Chương 11

Tôi Là Ảnh Hậu, Cũng Là Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Phi bóp cổ bé gái, quay người lại, nhìn thấy Tần Lê thì suýt chút nữa làm tôi lóa mắt. Cô dùng tay cầm chuôi kiếm chặn lại, cảm khái nói: “Sếp Tần, chính khí của anh suýt nữa làm tôi lóa mắt.”
Ngay khi Tần Lê bước vào phòng, tất cả quỷ hồn đều run rẩy co rúm vào góc, thân thể yếu ớt và đờ đẫn.
Vì bảo vệ Ông Hồng mà trên người Bạch Dịch xuất hiện hai vết thương, lúc này vì Tần Lê tới gần suýt chút nữa khiến nó tan biến, vết thương trên người càng lúc càng lớn, gương mặt tuấn tú cũng dần trở nên trắng bệch.
Ông Hồng không biết nên làm thế nào, chị run rẩy lay nó: “Anh… anh thế nào rồi?”
“Nương tử, nàng đang lo lắng cho ta sao?”
Ông Hồng: “…” Nếu anh còn gọi tôi là vợ nữa thì tôi sẽ để Đường Phi xử lý anh đấy!
Chị đẩy cái bàn và cái ghế đang chắn đường ra rồi nói với Đường Phi: “Đường Phi, đến xem thử con quỷ này sắp chết chưa?”
Ông Hồng từng nghe Đường Phi nói về con quỷ này, sở dĩ nó muốn hại chị là vì chấp niệm quá sâu mà mất đi lý trí, biến thành quỷ. Vừa rồi nó bất chấp bảo vệ chị, hẳn là lý trí đã khôi phục lại bình thường. Xét theo một khía cạnh nào đó, đây là một con quỷ lương thiện.
Dù sao nó cũng vì cứu chị mà bị thương, cho nên quan tâm một chút cũng không sao.
Bàn ghế chắn đường đều bị dời đi, cuối cùng Tần Lê cũng nhìn thấy đám người Ông Hồng ở phía sau điểm mù. Thị lực của anh rất tốt, có thể nhìn thấy được người đàn ông đang được Ông Hồng dìu đỡ, trên người có hai vết thương. Với khoảng cách này anh không cho rằng mình bị hoa mắt.
Đường Phi thấy hơi thở của Bạch Dịch càng lúc càng yếu, cô cũng lười giải thích với Tần Lê. Cô ném bé gái trong tay mình cho Tần Lê như ném bóng: “Nếu anh đã muốn thương hoa tiếc ngọc, vậy con quái vật già này giao cho anh đấy.”
Tần Lê còn chưa kịp phản ứng, vô thức đưa tay ra đỡ lấy đứa bé gái. Bé gái rơi vào lòng anh, nhẹ bẫng như không hề có trọng lượng.
Sau đó, anh nhìn thấy bé gái trong lòng mình kêu rên với khuôn mặt méo mó, khuôn mặt vốn là của bé gái đột nhiên biến thành một bà lão tóc bạc phơ, đầy nếp nhăn.
Ngay sau đó, cơ thể nó giống như bị bỏng, bắt đầu từ bàn chân từ từ bốc khói.
Lúc đầu linh lực của con quái vật già đủ sức chống lại dương khí của Tần Lê ở khoảng cách gần. Nhưng nó lại bị Đường Phi đánh cho gần cạn sức, sau đó lại bị ném vào trong tay Tần Lê thế nên trực tiếp bốc khói luôn.
Tần Lê trơ mắt nhìn bé gái đáng yêu dần bốc khói trên tay anh, thẳng đến khi biến mất hoàn toàn. Dưới vẻ ngoài lạnh lùng là một cảm xúc khó tả đang dâng trào.
Khi con quỷ đầu đàn biến mất, những linh hồn khác cũng tan biến theo, các nhân viên cũng trở lại trạng thái bình thường.
Quỷ chết đuối, quỷ chết đói, quỷ say rượu, cùng với nhóc quỷ mập không chịu nổi dương khí từ Tần Lê nên vội vã trở về điện thoại của Đường Phi.
Thái Húc bị thương ở bụng, dựa vào tường đứng dậy, đi về phía Tần Lê, yếu ớt giơ ngón tay cái: “Sếp Tần, không ngờ anh lại lợi hại như vậy, vậy mà anh diệt được cái thứ đó!”
