?
Cư dân mạng đồng loạt cho rằng, đoạn Đường Phi gọi quỷ từ trong điện thoại ra là hiệu ứng đặc biệt. Hơn nữa khán giả cũng rất ngạc nhiên khi trong thời gian ngắn lại làm ra nhiều hiệu ứng đặc biệt giống như thật đến vậy.
Cư dân mạng trong khu bình luận trực tiếp lần lượt quỳ xuống:
“Wow, tuyệt quá, ban tổ chức thật sự rất tuyệt! Hiệu ứng đặc biệt của cảnh năm con quỷ bay ra khỏi điện thoại của Đường Phi y như thật luôn!! Hiệu ứng đặc biệt này chắc phải tốn năm mươi đồng nhỉ?”
“+1, quá tuyệt! Thảo nào livestream bị gián đoạn lâu như vậy, tôi đoán là họ đang làm hiệu ứng đặc biệt. Mặc dù hiện tại chương trình livestream bị chậm trễ, nhưng có thể hiểu được ban tổ chức đã làm vậy là để tạo hiệu ứng!”
“Lẽ nào không ai khen Đường Phi sao? Trời ạ, tôi không tin nếu cô ấy nói mình chưa từng được đào tạo. Những thủ quyết, thủ ấn, còn có ném đồng xu vào gỗ và tạo nút thắt Bát Quái chỉ bằng vài cú lật tay của cô ấy thật sự rất tuyệt vời!”
“Tuy Đường Phi chỉ cao một mét sáu, nhưng tại sao… tôi cứ cảm thấy ở trong chương trình cô ấy cao một mét tám nhỉ? Có vẻ như cô ấy đã trở thành trụ cột của ban tổ chức rồi. Rõ ràng Trương Viên Viên và Trần Nghị bị bầu không khí kinh hoàng này dọa sợ, Ông Hồng và Thái Húc cũng có chút sợ hãi, nhưng có thể thấy rõ lý do tại sao bọn họ vẫn có thể giữ được bình tĩnh dường như là vì Đường Phi.”
“Đúng vậy. Trước kia tôi không thích hình tượng bắt quỷ của Đường Phi, nhưng bây giờ tôi thật sự thích cô ấy!! Chưa kể cô ấy có thể nhớ nhiều động tác tay và bùa chú như vậy, chỉ riêng việc cô ấy vẽ bùa chú rất đẹp đã cho thấy cô ấy đã bỏ rất nhiều công sức vào đó! Hơn nữa động tác tay của cô ấy rất đẹp và dễ nhìn! Trời ơi, cô ấy thật sự có khí chất của một tỷ tỷ bắt quỷ!”
“Đúng vậy +1”
“Đám thủy quân của Đường chân ngắn nói không biết ngượng sao? Không thấy ban tổ chức đang toàn lực để quảng bá cho Đường Phi sao? Vì quảng bá cho Đường Phi, bọn họ đã khiến Trương Viên Viên và Trần Nghị trở nên ngu ngốc. Ha ha…”
“Kim chủ của người ta lợi hại thì còn có thể làm được gì đây? Cả giới giải trí đều đang nịnh bợ cô ta, haha.”
“Đám thủy quân của Đường chân ngắn dừng lại đi, diễn viên tham gia chương trình lẽ nào không nên đi học một khóa học sao? Muốn có một nhân vật tốt thì chẳng phải nên ra sức học tập sao? Hơn nữa cảnh ném đồng xu vào cửa rõ ràng là hiệu ứng đặc biệt hoặc đã được biên tập rồi.”
“+1, thủy quân của Đường chân ngắn thật ngu xuẩn.”
Trong phòng livestream vì chuyện này mà xảy ra cãi vã. Đúng lúc mọi người đang cãi nhau thì màn hình chuyển sang Ông Hồng. Bầu không khí quỷ dị u ám sắp bao trùm, khung bình luận đột nhiên trở nên im ắng.
Ông Hồng cầm đèn pin điện thoại di động đi lên tầng bốn, dừng lại ở cầu thang, thấy khắp nơi đều là quỷ, nhưng không hề có tiếng động gì nên thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục đi về phía trước, nhưng vừa mới rẽ vào góc, một con quỷ chỉ có nửa cái đầu đột nhiên lao sầm vào cô.
Cô sợ đến mức tim gần như ngừng đập, cô hét lên “Á”, điện thoại rơi xuống đất, lăn thẳng xuống tầng ba.
