79. Chương 79: Gặp mặt bất ngờ

Tôi Làm Bác Sĩ Gia Đình Trong Tiểu Thuyết Tổng Giám Đốc Bá Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Thẩm Đình Châu có vẻ khác lạ, Hứa Tuẫn quay sang nhìn người quét sân.\Người đó gầy gò, tóc đen, mắt đen, cũng đang ngạc nhiên nhìn Thẩm Đình Châu.
Hứa Tuẫn hỏi: "Anh quen người này à?"
Thẩm Đình Châu định nói nhưng thấy người kia hoảng sợ quay mắt đi, nên không kịp thốt ra hai chữ "quen chứ".
Người trước mặt chính là Phó Vũ Sinh – người Tần Tư từng nhắc đến sáng nay.
Tần Tư nói Phó Vũ Sinh trông sa sút, nhưng Thẩm Đình Châu không hình dung được "sa sút" là thế nào. Đến tận bây giờ nhìn thấy mới hiểu.
Thực ra, Thẩm Đình Châu không thể nào liên tưởng người đàn ông trước mặt này với anh chàng đầy khí thế, từng đàn guitar tỏ tình dưới ký túc xá nữ năm xưa được.
Mấy năm không gặp, Phó Vũ Sinh đã thay đổi quá nhiều.
"Bác sĩ Thẩm?"
Một giọng nói kinh ngạc vang lên phía trước.
Thẩm Đình Châu giật mình, tim đập thình thịch, ngẩng đầu nhìn thấy Tô Du – người đàn ông lực lưỡng nhất.
Sau Tô Du còn có Tô Tường, người này cũng không chịu thua kém, chào Thẩm Đình Châu nhiệt tình hơn cả Tô Du.
"Bác sĩ Thẩm, tôi nhớ anh ghê."
Thẩm Đình Châu lén nhìn Hứa Tuẫn, quả nhiên hắn mặt mày sa sầm.
Cảnh tượng ba người tụ tập lần trước vẫn còn in đậm trong tâm trí Thẩm Đình Châu. Anh không muốn trải qua lần đối đầu kinh hoàng như thế nữa.
Nhưng số phận không chiều lòng người. Tô Du – kẻ luôn thích gây rối – tiến đến trước mặt Thẩm Đình Châu, ưỡn bụng bầu: "Em bé trong bụng nghe thấy anh đến vui lắm, bác sĩ Thẩm sờ thử đi."
Thẩm Đình Châu chỉ biết giả vờ chuyên nghiệp: "Gần đây thai nhi đạp nhiều không?"
Tô Du cười tít mắt, nghiêng đầu: "Chắc em bé nhớ anh đấy, thấy anh là đạp."
Tô Tường đảo mắt: "Cứ mỗi lần anh gặp bác sĩ Thẩm là phấn khích luôn."
Thẩm Đình Châu thấy nhức đầu. Sớm biết hai người họ sẽ đến, anh đã không dẫn Tiểu Hứa theo.
Tô Du nhíu mày: "Nơi này từng là chỗ ba ta tu hành, cậu nhất định phải cãi nhau với tôi ở đây à?"
Tô Tường nghẹn lời nhưng vẫn không chịu thua: "Ai thèm cãi nhau với anh, tôi chỉ ghét mùi tanh trên người anh."
Trong lúc hai người cãi nhau, Hứa Tuẫn đã kéo Thẩm Đình Châu đi.
Phó Vũ Sinh đã biến mất từ lúc nào, Thẩm Đình Châu nhìn sân trống rồi lặng lẽ đi theo Hứa Tuẫn.
Tô Du lập tức đuổi theo: "Bác sĩ Thẩm đi nhanh quá, tôi với em bé đuổi không kịp."
Tô Tường đuổi theo, tiếp tục chế giễu: "Bác sĩ Thẩm không muốn anh đuổi kịp, hiện tại anh ấy chắc chắn thấy anh rất phiền. Vậy mà anh không hiểu?"
Tô Du quơ tay đuổi ruồi: "Cậu đi tìm con gián của mình đi, đừng lải nhải bên tai tôi."