Hai tay Tần Lê vẫn duy trì tư thế ôm bé gái. Anh nhìn Thái Húc với vẻ mặt khó hiểu: “…?”
Tôi không có, tôi không có, tôi không có giết người… Không phải. Cái thứ đó sao có thể là người chứ? Tần Lê xưa nay tin vào khoa học, lúc này thế giới quan của anh hoàn toàn sụp đổ. Anh bắt đầu suy nghĩ xem rốt cuộc mình có giết người không, có ngược đãi trẻ em không, có…
Kim đồng hồ trong đại sảnh chỉ đúng bảy giờ sáng. Vừa đúng bảy giờ, Tần Lê nhắm mắt lại, ngã thẳng xuống đất.
Thái Húc ôm chặt bụng đang chảy máu, quỳ trên mặt đất, cắn môi lay anh: “Sếp Tần? Sếp Tần? Anh đừng đùa chứ, tôi vừa mới khen anh đấy, anh lại bị một con quỷ dọa đến ngất xỉu sao?”
Căn phòng vốn tràn ngập dương khí giờ đây bị âm khí lấp đầy. Đám quỷ trốn trong điện thoại cảm giác được âm khí làm dịu, cảm thấy cực kỳ thoải mái, sức lực vừa mất cũng được bổ sung đầy đủ.
Bạch Dịch vốn suy yếu đến mức hồn phách sắp tan biến cũng được âm khí thấm nhuận, đỡ hơn không ít.
“Đường Phi, anh ta thế nào rồi?” Ông Hồng đỡ Bạch Dịch đang yếu ớt. Không biết vì sao, nhìn vào gương mặt này, chị lại có cảm giác đau lòng.
Có một cảm giác như thể đã xuyên qua thời gian, cuối cùng chạm đến tận đáy lòng chị.
Đường Phi dùng bùa chú phong ấn hồn phách sắp tan biến của Bạch Dịch, cô nói: “Nếu tối nay nó vẫn không được Âm phủ tiếp nhận để đầu thai thì sẽ hoàn toàn tan thành mây khói, không còn tồn tại trên đời này nữa.”
Ông Hồng nhíu chặt mày, hỏi: “Vậy còn chờ gì nữa? Mau đưa anh ta đi đầu thai đi.”
Đường Phi nói: “Chấp niệm của nó quá sâu đậm, đã từng biến thành ác quỷ muốn hại đến tính mạng chị. Những con quỷ già sắp thành tinh như nó, đã không còn tư cách luân hồi nữa.”
Ông Hồng vô thức nắm chặt cổ tay Đường Phi, thấp giọng hỏi: “Đường Phi, em nghĩ cách đi, nếu thành công, chị sẽ cho em tám triệu, cộng thêm một căn nhà ở trung tâm thành phố, thế nào?”
“Vì con quỷ xấu xa này mà chị chịu chơi thật đấy.” Đường Phi nhướng mày, khẽ thở dài: “Có một cách.”
“Nếu không có anh ta, chị đã chết rồi. Chị không thích thiếu nợ người khác, càng không thích thiếu nợ quỷ hơn.” Ông Hồng lo lắng hỏi: “Cách gì?”
Đường Phi nói: “Em sẽ hoàn thành tâm nguyện ở trần thế của nó, để nó không còn lưu luyến thế gian nữa. Đương nhiên, nó không thể tự mình đi qua cửa Ải Quan Địa phủ. Em sẽ tìm người có thể chất cực dương đưa nó qua cửa ải. Như vậy, cho dù có quỷ muốn ngăn cản cũng không thể làm được. Chỉ cần nó qua được cửa Ải Quan Địa phủ, nó có thể dùng hộ chiếu quỷ giả do em làm để qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà, tiến vào vòng luân hồi.”
Bạch Dịch vì quá si mê nên mới mất đi lý trí mà biến thành ác quỷ. Nếu nguyện vọng cuối cùng của nó được thực hiện, nó có thể hoàn toàn khôi phục lại bản tính ban đầu.
Ông Hồng nhẹ nhàng thở ra, lại hỏi: “Cụ thể chúng ta cần phải làm gì?”