Bởi vì không khống chế được nhịp tim, những con quỷ khác trong hành lang nghe được tiếng tim đập của Ông Hồng thì chạy tới, lũ quỷ như thủy triều lao về phía chị. Chị sợ đến mức đưa tay ra chặn lại, lá bùa trên tay chị phát ra một luồng ánh sáng vàng nóng bỏng, hất văng lũ quỷ kia ra xa.
Lúc một con quỷ bị văng ra, tròng mắt của nó rơi xuống đất.
Lũ quỷ kia ngã trên mặt đất, tiếp tục bò dậy nhưng cũng không dám nhích tới gần Ông Hồng, chỉ nhảy nhót xung quanh chị. Thấy lũ quỷ không dám đến gần, Ông Hồng bắt đầu điều chỉnh hô hấp, vịn vào tường bò dậy rồi nhắm mắt tiến về phía trước.
Ông Hồng nhắm mắt lại, âm thầm đếm từng bước chân, thấy mình sắp đến gần cửa phòng thứ nhất thì mở mắt ra, vừa định đẩy cửa ra, một cái đầu đột nhiên xuất hiện ở bậc cửa, toàn thân đẫm máu, mắt trợn ngược nhìn chị.
Có lẽ là sợ đến mức chết lặng, nên mới hạ quyết tâm, cầm lấy bình hoa đập về phía cái đầu kia. Cái đầu kia bị vỡ thành hai nhưng vẫn treo lơ lửng trên cửa, kiên trì vững vàng lập trường cách mạng.
Để tăng thêm can đảm, Ông Hồng hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu cao giọng hát: “Chúng ta là những người kế thừa chủ nghĩa cộng sản, kế thừa truyền thống vẻ vang của những người cách mạng tiền bối, yêu quê hương, yêu đồng bào, với chiếc khăn quàng đỏ tươi phấp phới trên ngực…”
Chị nuốt nước bọt, hét lớn vào cái đầu trên cửa: “Cút khỏi đây! Tôi là người kế thừa chủ nghĩa cộng sản! Cút khỏi đây!”
Cái đầu: “…” Uất ức bĩu môi rồi nhanh chóng biến mất.
Có lẽ là vì “Chúng ta là những người kế thừa chủ nghĩa cộng sản”, Ông Hồng đột nhiên trở nên bạo dạn hơn nhiều. Chị bước vào căn phòng và bắt đầu đi xung quanh.
Cho rằng sau khi vào phòng không thể thở bằng miệng, chị chỉ có thể ngâm nga, liên tục ngâm nga giai điệu của bài “Người kế thừa chủ nghĩa cộng sản”. Có lẽ bầu không khí thật sự quỷ dị, khiến chị có chút suy sụp tinh thần, chị thực sự bắt đầu lắc lư qua lại và “ngâm nga”, hệt như một thanh niên nhạc rock cộng sản.
Những cư dân mạng trong phòng livestream gần như bị lũ quỷ kia dọa đến chết khiếp, nhưng khi họ thấy nữ diễn viên Ông Hồng chẳng ngại mất mặt và bắt đầu hát “Người kế thừa chủ nghĩa cộng sản”, toàn bộ màn hình tràn ngập những tràng “Hahahahahahahahaha”.
Bình luận chạy:
“Hahahahaha cái quái gì thế, Ảnh Hậu ơi, chị nhặt lại hình tượng cool ngầu của chị đi, đừng có hài hước đến vậy nữa, hahahahahahaha”
“Ảnh hậu Ông phát điên mất rồi hahahaha, dễ thương quá, tôi chịu không nổi nữa rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tôi cười muốn chết, ha ha ha ha, vậy thì cách liên tưởng đến chó husky của Đường Phi không có hiệu quả phải không? Ha ha ha ha!”
Thái Húc là chàng trai trẻ tuổi không biết sợ hãi, cũng đã chuẩn bị tâm lý nên không sợ hãi như Ông Hồng. Sau khi cậu lên đến tầng hai thì có một đám quỷ nhỏ đi theo sau, nhưng không dám tới gần.
