3. Chương 3: Gia Đình Ba Người

Tôi Làm Bác Sĩ Gia Đình Trong Tiểu Thuyết Tổng Giám Đốc Bá Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Đình Châu dùng vân tay mở khóa căn biệt thự kiểu Tây của nhà chủ thứ ba. Bên trong, một thanh niên đang mang thai ba tháng leo thang di động để lấy đồ trên tủ cao.
Thẩm Đình Châu hoảng hốt đến nỗi tim như muốn ngừng đập. Anh không dám lên tiếng, sợ làm người mang thai giật mình ngã xuống.
Tô Du nghe tiếng bước chân, quay đầu lại, nụ cười cong mắt: “Bác sĩ Thẩm.”
Thẩm Đình Châu vội đi tới đỡ thang: “Muốn lấy gì để tôi giúp.”
Tô Du mặc chiếc áo hoodie màu xanh nhạt, bụng mới chỉ hơi nhô, nếu không để ý kỹ thì chẳng ai phát hiện ra cậu đang bầu.
Cậu chạm nhẹ vào bụng: “Được, phiền bác sĩ Thẩm giúp nhé.”
Lo sợ Tô Du xảy ra chuyện, khi cậu bước xuống, Thẩm Đình Châu theo phản xạ đưa tay ra đỡ.
Chờ Tô Du đứng vững hẳn trên mặt đất, anh mới buông tay, hỏi: “Muốn lấy gì vậy?”
Tô Du nói: “Tìm cái vali nhỏ màu xanh lá, đồ của em trai A Yến, tôi nhớ để trên tủ kia.”
Thẩm Đình Châu trèo lên thang, tìm kiếm một hồi: “Không thấy vali nào cả.”
Tô Du “ơ” một tiếng: “Không có à? Vậy chắc để chỗ khác rồi.”
Anh tìm lại kỹ hơn, xác nhận không có, liền bước xuống. Khuỷu tay vô tình chạm phải thứ gì đó, nó rơi xuống đất với tiếng “cộp”.
Thẩm Đình Châu giật mình, vội cúi xuống theo.
Vật đó lăn ra xa. Anh chạy theo đến bộ sofa, vừa cúi người nhặt thì một bàn tay thon dài đã nhanh hơn, nhặt lấy nó.
Anh ngẩng lên — đôi mắt đào hoa quen thuộc.
Ngu Minh Yến đứng thẳng, khóe môi khẽ cong: “Cái này… Để tôi xử lý.”
“Đúng đó, bác sĩ Thẩm.” Tô Du bước tới, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch: “Anh đừng chạm vào thì hơn.”
Thẩm Đình Châu nghi ngờ mình nhìn nhầm.
Tô Du nhanh chóng trở lại vẻ ngây thơ vô tư, khóe mắt cong lên như khoe khoang: “Bác sĩ Thẩm, em mua nhiều đồ cho bé lắm, anh xem có hợp lý không.”
Cậu chạy vào phòng trẻ lấy đồ.
Ngu Minh Yến mỉm cười nhìn theo, rồi quay lại kéo ngăn tủ bên cạnh ra.
Thẩm Đình Châu liếc qua — trong ngăn tủ đầy… còng tay.
Thẩm Đình Châu: !!!
Ngu Minh Yến thản nhiên cất thứ vừa nhặt vào ngăn kéo, đóng lại.
Thẩm Đình Châu không nhìn rõ vật rơi là gì, chỉ lờ mờ thấy hình dạng: màu vàng, chất liệu như cao su, to bằng lòng bàn tay, phía sau có cái đuôi nhỏ.
Hai người đều bảo anh đừng chạm vào — rốt cuộc là thứ gì?
Chẳng lẽ là…?
Tô Du kéo một túi đồ to ầm ầm ra: “Bác sĩ Thẩm, xem này!”
Thẩm Đình Châu ngạc nhiên: “Nhiều thế này à?”
Lại gần xem, toàn bộ không có món nào đúng chuẩn đồ sơ sinh.
Tô Du khoe: “Cái này là thìa cảm nhiệt, vượt 40°C sẽ đổi màu. Em mua thêm một cái cho mình, gọi là thìa gia đình.”
Thẩm Đình Châu: “… Rất tốt.”
Tô Du tiếp: “Cốc mỏ vịt này dễ thương quá, em mua cái hồng cho bé, cái xanh cho em.”
Thẩm Đình Châu: “… Rất tốt.”
Tô Du: “Em còn mua chiếc Lamborghini cho trẻ con lái. Lúc thử, em vẫn ngồi vừa.”
Thẩm Đình Châu bật cười: “Rất tốt.”
Tô Du mua sắm theo tiêu chí: “Bé dùng hay không không quan trọng, quan trọng là mình dùng được.”
Cũng chẳng sai. Tâm trạng vui vẻ trong thai kỳ chính là điều Tô Du cần.