Đường Phi đứng dậy, dùng kiếm Tru Tà vẽ một cánh cửa bùa chú trên tường trắng, sau khi niệm chú bắt quyết, cánh cửa bùa chú biến thành một cánh cửa gỗ nặng nề. Cô chỉ vào cánh cửa này, nói với Ông Hồng: “Chị đến triều Tống một chuyến, mở tấm gương kiếp trước ra, nói cho em biết vì sao nó vẫn lưu lại thế gian không muốn luân hồi.”
Ba hồn sáu phách của Bạch Dịch đã bị phong ấn, hoàn toàn không có cảm giác. Chỉ khi biết được quá khứ của nó, Đường Phi mới có thể bốc thuốc đúng bệnh được.
Kỳ lạ thay, Ông Hồng gần như không do dự, đứng dậy đi tới cánh cửa kia. Trước khi mở cửa, chị quay người lại nhìn Đường Phi: “Chị sẽ không về lại được đúng không?”
“Không đâu, chị cứ đi đi.”
Sau khi Ông Hồng bước vào cánh cửa gỗ, trên tường lập tức xuất hiện một màn hình video, hiện ra trước mặt mọi người như một màn ảnh chiếu phim.
Người quay phim và các nhân viên khác đã tỉnh táo đều đi đến vây quanh Đường Phi, mang ghế đến ngồi cùng cô, chuẩn bị xem kịch hay.
Đường Phi ngồi trên ghế người quay phim đưa tới, giữa ngón tay đột nhiên xuất hiện một lá bùa, cô lập tức ném lá bùa về phía camera, livestream ngay lập tức bị gián đoạn.
Màn hình đang livestream lập tức đen lại, cư dân mạng than vãn:
“A a a a a đội ngũ đạo diễn đâu rồi! Đang đến đoạn gay cấn sao lại mất kết nối rồi! Tôi muốn xem chuyện tình của Ông Hồng và chàng quỷ!”
“+1, muốn xem phim! Đội ngũ đạo diễn ơi, mau trả lại livestream mau!”
“Quả thật không thể phủ nhận, hiệu ứng của mùa này quả thực tốt hơn mùa trước rất nhiều. Sau khi có hiệu ứng đặc biệt thì như một bộ phim bom tấn Hollywood vậy. Hiệu ứng đặc biệt lần này của ê-kíp rất đáng khen ngợi, trong thời gian ngắn mà có thể đồng thời thực hiện nhiều hiệu ứng đặc biệt đến vậy, đội ngũ hiệu ứng đặc biệt này phải mạnh mẽ đến mức nào? Chẳng lẽ chương trình này hoàn toàn không phải livestream? Mà là đã được quay hình từ sớm, rồi phát sóng dưới hình thức livestream?”
“Tôi nghĩ chương trình này hẳn là được livestream một nửa, sau đó là quay hình đoạn cuối rồi đăng lên. Dù sao lịch trình của khách mời đều đã được tiết lộ. Nếu họ không quay chương trình thì đến hòn đảo này làm gì? Đội ngũ chương trình đã chừa lại rất nhiều thời gian để làm hiệu ứng.”
“A a a a a a tôi muốn xem phim! Đường Phi thật sự rất được lòng fan! Tư thế múa kiếm của cô ấy rất ngầu! Cú nhảy của cô ấy cũng ngầu quá đi mất!”
“Ôi trời… Chẳng lẽ không ai giống tôi thích Đường Phi và Ông Hồng à? Vừa rồi Đường Phi nói Ông Hồng là người phụ nữ của cô ấy đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chẳng lẽ chỉ có mình tôi chú ý đến sếp Tần ngất xỉu sao, ha ha, không ngờ sếp Tần cũng tới đóng vai phụ, chết cười mất thôi! Sếp Tần rất đẹp trai! Chúng ta hãy ủng hộ sếp Tần nào!”
Trên đảo đã trở lại bình thường, cuối cùng đội ngũ đạo diễn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Khi tín hiệu điện thoại di động được khôi phục trở lại, đạo diễn lập tức đăng lên Weibo: “Xin lỗi, chúng tôi đã có một số điều chỉnh tạm thời trong quá trình livestream, tất cả đều vì hiệu quả của chương trình. Buổi livestream này kết thúc tại đây. Hẹn gặp lại các bạn vào kỳ sau!”