Tô Tường nghiến răng: "Đồ cá thúi! Sao anh không đi tìm con tôm thúi Ngu Minh Yến đi."
Tô Du ghét bỏ: "Cậu đừng nói nữa, bác sĩ Thẩm đang định bỏ trốn với người khác kìa, còn cậu lo đẻ gián."
Thẩm Đình Châu: ...
Nghe đến hai chữ "bỏ trốn", Hứa Tuẫn chợt ngừng lại.
Tim Thẩm Đình Châu đập thình thịch, anh kéo tay Hứa Tuẫn ra hiệu rời đi nhanh chóng.
Thấy Hứa Tuẫn quay lại, Tô Du tiến đến nói: "Tôi rất ghen tị khi cậu có được người bạn đời tuyệt vời như bác sĩ Thẩm, kỹ thuật của anh ấy rất tốt."
Thẩm Đình Châu giật mình. "Kỹ thuật tốt" là cái gì?
Lạ thay, Hứa Tuẫn lại hiểu ý của Tô Du.
"Ý của cậu là kỹ thuật mổ đẻ à?" Giọng Hứa Tuẫn lạnh nhạt: "Không cần khách sáo, con búp bê kia chỉ là vải thừa may đồ cho mèo nhà chúng tôi thôi."
Thẩm Đình Châu: ...
Chúng ta may đồ cho mèo bao giờ, toàn mua sẵn ấy thôi.
Tô Du đảo mắt, tủm tỉm cười: "Bác sĩ Thẩm nói không yên tâm để tôi một mình vào phòng sinh, muốn đi vào cùng tôi."
Hứa Tuẫn nghiêng đầu hỏi Thẩm Đình Châu: "Thật không?"
Tô Du cũng nhìn anh chằm chằm: "Đúng không bác sĩ Thẩm?"
Dưới hai ánh mắt nóng rực, Thẩm Đình Châu lúng túng, chỉ có thể bịa ra: "Phòng sinh chỉ cho phép người thân trực hệ vào thôi."
Tô Du kéo dài giọng: "À, thì ra bác sĩ Thẩm cũng muốn vào với tôi, nhưng do quy định phòng sinh không cho phép."
Thẩm Đình Châu: ... Cậu giải thích ghê.
Cùng một câu nói nhưng Hứa Tuẫn hiểu theo cách khác, tiếc nuối nói: "Đình Châu không có quan hệ gì với cậu, nên anh ấy không vào phòng mổ để quan sát, học hỏi cách sinh mổ được."
Tô Du mím môi, tiếp tục công kích lần thứ ba: "Bác sĩ Thẩm từng mặc áo blouse trước mặt tôi nha."
Thẩm Đình Châu lạnh sống lưng.
Hứa Tuẫn vốn vững như núi Thái Sơn cuối cùng cũng lộ vài vết nứt.
Nhưng chuyện mặc áo blouse đúng là điều hắn chưa từng nghĩ đến. Buổi tối có thể thử một chút.
Sắc mặt Hứa Tuẫn lập tức dịu lại, hắn mỉm cười: "Chuyện này cũng đáng để nói à?"
Hắn nói như đã chứng kiến quá nhiều lần, cảm thấy Tô Du làm quá lên: "Xem ra cậu với Thẩm Đình Châu quen biết không đủ lâu, còn bọn tôi ở bên nhau đã 3 năm rồi, đúng không?"
Anh với Hứa Tuẫn quen biết nhau 3 năm chứ không phải bên nhau 3 năm.
Thẩm Đình Châu không dám sửa, chỉ gật đầu: "Ừm."
Tô Du bĩu môi, rõ là không hài lòng với sự thiên vị của anh.
Tô Tường đứng bên cạnh lấy giấy bút không biết từ đâu, Hứa Tuẫn nói một câu cậu ta viết một câu. Thấy hai người không cãi nhau nữa, Tô Tường buồn bực nhìn qua: "Hôm nay anh không uống nước à, sao nói ít vậy?"
Thẩm Đình Châu: ...