Tô Du nói mãi, rồi bỗng chuyển đề tài: “Bác sĩ Thẩm, trưa nay ở lại ăn cơm nhé.”
Ngu Minh Yến, vốn im lặng từ nãy, bỗng lên tiếng: “Biết anh đến, sáng nay em ấy đã nhờ người mua cua. Trưa làm lẩu cua, hấp thêm khay bánh bao nhân cua.”
Thẩm Đình Châu: !!!
Anh không thể đòi hỏi gì hơn ở một nhà chủ cho anh lưu vân tay, lại còn hiểu rõ khẩu vị mình như vậy.
Dù vậy, anh vẫn nhắc: “Đàn ông mang thai nên hạn chế ăn cua.”
Ngu Minh Yến đáp: “Đã nấu riêng canh gà ác cho em ấy rồi.”
Hai người không để Thẩm Đình Châu từ chối, lại nhắc đến chiếc vali xanh lá mà Ngu Cư Dung để lại.
Ngu Minh Yến: “Anh để trong thư phòng.”
Tô Du: “Ra vậy, nên em tìm mãi không thấy trong tủ. Còn làm phiền bác sĩ Thẩm giúp tìm.”
Thẩm Đình Châu: “Không phiền.”
Thẩm Đình Châu ở lại ăn trưa.
Bữa ăn toàn món anh thích. Nếu là thời xưa, anh nhất định gọi hai người này bằng chúa công.
Thứ mua chuộc được anh chỉ có đồ ăn ngon và thứ gì mềm mềm dễ thương.
Thẩm Đình Châu thầm nghĩ: Ôi đời anh sa sút quá.
Đang miệt mài gắp thức ăn, anh bỗng thấy có gì đó không ổn, khẽ ngước mắt lên.
Tô Du ngồi đối diện, đan tay chống cằm, cười rạng rỡ nhìn anh.
Thẩm Đình Châu dừng đũa, ánh mắt hỏi: Có chuyện gì?
Tô Du lắc đầu mỉm cười: “Không có gì, chỉ là thấy vui vì giờ chúng ta đã là một gia đình ba người.”
Ngu Minh Yến xoa đầu Tô Du, ánh mắt dịu dàng, ngẩng lên nhìn Thẩm Đình Châu: “Đúng vậy, một gia đình ba người.”
Người ta nói vợ chồng nhà giàu hay bất hòa.
Tô Du và Ngu Minh Yến lại là cặp đôi hạnh phúc nhất trong số những gia đình giàu có mà Thẩm Đình Châu từng gặp.
Gia thế ngang nhau, ngoại hình xứng đôi, tính cách hòa hợp.
Khi họ nói “gia đình ba người”, ngay cả Thẩm Đình Châu – người đang độc thân – cũng cảm thấy ngọt ngào, nhưng…
Có thể đừng nói trước mặt anh được không? Cảm giác kỳ cục, như thể anh thật sự là một thành viên trong “gia đình ba người” vậy.
Nghĩ vậy, da gà da vịt Thẩm Đình Châu nổi hết cả người.
Sau bữa trưa, đợi thức ăn tiêu hóa bớt, anh dạy Tô Du vài động tác thể dục nhẹ nhàng, hỗ trợ sinh nở sau này.
Tô Du kéo Ngu Minh Yến cùng làm.
Nhìn hai người thân mật không khoảng cách, Thẩm Đình Châu lại cảm thán về tình cảm của họ.
Khi cả hai đã học xong, anh liếc đồng hồ.
“Không còn sớm, tôi nên về. Thời gian luyện tập không nên quá dài, nghỉ ngơi nhiều hơn. Có gì cứ gọi điện.”
Tô Du buồn bã: “Bác sĩ Thẩm, không có việc gì anh cũng có thể ghé chơi. Đôi lúc em thấy hơi buồn.”
Ngu Minh Yến khoác vai Tô Du, ánh mắt đào hoa lấp lánh, góp lời mời Thẩm Đình Châu đến chơi lần sau.
“Đúng đó, anh đã có vân tay ở nhà này rồi, lúc nào cũng có thể đến.” Hắn nhấn từng chữ nhẹ nhàng, mang theo nhịp điệu đặc biệt: “Chúng tôi rất hoan nghênh.”
Thẩm Đình Châu ngạc nhiên vì sự hiếu khách, nhưng cũng thấy hơi ngượng ngập.
Dù sao thì anh vẫn gật đầu đồng ý.
Ra khỏi nhà, Thẩm Đình Châu lên xe, nhìn lại căn biệt thự kiểu Tây phủ dây leo xanh và hoa hồng qua cửa sổ.
Anh bỗng tự hỏi: Chắc gì mình nên lưu vân tay mở khóa nhà ông chủ?
Nhưng chẳng mấy chốc, ánh mắt anh bị chú mèo nhỏ treo trên gương chiếu hậu thu hút, mắt lập tức sáng bừng.