Bình luận của cư dân mạng:
“Khỉ thật đạo diễn, anh đúng là đầu voi đuôi chuột mà! Tôi muốn xem phim trên livestream!”
“+1 đầu voi đuôi chuột, đạo diễn rác rưởi, chúc anh sớm hói đầu!”
“Coi chừng tôi để Đường Phi (Đường gãy chân) dùng kiếm đâm chết anh đấy! Mau cho tôi xem trực tiếp, tôi muốn xem!”
Mặc kệ cư dân mạng gào thét trong phần bình luận, đạo diễn trực tiếp làm ngơ. Qua khoảng nửa tiếng, Đường Phi để tất cả mọi người trừ Thái Húc, Ông Hồng và Tần Lê trở về khu vực đóng quân.
Ông quản gia hỏi nhân viên vừa trở về: “Đại sư Đường có nói gì không, giữ cậu chủ nhà tôi lại làm gì thế?”
Dù sao ông quản gia cũng xem livestream, nghe thấy Đường Phi nói muốn tìm một người có thể chất cực dương đến Địa phủ tiễn con quỷ kia đi đầu thai. Ông ấy theo bản năng nghĩ đến Tần Lê ban ngày.
Nếu như, nếu như Tần Lê ở Địa phủ đột nhiên trở thành Tần Kiêu, vậy chẳng phải sẽ trở thành miếng mồi ngon cho đám quỷ kia sao?
Ông quản gia càng nghĩ càng rợn tóc gáy.
*
Ở triều Tống, Ông Hồng là một kỹ nữ tên là A Phù. Trong một lần tình cờ, nàng gặp được một người có tài tên Bạch Dịch, hai người vừa gặp đã phải lòng đối phương. Điều hiếm thấy là, Bạch Dịch không ngại thân phận kỹ nữ của A Phù, hai người nhanh chóng rơi vào bể tình, hơn nữa còn tự định chung thân.
Vì để giúp A Phù thoát khỏi thân phận kỹ nữ, Bạch Dịch đi thi khoa cử, bảo A Phù đợi hắn trở về, khi đó họ sẽ chính thức thành thân. Đến lúc đó hắn có thể quang minh chính đại gọi nàng một tiếng nương tử.
Quả nhiên Bạch Dịch không phụ kỳ vọng, đã đỗ kỳ thi của triều đình. Nhưng khi hắn trở về quê hương đón A Phù thì nàng đã biến mất.
Có người nói, nàng vì đi tìm Bạch Dịch mà bỏ trốn, chết ở nơi xứ người. Lại càng có người nói, nàng thừa dịp trong thành hỗn loạn, đã chạy theo một người bán cá, sớm đã quên mất lời thề tình yêu và lời hứa năm xưa với Bạch Dịch.
Đương nhiên Bạch Dịch không tin A Phù sẽ thay lòng đổi dạ. Hắn dứt khoát từ quan, dựa theo manh mối người khác kể lại, đi khắp nơi tìm A Phù.
Nhưng hắn tìm cả đời, vẫn không tìm thấy A Phù.
Hắn không biết là, sau khi hắn rời đi hai tháng, A Phù bị Lý Thượng thư gọi đến nhà y tiếp rượu. Những quan liêu kia vũ nhục nàng đủ kiểu, khiến nàng say đến chết ngay tại chỗ.
Sau khi sự việc xảy ra, nàng bị người ta ném vào trong giếng khô, xương cốt hóa thành cát bụi, luân hồi chuyển thế.
Bạch Dịch vì tìm A Phù mà mệt chết trên đường, da thịt của hắn bị dã thú ăn, xương bị chó hoang kéo đi, trở thành cô hồn dã quỷ. Hắn bay lượn lang thang khắp thế gian, tìm kiếm nương tử A Phù của hắn.
Hắn chứng kiến triều Tống diệt vong, cũng chứng kiến sự trỗi dậy của Trung Quốc trong thế kỷ mới.
Một ngày nọ, hắn nhìn thấy Ông Hồng đóng vai Thủy Phù Dung trên màn hình lớn, lại ôm ấp hôn môi với nam chính. Bởi vì ghen, oán khí của hắn phá tan gông cùm xiềng xích, mất đi lý trí.
