Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế
Chương 203
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 203 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Đào vốn nghĩ rằng sau khi mở khóa cửa hàng vật liệu xây dựng phòng thủ, cô có thể giúp Đông Dương một tay, nhưng hóa ra cô đã nghĩ quá đơn giản.
Đây không phải địa bàn của cô, cô thực sự đành chịu.
Bùi Đông dường như chưa từng nghĩ đến việc để cô ra tay giúp đỡ. Giọng anh ta nhàn nhạt nói: "Chuyện của Đông Dương cô đừng bận tâm, đó là trách nhiệm của quân phòng thủ thành phố và quân khai hoang. Cô cứ giữ vững đào nguyên của mình là được rồi, Đào Dương bây giờ là niềm tin của mọi người."
Tô Đào sững người: "Niềm tin?"
Bùi Đông dịu giọng giải thích: "Môi trường khắc nghiệt của mạt thế ngày càng trầm trọng, nào là thiếu thốn thức ăn, nước uống, nhiệt độ cao, zombie mạnh... Khắp nơi đều là sự tuyệt vọng. Ít nhất thì người dân Đông Dương trong lòng vẫn còn giữ một tia hy vọng, họ cố gắng sống vì có cơ hội rời xa cái mạt thế đầy tuyệt vọng này, đến đào nguyên mà cô xây dựng để tận hưởng cuộc sống."
"Tỷ lệ tự tử ở Đông Dương chúng ta rất thấp so với các căn cứ khác, ngay cả Trường Kinh phồn hoa cũng không có lòng dân ổn định được như chúng ta."
"Tô Đào, những điều này đều là cô mang đến cho chúng ta."
Nhịp tim Tô Đào đập nhanh hơn, một dòng máu nóng chảy trong l*иg ngực cô.
Bùi Đông hiếm khi dịu dàng đến vậy: "Cũng không còn sớm nữa, cô đi ngủ đi, ngủ ngon nhé."
Cúp điện thoại, Tô Đào xoa mũi rồi nằm xuống, nhưng rồi lại đứng dậy ôm Bạch Chi Ma vào lòng hít một hơi thật sâu.
Hôm sau, Trang Uyển thực sự không chịu nổi sự hỏi han và thúc giục của những người thuê nhà, liền chặn ngay ở cửa phòng Tô Đào mà hỏi: "Lão bản thân yêu của tôi ơi, tháng này sắp hết rồi mà chúng ta vẫn chưa tung ra một căn phòng trống nào. Tôi mỗi ngày bị bọn họ hỏi đến tám trăm lần, thực sự không chịu nổi nữa. Cô làm ơn, dù là phòng đơn hay phòng đôi thì cũng mở ra một căn đi."
Phản ứng đầu tiên của Tô Đào là kiểm tra số dư của mình.
Vừa vặn còn hơn mười vạn một chút.
Xây xong Bàn Liễu Sơn đại khái cần khoảng năm, sáu vạn.
Hơn bốn vạn còn lại có thể dùng để mở rộng thêm phòng.
Nhưng mà phải lắp thêm thang máy, nếu không thì số tầng quá cao, leo cầu thang sẽ rất bất tiện.
Cô hỏi Trang Uyển: "Loại phòng nào nhu cầu cao hơn?"
Trang Uyển không cần suy nghĩ đã trả lời: "Đều cao, nhưng nếu thực sự phải so sánh thì vẫn là loại hai phòng ngủ một phòng khách có nhu cầu cao nhất. Loại phòng này giá cả phải chăng, vừa vặn ở được một gia đình ba người, thậm chí là bốn người."
Tô Đào muốn khóc.
Với ngân sách bốn vạn, cô chỉ đủ để mở rộng một căn rưỡi loại hai phòng ngủ một phòng khách.
"Tôi đợi đến mai sẽ báo cho cô số lượng phòng, tôi phải tính toán kỹ càng một chút." Lão bản nghèo phải tính toán chi li.
Tô Đào về nhà liền dịch chuyển bản thân và ba đứa nhỏ luôn bám theo cô đến Bàn Liễu Sơn.
Cô xây dựng tầng năm của quán trọ trong một hơi, hoàn thành cất nóc!
Sau đó cô lại xây nhà vệ sinh công cộng, có thể cho sáu người sử dụng cùng lúc.
Cô còn xây ký túc xá nhân viên trực ban, ngay phía trên phòng trực ban. Chỉ cần leo thang lên là đến phòng đôi.
Cuối cùng, ở khu vực ký túc xá nhân viên phía sau quán trọ, bên phải, cô xây thêm hai phòng đôi, định dành cho đầu bếp và hai người dọn dẹp ở.
Bàn Liễu Sơn gần như đã hoàn thành, còn một số chi tiết nhỏ có thể từ từ xây dựng.
Bây giờ chỉ cần đợi nhân sự của Mã Đại Pháo đến đầy đủ.
Kiểm tra số dư lần nữa, còn sáu vạn liên bang tệ!
Đủ để mở rộng thêm phòng rồi.
Chỉ là hôm nay không kịp nữa, vì xe của Bùi Đông đã đợi sẵn bên ngoài Đào Dương.
Tô Đào vội vàng dịch chuyển người và chó mèo về, tự mình rửa mặt chải đầu, mang theo quà cho Diệp Hạ Thanh, rồi xuống lầu nhảy lên xe của Bùi Đông.
Quan Tử Ninh ngồi ở ghế sau, rõ ràng đã đợi khá lâu. Thấy cô vội vàng, anh ta bèn hỏi: "Sao dạo này cô thần bí thế? Bận rộn chuyện gì vậy?"