Trong số lũ quỷ kia, một con thì làm rơi mắt, một con thì kéo lưỡi rồi gãy tay gãy chân. Thái Húc vốn tính tình dí dỏm, thậm chí ngay lúc này cũng không quên thể hiện sự dí dỏm của mình, cậu nuốt nước miếng rồi nói với lũ quỷ kia: “Các anh các chị ơi, muốn diễn xiếc thì lên lầu bốn được không, đừng có diễn xiếc với em chứ.”
Con quỷ đang biểu diễn kéo lưỡi: “…” Mẹ nó, đúng là không nể mặt quỷ, ít ra cũng nên sợ một chút chứ?
Đến cửa của căn phòng thứ nhất, Thái Húc bị một con quỷ chắn ngang đường.
Thái Húc muốn nghiêng người lách qua khe hở giữa con quỷ và cánh cửa, nhưng cậu đi bên trái, con quỷ cũng đi bên trái. Cậu qua phải, con quỷ đi bên phải, một người một quỷ tăng tốc độ, hệt như đang hát xướng đối đáp với nhau.
Thái Húc không nhịn được tạo một thủ ấn ‘666’, bắt đầu mở miệng bắn rap: “Daoyaoyaochekenao, huynh đệ ơi, ngươi dám cản ta thì ta dám đi tiểu, huynh đệ, mau cút đi đừng làm loạn nữa!”
Nói xong bắt đầu tháo thắt lưng.
Nếu Thái Húc biết lúc này đang livestream, có đánh chết cậu cũng sẽ không làm ra hành động tháo thắt lưng như vậy.
Chiêu đe dọa này quả thật có hiệu quả, con quỷ chặn ở cửa lập tức nhường đường, bày ra vẻ mặt “Huynh đệ đừng gây sự với tôi”.
Cư dân mạng trên nền tảng livestream gần như chết cười trước hành động bá đạo của Thái Húc.
Bình luận:
“Hahahahaha, tôi không chịu nổi nữa rồi. Vậy nên trong chương trình này, chỉ có Đường Phi là đại sư đứng đắn, còn lại đều gây cười. Ha ha ha ha.”
“Thái Húc ơi, em đừng vui mừng quá sớm, con quỷ này không sợ nước tiểu của em đâu, mà là sợ em hát rap đó chứ, ha ha ha ha ha ha!”
“+1, rap của con trai tôi tệ đứng thứ hai Thế giới, thì không ai dám nhận mình là người đứng thứ nhất đâu!”
“Hahahaha con trai yêu của mẹ dễ thương quá, nước tiểu của con trai có ổn không?”
Bốn mươi phút sau, Thái Húc và Ông Hồng dẫn một nữ quỷ nhỏ khoảng mười tuổi đi xuống hành lang từ cầu thang bên trái và bên phải.
Hai người va vào nhau, một người lẩm bẩm “rap nước tiểu con nít” và người kia thì hát “Người kế thừa chủ nghĩa cộng sản”.
Khi Thái Húc lẩm bẩm “Nếu ngươi dám cản ta thì ta dám đi tiểu”, cậu nhìn thấy Ông Hồng và con quỷ phía sau chị.
Khi Ông Hồng ngân nga “Tiến lên dũng cảm, tiến lên chiến thắng!”, chị nhìn thấy con quỷ phía sau Thái Húc.
Thái Húc có chút nghi hoặc: “Không phải chỉ có một con quỷ thật sao? Tại sao chị cũng dẫn theo một con?”
Ông Hồng cũng không hiểu tại sao.
Bọn họ cùng nhau quay đầu nhìn về phía Đường Phi, lại thấy Đường Phi đang ngồi xếp bằng giữa đại sảnh, nhắm hai mắt, lặng lẽ đọc chú ngữ. Năm con quỷ bảo vệ Đường Phi đều bị một con quỷ nhỏ quấn chặt lấy, không thể động đậy.
Đường Phi đã ở trong trạng thái nhập định, hoàn toàn không hay biết gì về thế giới bên ngoài.
Nhóc quỷ mập nhận ra Đường Phi đã rơi vào bẫy, hoảng sợ nhảy lên nhảy xuống, muốn đánh thức Đường Phi: “Tỷ tỷ chân dài, tỷ tỷ chân dài, tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Tỷ bị trúng kế rồi!”
Ngay khi nó vừa hét xong, một lọn tóc quấn chặt lấy cổ nó.
Sương mù đen dày đặc cuộn lên trong mắt cô bé, giọng nói của cô bé đầy vẻ nặng nề: “Mấy người phải ngoan ngoãn, phải ở lại đây vĩnh viễn với chúng tôi đó.”
