90. Chương 90: Chân thương, lòng nặng

Tôi Làm Bác Sĩ Gia Đình Trong Tiểu Thuyết Tổng Giám Đốc Bá Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Tống Thanh Ninh bước xuống xe, vô ý bị trượt chân. Lúc đầu, cậu tưởng không sao, nhưng càng đi càng thấy đau nhói.
Lý Mục Dã nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường, bế Tống Thanh Ninh lên rồi đặt cậu ngồi lên mép bồn hoa.
Một tay Lý Mục nắm lấy mắt cá chân Tống Thanh Ninh, tay còn lại vén ống quần lên. Khi nghe cậu kêu đau, động tác của cậu ta trở nên nhẹ nhàng hơn.
Lý Mục Dã nhìn vào mắt cá chân đang sưng tấy, nhíu mày nói: “Trông có vẻ nghiêm trọng.”
Nói xong, cậu luồn tay dưới khớp gối của Tống Thanh Ninh, định bế cậu đi bệnh viện.
Cơ thể Tống Thanh Ninh bị nhấc bổng lên, cậu sợ hãi ôm chặt lấy Lý Mục Dã: “Không cần bế anh đâu, anh còn đi được…”
Đang nói, cậu đột nhiên ngừng lại, nheo mắt nhìn về phía trước, quên luôn việc giãy giụa: “Người đứng đằng đó là đàn anh phải không?”
Lý Mục Dã quay đầu theo hướng cậu chỉ, mắt tinh tường của cậu nhận ra ngay người đang đứng trước cửa tòa nhà là Thẩm Đình Châu.
Cậu đặt Tống Thanh Ninh ngồi xuống rồi hét to: “Bác sĩ Thẩm, mau đến đây xem, anh Ninh bị trật chân rồi!”
Thẩm Đình Châu nghe tiếng liền vội vàng chạy tới.
Anh bảo Tống Thanh Ninh đứng dậy, rồi ấn vài cái vào chỗ mắt cá chân bị sưng của cậu, hỏi có đau không.
Cuối cùng, Thẩm Đình Châu xác định: “Không bị thương đến xương cốt, chỉ là giãn dây chằng và trật cổ chân thôi, không cần đến bệnh viện băng bó, nghỉ ngơi vài ngày là được.”
Lý Mục Dã vốn là sinh viên thể thao, không lạ gì loại chấn thương này, nghe xong thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Đình Châu đứng dậy nói: “Thuốc giảm sưng của tôi để trong xe, để tôi đi lấy, các cậu chờ tôi chút.”
Lý Mục Dã xung phong nhận việc: “Bác sĩ Thẩm, để tôi đi cho, tôi chạy nhanh lắm.”
Thẩm Đình Châu đưa chìa khóa xe cho cậu ta: “Xe đậu trong bãi đỗ xe khu chung cư, thuốc để trong cốp.”
Lý Mục Dã cầm chìa khóa chạy đi.
Trời hôm nay khá lạnh, Tống Thanh Ninh đau đến đổ mồ hôi. Vì nơi cậu thường đến đều có điều hòa, cậu chỉ mặc lớp áo mỏng.
Thẩm Đình Châu sợ cậu bị cảm lạnh, nhắn tin cho Lý Mục Dã báo một tiếng rồi cõng Tống Thanh Ninh về nhà.
Tống Thanh Ninh thuê căn nhà của Thẩm Đình Châu đã lâu, nhưng vẫn chưa đổi mật khẩu.
Thẩm Đình Châu nhập sáu con số, cửa khóa kêu ‘tít’, anh đẩy cửa vào.
Anh không ngờ Lý Kính Sùng và Lý Cảnh Hàng cũng có mặt ở đây.
Hôm nay là rằm tháng Giêng, gia đình sum vầy ăn cơm đoàn viên cũng là chuyện bình thường… chứ nhỉ?
Lý Kính Sùng nhìn thấy Tống Thanh Ninh được Thẩm Đình Châu cõng về, trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Tống Thanh Ninh giải thích: “Em bị trật chân.”
Thẩm Đình Châu đặt cậu ngồi xuống sofa, hỏi bọn họ: “Trong nhà có nước đá không?”