Mất một lúc sau Thẩm Đình Châu mới hiểu ra Tô Tường đang muốn học lỏm, nhưng cái miệng của Tiểu Hứa là do dòng họ bồi dưỡng ra, người bình thường học không được.
Tô Tường hào hứng giục: "Hôm nay tôi bao anh nước, mau nói tiếp đi!"
Tô Du giỏi bắt nạt Tô Tường: "Đại Tường, mùa xuân sắp đến rồi, cậu nên tránh xa mọi người đi, phô trương quá không tốt."
Tô Tường tức muốn đánh người, nhưng vì Tô Du mang thai nên không dám ra tay.
Cánh cửa phía trước chợt mở, ba Tô đi ra.
Thấy ba Tô, Thẩm Đình Châu như thấy được cứu tinh.
Ngay khi ba Tô xuất hiện, Tô Du và Tô Tường đều ngoan ngoãn trở lại.
Thẩm Đình Châu thở phào, vội nhờ sư thầy khai quang kéo vàng, rồi nhanh chóng dẫn Tiểu Hứa rời khỏi chùa.
Trên đường về, anh giải thích: "Tiểu Tô hay thích đùa, em đừng để bụng những lời cậu ấy nói."
Hứa Tuẫn ôn hòa đáp: "Em biết rồi, em không để bụng đâu."
Thẩm Đình Châu thở phào, không nhịn được cảm thán người bạn đời thấu tình đạt lý như Tiểu Hứa quả thật khó tìm.
Về đến nhà, khi thấy hắn đặt áo blouse trắng, lông mày anh giật giật.
... Rõ ràng là em ấy có để bụng!
Hứa Tuẫn đặt hàng online giao hỏa tốc, trước giờ cơm tối, áo blouse trắng đã được giao đến.
Sau khi ăn tối, Thẩm Đình Châu đang vuốt mèo thì cảm thấy người bên cạnh ngày càng gần, dây thần kinh anh căng theo.
Hơi thở của Hứa Tuẫn phả lên má anh.
Thẩm Đình Châu khẽ nuốt nước bọt, nói: "Vừa, vừa mới ăn cơm xong, không nên làm vận động mạnh."
Hứa Tuẫn vùi mặt vào hõm cổ Thẩm Đình Châu, khẽ cười: "Vậy anh nhanh tiêu hóa đi."
Dứt lời, hắn đặt tay lên bụng Thẩm Đình Châu xoa theo chiều kim đồng hồ để thúc đẩy quá trình tiêu hóa.
Thẩm Đình Châu hơi xấu hổ, nhưng vẫn kiên quyết phổ cập khoa học: "... Dạ dày không nằm ở đây."
"Vậy nằm ở đâu?" Hứa Tuẫn nửa ôm Thẩm Đình Châu, tay sờ eo anh: "Ở đây? Hay là ở đây?"
Thẩm Đình Châu nắm lấy cái tay đang làm loạn, đặt lên dạ dày của mình.
Tay của Hứa Tuẫn dán trên đó mấy giây, sau đó bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.
Hơi ấm không ngừng truyền đến, tai của Thẩm Đình Châu đỏ lựng, Hứa Tuẫn cắn nhẹ tai anh, mơ hồ nói: "Sau này không được phép anh mặc những bộ đồ mà em chưa từng thấy trước mặt người khác."
Thẩm Đình Châu cười, nhìn Tiểu Hứa ngang ngược: "Áo mưa thì sao?"
Hứa Tuẫn: "Cũng không được."
Nụ cười trên môi Thẩm Đình Châu càng lớn: "Áo mưa cũng không được?"
Hứa Tuẫn cảm thấy mình như bị đùa giỡn, nhanh chóng cắn mạnh vào môi Thẩm Đình Châu.
---
Sáng sớm hôm sau, điện thoại trên tủ đầu giường rung lên.
Dù mệt mỏi và buồn ngủ, khi nghe tiếng chuông đầu tiên, Thẩm Đình Châu vẫn theo phản xạ mở mắt.
Hứa Tuẫn khó chịu bị đánh thức, hắn như con trăn, hai tay quấn lấy Thẩm Đình Châu kéo anh về phía mình, chân mày nhíu lại thành hai nếp nhỏ.