Hai lọn tóc tách ra và bay thẳng về phía Ông Hồng và Thái Húc.
Trong tình thế cấp bách, Thái Húc đẩy Ông Hồng ra, đỡ đòn thay chị, bụng cậu lập tức chảy máu, cổ cũng bị quấn chặt.
Ông Hồng không ngờ cậu bé kia lại cứu mình vào thời khắc mấu chốt, lúc này chị không còn thấy sợ nữa, vươn tay ra túm lấy tóc của bé gái, bởi vì trên tay có bùa hộ mệnh nên đã đốt cháy lọn tóc kia.
Lần này thật sự chọc giận cô bé kia, mái tóc của cô bé biến thành lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào ngực Ông Hồng.
Ông Hồng sợ hãi đến mức lùi thẳng về phía sau, cuối cùng ngã khuỵu xuống đất.
Nhìn thấy lưỡi kiếm sắc bén sắp đâm vào ngực Ông Hồng, Bạch Dịch vùng vẫy thoát khỏi những lọn tóc, bay về phía chị, nó ôm lấy chị lăn hai vòng tránh khỏi đòn tấn công.
Nhưng linh lực của nó không bằng cô bé, ngực của nó bị lưỡi dao sắc nhọn đâm thủng.
Bạch Dịch dùng thân mình bảo vệ Ông Hồng, mặt mày cong cong, nụ cười nho nhã dịu dàng: “Nương tử, có ta ở đây, nàng đừng sợ.”
Đường Phi vẫn chưa tỉnh, quỷ nước thấy tình hình nguy cấp thì cũng bất chấp tất cả, trực tiếp phun hết lượng nước còn lại trong cơ thể về phía Đường Phi. Nước cực kỳ hôi thối, lập tức kéo Đường Phi từ trạng thái nhập định trở về.
Cô vừa mở mắt đã nhìn thấy tình hình hỗn loạn trong đại sảnh, ngay lập tức mắt tối sầm lại, đứng dậy hét lớn: “Kiếm!”
Tại nơi đóng quân của ban đạo diễn, bên trong hộp đàn nhị trong lều của Đường Phi, một thanh kiếm đen sẫm bắt đầu rung lên với âm thanh “vù vù”, gần như ngay lập tức, nó bay ra khỏi hộp đàn nhị, tựa như một tia sáng lao vào màn sương trong rừng.
Đường Phi lại hét lớn: “Kiếm!”
Ngay sau đó, một thanh kiếm đen sẫm bay vào tay cô, cô vung ra mấy đóa kiếm hoa, nắm chặt thanh kiếm, niệm chú triệu hồi âm binh: “Bổn vinh mệnh, tinh đại tướng, có thủ bảo, cơ song miên, binh mã hoa công, ba mươi sáu trận chiến, năm đạo quân của Thanh Kha vang lên… Thần binh hỏa cấp như luật lệnh, cấp cấp như luật lệnh!”
Một nhóm âm binh phá vỡ không gian xuất hiện, hùng hổ tiến tới vây quanh bé gái.
Lọn tóc của bé gái đột nhiên bốc cháy với ngọn lửa màu xanh, hoàn toàn bị thiêu rụi. Đường Phi nhún người nhảy lên, sau đó hạ xuống bên cạnh bé gái, túm lấy cổ bé gái và nhấc bổng lên không trung.
Cô bé bắt đầu giãy giụa, trong mắt lộ ra vẻ đáng thương: “Tỷ tỷ ơi, tha cho em đi, tha cho em đi…”
Đường Phi dùng chuôi kiếm vỗ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nó: “Cái đồ bất tử, dám gọi ta là tỷ? Ngươi dám đánh quỷ của ta? Ngươi dám động vào nữ nhân của ta? Ngươi chết đến buồn chán rồi phải không? Đừng dùng thuật mê hoặc với ta, không có tác dụng đâu!”
Đúng lúc này, cửa khách sạn bị đá văng ra, Tần Lê mặc quân phục xuất hiện ở cửa.
Hắn liếc nhìn đại sảnh hỗn loạn, thấy mọi người đều không sao thì thở phào nhẹ nhõm.
Lại thấy một cô bé bị Đường Phi bóp cổ mà không hề có sự bảo hộ nào, sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại: “Đường Phi, cô làm gì vậy?”