“Có.” Lý Cảnh Hàng trả lời xong liền đi lấy.
Thẩm Đình Châu xắn ống quần của Tống Thanh Ninh lên, mắt cá chân cậu còn sưng hơn lúc trước, vài vùng da đã tím bầm.
Đây là chuyện bình thường.
Thẩm Đình Châu nhận lấy nước đá của Lý Cảnh Hàng, lại xin thêm chiếc khăn bọc nước đá rồi chườm lên chân Tống Thanh Ninh.
Không lâu sau, Lý Mục Dã chạy đến, vừa thở hổn hển vừa chìa tay ra: “Bác sĩ Thẩm, thuốc đây.”
Thẩm Đình Châu nhận hộp thuốc, nhưng không mở ra mà tiếp tục chườm đá cho Tống Thanh Ninh.
Tống Thanh Ninh không còn thấy đau nhói như trước, cậu gấp gáp muốn báo cáo tiến độ học tập gần đây cho Thẩm Đình Châu nghe.
Nghe kết quả học tập của cậu không ngừng tiến bộ, Thẩm Đình Châu cũng thấy vui.
Anh không tiếc lời khen ngợi: “Với thành tích hiện tại, cậu muốn chọn trường y nào cũng được.”
Tống Thanh Ninh có chút ngại ngùng: “Lần trước anh có nhắc tới mấy trường đại học, em đã tìm hiểu kỹ thông tin của những trường đó rồi.”
Nguyện vọng của cậu là theo học ngành pháp y, những trường đào tạo ngành này tốt nhất đều không ở thủ đô, nghĩa là cậu phải rời khỏi nhà họ Lý để đi học.
Thẩm Đình Châu vô thức liếc nhìn ba cha con nhà họ Lý.
Ba người họ cũng đồng loạt nhìn về phía anh, ánh mắt quen thuộc khiến Thẩm Đình Châu không cần suy nghĩ cũng đoán ra căn phòng này tràn ngập nỗi oán hận và đố kỵ của họ.
Thẩm Đình Châu không rõ ba người này ghen tuông hay không muốn anh hướng dẫn Tống Thanh Ninh theo ngành pháp y.
“Sau khi suy nghĩ, em quyết định sẽ học ở trường đại học Z.” Tống Thanh Ninh mở to đôi mắt sáng ngời, chăm chú nhìn Thẩm Đình Châu: “Đàn anh, anh thấy như vậy có được không?”
Thẩm Đình Châu cảm thấy cực kỳ áp lực, nói chuyện cẩn thận hơn: “Tôi nghĩ ý tưởng này… không tồi.”
Được thần tượng công nhận khiến Tống Thanh Ninh vô cùng tự hào, hai má cậu ửng hồng, tiếp tục trao đổi những vấn đề chuyên ngành với Thẩm Đình Châu.
Dù anh không theo học pháp y, nhưng có bạn bè làm ngành này nên cũng hiểu biết đôi chút kiến thức cơ bản.
Khi nói chuyện với Tống Thanh Ninh, Thẩm Đình Châu nhận thấy cậu đã quyết tâm theo đuổi chuyên ngành này, cũng như có hiểu biết toàn diện về nó.
Nghe Tống Thanh Ninh trình bày kế hoạch trong ba năm tới, Thẩm Đình Châu cảm nhận được sự trưởng thành đang ẩn sau dáng vẻ ngại ngùng của cậu.
Sau khi thoát khỏi hai gia đình tồi tệ kia, Tống Thanh Ninh càng trưởng thành và có sức sống hơn.
Cậu lại nhắc đến cuốn sách Thẩm Đình Châu tặng: “Gần đây em có đọc lại quyển sách này, đột nhiên có rất nhiều ý nghĩ mới mẻ.”
Thẩm Đình Châu dường như nghe thấy tiếng ai đó nói móc mỉa mình — [Chúc cậu luôn giữ được trái tim an yên và mạnh mẽ.]
Anh quay đầu nhìn, nhưng chỉ thấy ba gương mặt không biểu cảm, ai nấy đều khép chặt miệng.
Thẩm Đình Châu cảm thấy kỳ lạ, khi nhìn thẳng về phía trước thì bên tai lại vang lên — [Chúc cậu luôn giữ được trái tim an yên và mạnh mẽ.]