Thấy cảnh này, Thẩm Đình Châu vừa xoa gáy trấn an hắn, tay kia lấy điện thoại di động.
Người gọi lần này không phải Tần Tư mà là Chu Tử Tham.
Lúc này mới 5 giờ, trời còn chưa sáng, Chu Tử Tham đã gọi điện nên Thẩm Đình Châu không dám không nghe.
Anh vội vàng bắt máy, sốt ruột hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Chu Tử Tham hoang mang hỏi: "Bác sĩ Thẩm, anh có nghĩ tôi là gay không?"
Đầu óc thiếu ngủ của Thẩm Đình Châu không thể suy nghĩ sâu hơn về ý nghĩa đằng sau câu hỏi này.
Chu Tử Tham không vô duyên vô cớ mà hỏi như vậy, Thẩm Đình Châu xoa xoa cổ họng, khàn giọng đáp: "Sao cậu lại hỏi như vậy?"
Chu Tử Tham úp mở nói: "Chỉ là... có người nói."
Thẩm Đình Châu mất 3 giây để hiểu ra người đó chính là Ngu Cư Dung.
"Chuyện này quá phức tạp." Thấy Hứa Tuẫn không ngừng nhíu mày, Thẩm Đình Châu xoa thái dương đang đau nhức: "Chúng ta gặp mặt nói chuyện được không?"
Chu Tử Tham: "Được."
Thẩm Đình Châu lên lịch hẹn với Chu Tử Tham rồi đặt điện thoại về chỗ cũ, nhanh chóng nằm lên giường.
Hứa Tuẫn khó chịu cọ cọ anh: "Vì sao bọn họ cứ thích gọi cho anh sớm như vậy?"
Cũng không đến mức "cứ thích", trong tháng chỉ có hai, ba cuộc gọi như vậy thôi.
Thẩm Đình Châu không giải thích nhiều, xoa đầu Hứa Tuẫn: "Lần sau anh sẽ nói với họ, ngủ đi."
Hứa Tuẫn ôm Thẩm Đình Châu đặt sang bên cạnh, hôn bừa lên mí mắt anh.
Thẩm Đình Châu không tự chủ được nhắm mắt lại, lát sau đã ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, hai người dậy rất muộn, ăn sáng xong, Thẩm Đình Châu lái xe đi gặp Chu Tử Tham.
Đến tiểu khu nhà cậu ta, anh bước xuống xe, theo thường lệ nhắn tin báo bình an cho Hứa Tuẫn.
Hắn lập tức gửi lại cho anh biểu tượng mèo con.
Thẩm Đình Châu nở nụ cười, không trả lời thêm, vừa định cất điện thoại vào túi thì Tần Tư đã nhắn tin tới: [Tôi mới nghe được một tin đồn chấn động của Phó Vũ Sinh, cậu muốn nghe không?]
Anh hơi ngạc nhiên, Tần Tư không phải người nhiều chuyện, nếu có chuyện anh ta thấy chấn động thì chuyện đó chắc chắn rất chấn động.
Thẩm Đình Châu trả lời: [Giờ tôi có công chuyện, về rồi nói đi.]
Tần Tư: [Được.]
Anh cất điện thoại, vừa lúc Hứa Tuẫn nhắn: [Hôm nay anh không bị ai bắt nạt chứ?]
Thẩm Đình Châu bật cười: [Không, anh không bị ai bắt nạt.]
Hứa Tuẫn: [Thế tốt.]
Thẩm Đình Châu: [Cảm ơn em.]
Hứa Tuẫn: [Không cần cảm ơn, em sẽ luôn bảo vệ anh.]
Thẩm Đình Châu cảm thấy ấm lòng, nhắn thêm: [Em nhớ hôm qua nói sẽ không mặc áo blouse trước mặt người khác nhé.]
Hứa Tuẫn: [Em nhớ rồi, không dám đâu.]
Thẩm Đình Châu cất điện thoại, thoáng nhìn thấy trên bàn có mấy tấm hình cũ, anh nghĩ đến buổi tối trước.