131. Chương 131

Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phùng Hồng giận dữ trở về nhà, còn chưa kịp thở đã bị chồng kéo lại: "Chuyện ở Đào Dương em biết chưa? Lúc trước em hồ đồ, tùy tiện hủy suất rồi, giờ hối hận chưa?"
"Hay là chúng ta đăng ký lại đi, đưa bố mẹ anh tới đó sống. Em cũng biết đấy, bố anh mấy năm trước bị ngã gãy xương hông, đến giờ vẫn nằm liệt giường không thể tự mình trở mình được. Đến Đào Dương còn có thể chữa bệnh miễn phí cho ông ấy. Năng lực của Trọng Cao Dật em cũng biết mà, chân gãy còn có thể mọc lại, xương hông của bố anh chắc chắn không thành vấn đề."
Phùng Hồng nghe vậy, mặt mày đỏ bừng, mãi một lúc sau mới thốt ra được một câu: "Anh muốn đi thì tự mình mà đi."
Chồng cô ta ngơ ngác, đầy rẫy thắc mắc: "Em có ý gì vậy?"
Phùng Hồng tức giận nói: "Chính là ý như lời em nói đấy. Lần trước em đã hủy suất rồi còn kết thù với Đào Dương. Anh muốn đi thì tự mình đi! Cái Đào Dương gì đó, em không thèm!"
Chồng cô ta ngẩn người ra, nhớ đến cái tính cách hay gây thù chuốc oán của vợ mình, lập tức tìm số điện thoại mà Đào Dương đã liên lạc với họ trước đây, rồi gọi lại.
Sau cuộc điện thoại đó, anh ta mới biết, không chỉ vợ mình bị đưa vào danh sách đen của Đào Dương, mà bất cứ ai có quan hệ với cô ta cũng sẽ không được chấp thuận đơn đăng ký thuê nhà ở Đào Dương.
Hai vợ chồng chiến tranh lạnh cả đêm, không ai ngủ được.
Phùng Hồng thức dậy với đôi mắt sưng húp, liền thấy đơn ly hôn đặt trên đầu giường, bên cột dành cho người chồng đã có chữ ký.
-
Sau ba ngày điều trị, chân của ông cụ Mai lại dần dần có cảm giác.
Liễu Phán Phán còn kích động hơn cả ông cụ Mai, trong mắt cô tràn đầy hy vọng.
Trọng Cao Dật lau mồ hôi trên trán, nói: "Chân của ông bị hoại tử khá lâu rồi, cần điều trị từ từ, sẽ mất chút thời gian."
Ông cụ Mai vốn dĩ không hề nghĩ mình còn có cơ hội đứng dậy, nghe Trọng Cao Dật nói vậy, ông không khỏi rơi nước mắt, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Tô Đào và Trang Uyển cũng rất vui mừng. Trang Uyển còn ân cần đưa nước và khăn giấy cho Trọng Cao Dật:
"Bác sĩ Trọng vất vả rồi, uống nước đi."
Thần Hi đứng xem, lòng tràn đầy ngưỡng mộ và sùng bái, bé nắm tay Trọng Cao Dật hỏi:
"Bác Trọng, làm thế nào con mới có thể giống như bác? Con cũng muốn làm bác sĩ, bác dạy con đi, con có thể chịu khổ mà."
Trang Uyển thấy rất ngại, liền kéo Thần Hi lại, nhìn Trọng Cao Dật với vẻ mặt áy náy.
Trọng Cao Dật lại không hề để tâm, anh xoa đầu Thần Hi một cách dịu dàng:
"Làm bác sĩ phải biết viết rất nhiều chữ, và nhận biết rất nhiều chữ."
Còn phải đủ may mắn, thức tỉnh được dị năng hệ trị liệu.
Nhưng anh không nói ra điều này để tránh làm tổn thương lòng tự tin của đứa trẻ.
Thần Hi gật đầu lia lịa: "Con đang cố gắng học ạ. Mẹ đã dạy con rất nhiều, mẹ rất giỏi, đã đọc rất nhiều sách rồi."
Trọng Cao Dật khá bất ngờ, anh gật đầu mỉm cười với Trang Uyển.
Năm ngày trôi qua rất nhanh. Bệnh nhân ở Đào Dương không nhiều, thái độ còn rất tốt, thậm chí có bệnh nhân còn nhất định phải dúi đồ ăn thức uống cho Trọng Cao Dật.
Công việc của Trọng Cao Dật chưa bao giờ nhẹ nhàng đến thế. Ăn ở cũng rất hài lòng, đến ngày rời đi anh lại có chút không nỡ.
Thần Hi và Thần Dương lại càng không muốn Trọng Cao Dật đi, chúng nói với ánh mắt tha thiết:
"Bác Trọng tháng sau phải đến đúng giờ nhé."
Trọng Cao Dật ngồi trên xe vẫy tay chào bọn trẻ, mãi đến khi mọi người ở Đào Dương biến thành những chấm đen nhỏ xíu anh mới quay đầu lại.
Anh xòe bàn tay ra, bên trong là một gói kẹo mà Thần Hi đã tặng anh trước khi đi, bản thân cô bé còn không nỡ ăn.
Anh mở ra lấy một viên kẹo, bóc vỏ kẹo cho vào miệng. Vị ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi, thấm vào tận xương tủy.
Trở về khu Đông với vị ngọt ngào còn vương trên môi, anh suýt nữa quên mất mình còn có một sếp họ Cố.
Cố Minh Trì thấy anh, dập tắt xì gà rồi mỉm cười với anh:
"Bác sĩ Trọng mấy ngày nay ở Đào Dương hình như sống rất tốt nhỉ?"
Trọng Cao Dật không dám trả lời, giữ im lặng như mọi khi.
Cố Minh Trì ánh mắt dần lạnh lùng: "Tôi không quan tâm anh nghĩ gì, nhưng mạng của anh là của tôi. Sếp của anh mãi mãi họ Cố, không phải họ Tô."