Anh nhìn lại, vẫn là ba gương mặt không biểu cảm với ba cái miệng khép chặt.
Tống Thanh Ninh nghi hoặc nhìn anh: “Đàn anh, anh không sao chứ?”
Thẩm Đình Châu ‘khụ’ một tiếng: “Không có gì, cậu nói tiếp đi.”
Chườm đá xong, khi anh bắt đầu bôi thuốc cho Tống Thanh Ninh thì lại nghe thấy câu nói đó.
Anh khép mắt lại, xoa thuốc đều lên mắt cá chân cậu.
Cuối cùng, Tống Thanh Ninh quyết định đi trường đại học Z, Thẩm Đình Châu cũng bôi thuốc xong, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa tay, cảm giác khó chịu như bị gai đâm vào lưng biến mất.
Khi Thẩm Đình Châu mở vòi rửa tay, anh phát hiện trên giá để bàn chải đánh răng treo trên tường có tới bốn cái.
Chả lẽ ba cha con nhà họ Lý thay nhau ngủ ở đây?
Nếu là họ thì chuyện ngủ chung cũng có thể xảy ra.
Khi Thẩm Đình Châu rửa tay xong đi ra, ba người họ đã không còn vẻ mặt u ám như trước.
Thực ra, chỉ cần Tống Thanh Ninh không nhìn Thẩm Đình Châu bằng đôi mắt sáng lấp lánh như thần tượng, ba người này đều trông khá bình thường.
Thẩm Đình Châu cười gượng: “Nếu không có gì thì tôi về trước nhé.”
Tống Thanh Ninh muốn mời anh ở lại ăn cơm trưa, nhưng cậu nghĩ trong ngày đặc biệt như hôm nay, Thẩm Đình Châu có lẽ sẽ muốn ở bên gia đình hoặc anh Hứa.
Lý Mục Dã vui vẻ nói: “Bác sĩ Thẩm, để tôi đưa anh ra cửa.”
Thẩm Đình Châu mỉm cười gật đầu với mọi người trong phòng rồi bước ra ngoài.
Lý Mục Dã tiễn anh đến cửa thang máy: “Hôm nay thật sự phải cảm ơn bác sĩ Thẩm.”
“Không có gì.” Thẩm Đình Châu buột miệng hỏi: “Cậu Tống sắp đi học ở đại học Z rồi, cả nhà cậu…”
Lý Mục Dã thẳng thắn nói: “Gia đình chúng tôi đã bàn bạc rồi, nhất định phải tôn trọng suy nghĩ của anh Ninh. Dù sao tôi cũng không vội, anh Ninh có thể từ từ suy nghĩ, khi nào nghĩ ra thì sẽ quyết định.”
“Nhưng mà—” Lý Mục Dã cười tủm tỉm, vui vẻ nói: “Tôi không giống như anh trai và bố tôi, tôi không có công ty nên có thể thường xuyên đến thăm anh Ninh, thậm chí còn có thể học cùng với anh ấy.”
Nói tới thời gian bầu bạn bên cạnh Tống Thanh Ninh, cậu ấm Lý Mục Dã hoàn toàn có lợi thế tuyệt đối.
Thấy bọn họ sẽ không cản trở việc học của Tống Thanh Ninh, Thẩm Đình Châu cũng không hỏi gì thêm.
Thang máy đã đến, anh liền bước vào.
Lý Mục Dã vui vẻ vẫy tay với anh: “Tạm biệt bác sĩ Thẩm, lần sau chúng ta cùng nhau ăn cơm nha.”
Sau khi Thẩm Đình Châu rời đi, Lý Mục Dã quay trở về phòng, giữa đường chợt nhớ ra một chuyện—
Lúc nãy chắc cậu ta không lỡ miệng tiết lộ chuyện gì khiến bác sĩ Thẩm nghi ngờ đâu đúng không?
Chắc là không đâu.
Lý Mục Dã cảm thấy trên phương diện này Thẩm Đình Châu khá chậm hiểu, chắc sẽ không nhận ra chuyện gì bất thường.