Mèo thủ công.
Dễ thương quá đi.
Anh cầm lên vuốt ve hồi lâu rồi mới nổ máy rời đi.
Về nhà, anh nằm dài trên sofa, lướt WeChat.
Cô em họ vừa đăng một video có tên “Cấm kỵ 2”, nhạc nền là bài “Sa vào nguy hiểm”.
Thẩm Đình Châu: Chưa xong hả!
Trượt tay — bấm vào mất rồi.
Một phút sau, anh chìm vào trầm cảm vì nhìn hết.
Anh đã nói rồi, mấy thứ này kỳ quái, tẩy não cực mạnh!
Thẩm Đình Châu tức giận gọi em họ. Ai cho phép cắt ghép cảnh con riêng với mẹ kế thành cái kết bi thương vậy? Không phải sắp thi đại học sao, suốt ngày đăng mấy thứ vớ vẩn thế này còn ra thể thống gì?
Chưa kịp dạy dỗ thì vừa gọi là đối phương nhấc máy, anh đã thua.
Phó Vân Vân: “Anh ơi, thứ sáu tuần này anh rảnh không, đến trường họp phụ huynh giúp em nhé?”
Thẩm Đình Châu: …
Anh hỏi: “Bố mẹ em đâu?”
Phó Vân Vân cười tít: “Gọi họ đến thì xa cách quá. Em đã hứa với bạn bè rồi, sẽ mời anh họ đẹp trai, giàu có đến họp phụ huynh, mọi người đang chờ anh tỏa sáng đó.”
Thẩm Đình Châu: …
Phó Vân Vân nũng nịu: “Đi đi mà, đi đi mà.”
Thẩm Đình Châu day trán: “Được, anh đi giúp. Nhưng mà! Sau này đừng đăng mấy thứ linh tinh lên WeChat nữa!”
Phó Vân Vân ngạc nhiên: “Em đăng gì linh tinh cơ chứ?”
Thẩm Đình Châu lạnh lùng: “Cấm kỵ, mẹ kế.”
Phó Vân Vân: “Em hỏi thật, anh thấy có hay không đã?”
Thẩm Đình Châu: … Hay.
Anh nghiêm mặt: “Không hay, cấm đăng nữa!”
Đùa à, anh làm sao thừa nhận được?
Phó Vân Vân dứt khoát: “Được, em sẽ chặn anh luôn.”
Thẩm Đình Châu: …
Kế hoạch giáo dục em họ thất bại, lại thêm việc phải đi họp phụ huynh miễn phí cho Phó Vân Vân, Thẩm Đình Châu chán đời nằm dài trên sofa.
Bên ngoài trời đã sẫm tối, đèn đường bật lên, đến giờ ăn tối.
Trưa ăn ngon nên anh không muốn ăn qua loa. Tính gọi Tần Tư ra ngoài ăn một bữa lớn.
Anh ngồi dậy, nhưng mới được nửa thì lại ngã ngược về chiếc sofa mềm.
Không dậy nổi. Thật sự không dậy nổi.
Thôi, gọi đồ ăn vậy.
Anh với tay lấy điện thoại, mở app đặt đồ ăn, bỗng hiện lên một tin nhắn.
Quản gia: [Bác sĩ Thẩm đã ăn tối chưa?]
Thẩm Đình Châu ngồi bật dậy, suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời: [Chưa ạ. Dạo này thời tiết xấu, chân cậu Hứa lại không khỏe ạ?]
Quản gia: [Có chút vấn đề nhỏ.]
Quản gia: [Nhà bếp nấu cháo kê với khoai từ, măng xào cải thìa, còn có khổ qua nữa. Bác sĩ Thẩm qua ăn tối nhé.]
Thẩm Đình Châu im lặng hơn 30 giây.
Anh nghi ngờ đối phương biết trưa nay anh ăn toàn đồ dầu mỡ, nên cố tình nấu món thanh đạm để “giảm béo” cho anh.
Cơm có thể không ăn, nhưng tiền vẫn phải kiếm.
Thẩm Đình Châu nhanh chóng trả lời: [Được, cháu đến ngay.]
Trước kia, vệ sĩ Hạ Diên Đình đến bảo hắn ốm nhẹ, Thẩm Đình Châu tin.
Đến nơi thì… hay thật, suýt thành nhân chứng tại hiện trường án mạng.
Lần này, quản gia nhà chủ thứ tư cũng nói “vấn đề nhỏ”, Thẩm Đình Châu lại tin.
Lái xe đến, vừa đẩy cửa phòng ngủ ra, anh đã thấy một chiếc quan tài đen bóng.
Thẩm Đình Châu: !!!
Cả nhà ơi, ai từng trải qua cảm giác tim ngừng đập giữa chừng không?
Lời nhắn của tác giả:
Công: Đúng rồi, màn xuất hiện của tôi cực kỳ bùng nổ đó.
Tiểu Thẩm: …