Thái Húc và Tần Kiêu đã xúc động đến rơi nước mắt vì câu chuyện tình của họ.
Tần Kiêu vừa lau nước mắt, vừa xé gói khoai tây chiên đưa đến trước mặt Đường Phi: “Hu hu hu cảm động quá, Phi Phi, tôi muốn yêu đương, cô có muốn làm người yêu online của tôi không?”
“Liên quan gì đến anh.” Đường Phi giật lấy gói khoai tây chiên trong tay anh, bốc một nắm bỏ vào miệng, dùng hành động này để che đi đôi mắt đã ướt át.
Không được khóc! Phải xây dựng hình tượng Thiên sư đẹp trai của mình!
Tần Kiêu hừ một tiếng: “Sao cô lại nói tục thế, nói tục không tốt đâu. Tôi nói với cô chứ, nếu Tần Lê ở đây, nhất định sẽ lôi cô ra dạy dỗ một trận, dạy cho cô cách đối nhân xử thế đấy!”
Đường Phi dừng động tác nhai khoai tây chiên, quay đầu lạnh lùng nhìn cậu ta.
Vẻ mặt Tần Kiêu thích thú nhìn cô: “Phi Phi, lúc cô ăn trông dễ thương quá đi!”
“Nhưng…” Thích cái quái gì!
Cô vuốt đôi chân dài của mình, thề rằng cô rất có tố chất.
Lúc Ông Hồng bước ra khỏi cửa thì trời đã sáng rồi.
Khi ánh nắng ban mai chiếu vào đại sảnh, Tần Kiêu đã nghiêng đầu, tựa vào vai Đường Phi mà ngủ thiếp đi.
Ước chừng mười phút sau, Tần Lê mơ thấy mình giết chết bé gái, mang theo bóng ma tâm lý mà giật mình tỉnh giấc.
Sau đó, anh nhìn thấy Đường Phi đang đứng bên cạnh mình, Ông Hồng, cùng với Thái Húc. Còn có người đàn ông với hai vết thương trên người cách đó không xa.
Ừ, anh vẫn chưa tỉnh ngủ. Cứ tiếp tục đi.
Tần Lê vừa nhắm mắt, trán đã bị Đường Phi búng một cái: “Sếp Lê, dậy đi, có chuyện muốn nhờ anh giúp.”
Cảm giác đau đớn rõ ràng khiến Tần Lê hoàn toàn tỉnh táo.
Đúng. Không phải nằm mơ.
Tần Lê nhíu chặt mày, vẻ mặt phức tạp.
Đường Phi cũng chẳng quan tâm anh có tỉnh táo hay không, cô dán một lá bùa lên trán anh, để anh nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra tối qua. Sau đó mở miệng nói: “Chồng cũ của Ông Hồng cần anh giúp đỡ, chuyện này chỉ có anh mới có thể giúp được. Để đảm bảo an toàn cho anh, tôi sẽ đi cùng anh xuống đó. Nhưng đến cửa Ải Quan, cần anh dẫn nó đi qua. Điều khá nguy hiểm là, thời gian ở Địa phủ thay đổi liên tục, nhân cách thứ hai của anh có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào.”
“Một khi anh ấy tỉnh dậy, có thể chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn. Tôi biết anh tin vào khoa học, cho nên chuyện này tốt nhất nên giao cho anh làm. Dù sao cũng có chút nguy hiểm, anh hãy suy nghĩ cân nhắc kỹ đi.”
Tần Lê: “…” Khoa học là cái quái gì?
Ông Hồng thấy vẻ mặt nặng nề của Tần Lê, cầu xin: “Sếp Tần, nếu anh bằng lòng giúp tôi chuyện này, tôi sẵn lòng gia hạn hợp đồng với công ty thêm mười năm.”
Một lát sau, ánh mắt Tần Lê dừng trên mặt Đường Phi, giọng nói lạnh lùng trầm thấp vang lên: “Có một điều kiện.”
Ông Hồng thở phào nhẹ nhõm: “Anh nói đi.”
“Tôi không làm ăn lỗ vốn đâu,” Tần Lê nhìn chằm chằm Đường Phi: “Gia hạn hợp đồng cho cô thêm mười năm nữa.”