Nghĩ vậy, cậu ta thấy yên tâm hơn, vui vẻ đi về với Tống Thanh Ninh.
Sau khi Thẩm Đình Châu rời khỏi khu chung cư, anh lái xe thẳng về nhà.
Anh không hề nói dối Khang Kỳ Kiều, thật sự có hẹn đi ăn với Hứa Tuẫn.
Khi Thẩm Đình Châu về đến nhà, đón chào anh là gương mặt rạng rỡ của Hứa Tuẫn, nhưng khi hắn càng tới gần, vẻ mặt rạng rỡ đó lại dần biến mất.
Thẩm Đình Châu: ?
Hứa Tuẫn ngửi ngửi mùi hương trên người anh.
Thẩm Đình Châu thắc mắc hỏi: “Em làm gì vậy?”
Anh hơi ngửa người về phía sau, Hứa Tuẫn không để ý đến động tác của anh, vẫn áp sát người lại, giống như một con chó nghiệp vụ ngửi tới ngửi lui trên cổ của Thẩm Đình Châu, nghiêm túc nói: “Trên người anh có mùi lạ.”
Thẩm Đình Châu nắm lấy cổ áo của mình ngửi một chút: “Có thể hôm nay vận động nhiều nên ra mồ hôi.”
Hứa Tuẫn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh: “Không phải, nó là mùi của ‘chàng vợ nhỏ’, anh gặp cậu ta à?”
‘Chàng vợ nhỏ’ là biệt danh Hứa Tuẫn đặt cho Tống Thanh Ninh, lần đầu tiên nghe thấy cái biệt danh này, Thẩm Đình Châu vừa buồn cười vừa cảm thấy khó hiểu.
Anh tò mò hỏi: “Sao mà em ngửi ra được vậy?”
Hứa Tuẫn nhướng mày: “Hôm nay anh thật sự đã gặp cậu ta?”
Thẩm Đình Châu không giấu giếm: “Ừ, cậu ấy bị trẹo chân, anh đã khám cho cậu ấy.”
Hứa Tuẫn hừ một tiếng.
Thẩm Đình Châu vẫn luôn không hiểu tại sao ba cha con nhà họ Lý lại có ác cảm với anh, cũng không hiểu tại sao Hứa Tuẫn cũng có ác cảm tương tự như vậy với Tống Thanh Ninh.
Hứa Tuẫn không che giấu thái độ của mình, học theo Tống Thanh Ninh gọi Thẩm Đình Châu: “Đàn anh.”
Thẩm Đình Châu: …
Hứa Tuẫn nhại lại giọng nói của Tống Thanh Ninh, âm điệu kỳ quặc giống hệt với câu nói “Chúc cậu luôn giữ được trái tim an yên và mạnh mẽ”.
Thẩm Đình Châu dùng tay ôm lấy mặt hắn, khóe mắt mang theo ý cười: “Nói chuyện cho đàng hoàng.”
Hứa Tuẫn phồng má chu môi.
Anh không nhịn được nữa, nhưng vẫn phải “dạy dỗ” hắn: “Cậu ấy chỉ là đàn em của anh thôi…”
Hứa Tuẫn lắc đầu, bắt chước giọng của Thẩm Đình Châu: “Đàn em.”
Thẩm Đình Châu: …
Anh không hiểu tại sao Hứa Tuẫn lại bài xích Tống Thanh Ninh, ngơ ngác hỏi: “Vì sao vậy?”
Tống Thanh Ninh không dính người bằng Hạ Tử Tham, cũng không phóng khoáng như Tô Du, Hứa Tuẫn đối với hai người bọn họ cũng không có phản ứng thái quá như vậy.
Hắn không nói gì.
Thẩm Đình Châu dùng lòng bàn tay nâng mặt của Hứa Tuẫn lên: “Hứa Tuẫn? Có Hứa Tuẫn ở nhà không?”
Hắn nhắm mắt lại nói: “Hứa Tuẫn ra ngoài rồi.”
Thẩm Đình Châu cười: “Anh thật sự không biết tại sao, em nói cho anh biết có được không?”
Lúc này, Hứa Tuẫn mới đẩy tay Thẩm Đình Châu ra, tới phiên hắn dùng tay nâng lấy mặt anh: “Bởi vì em không được nhìn thấy dáng vẻ khi anh học cấp 3.”
Thẩm Đình Châu ngẩn người, không ngờ hắn lại đi so bì chuyện này.
Nhưng sau đó, anh đã nghĩ thông suốt một chuyện khác—
Khó trách ba cha con nhà họ Lý lại cảnh giác với anh như vậy, bởi vì họ luôn hy vọng rằng, khi Tống Thanh Ninh bị mọi người bắt nạt, khi cậu yếu đuối và bất lực nhất, người đến quan tâm và cứu rỗi cậu có thể là bọn họ.
Sự cảnh giác của họ đối với Thẩm Đình Châu thực ra xuất phát từ sự tiếc nuối trong lòng.
Tương tự, sự ghét bỏ của Hứa Tuẫn đối với Tống Thanh Ninh cũng thế.
Hứa Tuẫn nhích người lại, nhìn Thẩm Đình Châu ở khoảng cách gần, nói với vẻ ghen tuông: “Em không thích việc quen biết anh chậm hơn những người khác.”
Hắn cũng muốn thấy Thẩm Đình Châu hồi còn học cấp 3, một Thẩm Đình Châu khí phách và hăng hái.
Hứa Tuẫn nhại lại giọng nói của Tống Thanh Ninh, âm điệu kỳ quặc giống hệt với câu nói “Chúc cậu luôn giữ được trái tim an yên và mạnh mẽ”.
Thẩm Đình Châu dùng tay ôm lấy mặt hắn, khóe mắt mang theo ý cười: “Nói chuyện cho đàng hoàng.”
Hứa Tuẫn phồng má chu môi.
Anh không nhịn được nữa, nhưng vẫn phải “dạy dỗ” hắn: “Cậu ấy chỉ là đàn em của anh thôi…”
Hứa Tuẫn lắc đầu, bắt chước giọng của Thẩm Đình Châu: “Đàn em.”
Thẩm Đình Châu: …
Anh không hiểu tại sao Hứa Tuẫn lại bài xích Tống Thanh Ninh, ngơ ngác hỏi: “Vì sao vậy?”
Tống Thanh Ninh không dính người bằng Hạ Tử Tham, cũng không phóng khoáng như Tô Du, Hứa Tuẫn đối với hai người bọn họ cũng không có phản ứng thái quá như vậy.
Hắn không nói gì.
Thẩm Đình Châu dùng lòng bàn tay nâng mặt của Hứa Tuẫn lên: “Hứa Tuẫn? Có Hứa Tuẫn ở nhà không?”
Hắn nhắm mắt lại nói: “Hứa Tuẫn ra ngoài rồi.”
Thẩm Đình Châu cười: “Anh thật sự không biết tại sao, em nói cho anh biết có được không?”
Lúc này, Hứa Tuẫn mới đẩy tay Thẩm Đình Châu ra, tới phiên hắn dùng tay nâng lấy mặt anh: “Bởi vì em không được nhìn thấy dáng vẻ khi anh học cấp 3.”
Thẩm Đình Châu ngẩn người, không ngờ hắn lại đi so bì chuyện này.
Nhưng sau đó, anh đã nghĩ thông suốt một chuyện khác—
Khó trách ba cha con nhà họ Lý lại cảnh giác với anh như vậy, bởi vì họ luôn hy vọng rằng, khi Tống Thanh Ninh bị mọi người bắt nạt, khi cậu yếu đuối và bất lực nhất, người đến quan tâm và cứu rỗi cậu có thể là bọn họ.
Sự cảnh giác của họ đối với Thẩm Đình Châu thực ra xuất phát từ sự tiếc nuối trong lòng.
Tương tự, sự ghét bỏ của Hứa Tuẫn đối với Tống Thanh Ninh cũng thế.
Hứa Tuẫn nhích người lại, nhìn Thẩm Đình Châu ở khoảng cách gần, nói với vẻ ghen tuông: “Em không thích việc quen biết anh chậm hơn những người khác.”
Hắn cũng muốn thấy Thẩm Đình Châu hồi còn học cấp 3, một Thẩm Đình Châu khí phách và hăng hái.