Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế
Chương 233: Hậu quả khó lường
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 233 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trang Uyển vừa lau người cho Lam Linh Linh vừa nghẹn ngào nói: "Tình hình đã tạm ổn, nhưng trên người cô ấy có quá nhiều vết thương, nhiều chỗ hiểm còn rất nghiêm trọng. Tôi muốn đưa cô ấy về Đào Dương, đợi bác sĩ Trọng đến chữa trị."
"Lát nữa cứ đưa về đây thôi, giờ chỉ có bác sĩ Trọng mới có thể chữa trị được."
Vì tài xế Quan đã đi rồi, Tô Đào tạm thời tìm một nam khách thuê nhà biết lái xe để thay thế.
Người này tên là Cam Hồng Ngọc, Trang Uyển từng kể với cô, anh ta là một nhân viên IT, làm kỹ sư mạng ở Đông Dương.
Anh ta còn khá trẻ, tóc đã thưa dần, trên đỉnh đầu có dấu hiệu hói.
Cam Hồng Ngọc ít nói, nhưng rất nhiệt tình, sau khi đưa hai người Tô Đào đến bệnh viện còn đi theo không rời nửa bước.
Tinh thần Lam Linh Linh rất suy sụp, những vết bỏng do tàn thuốc trên mặt đã được băng bó, nhưng khi thấy có người vào, cô vẫn thờ ơ, không chút biến động cảm xúc.
Trạng thái tuyệt vọng này thực sự rất đáng lo ngại.
Trang Uyển đi tìm bố của Lam Linh Linh để nói rõ ý định của mình, còn Tô Đào ngồi bên giường Lam Linh Linh hỏi: "Có muốn về Đào Dương với tôi không? Để bác sĩ Trọng chữa trị cho cô, cứ xem như đây là một cơn ác mộng, tỉnh dậy rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Lam Linh Linh nghe vậy nước mắt chảy dài trên má, cô lắc đầu: "Vết thương trên người thì lành rồi, nhưng vết thương trong lòng thì không thể nào lành được. Bà chủ Tô, tôi thật sự không muốn sống nữa, nếu không phải vì bố tôi, tôi chắc chắn sẽ không thể nhịn được mà nhảy qua cửa sổ mất."
Tô Đào nói: "Đừng nghĩ như vậy, không đáng chút nào. Những kẻ làm hại cô còn chưa bị trừng trị thích đáng, ít nhất cô cũng phải đợi đến ngày đó chứ."
Câu nói này đã chạm đến trái tim Lam Linh Linh, cô khóc hỏi: "Bà chủ Tô, có phải tôi đã làm sai không? Có phải tôi quá ham vật chất nên mới phải chịu những chuyện kinh tởm này không? Có phải tôi đáng bị như vậy không? Người thực sự phải chịu quả báo là tôi sao?"
Tô Đào nghiêm túc nói: "Không, cô thấy những việc cô làm có thể so sánh với hành vi ngược đãi, giết người vô nhân tính của bọn họ sao? Hoàn toàn không thể. Nghe lời tôi, cứ về Đào Dương trước đã."
Không nơi nào an toàn bằng Đào Dương, cô lo lắng đám người Tô Chính Thanh phát hiện Lam Linh Linh chưa chết và lại muốn trả thù cô lần nữa.
Bố của Lam Linh Linh rõ ràng cũng nghĩ như vậy, ông liên tục cảm ơn Tô Đào: "Cảm ơn cô rất nhiều, tôi có thể đi cùng Linh Linh không? Bây giờ con bé đi lại không tiện, không thể thiếu người chăm sóc."
Tô Đào đồng ý, đang định bảo hai người họ lên xe, thì nghe Lam Minh Huy do dự hỏi: "Bà chủ Tô, chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó rồi phải không? Tôi cứ cảm thấy rất quen mặt."
Tô Đào cười với ông ta: "Có thể là mấy tấm ảnh trên mạng thôi ạ, bác Lam, bác đỡ Linh Linh một tay nhé."
"Ồ ồ." Hình như đã từng gặp mặt, nhưng nhất thời không nhớ ra, Lam Minh Huy cũng không nghĩ ngợi nữa.
Sau khi lên xe, Tô Đào hỏi ông ta: "Bác, bác có tin tức gì về Ngô Phi Trì không?"
Lam Minh Huy lắc đầu: "Cảnh sát cũng đang tìm kiếm, không có bất kỳ tin tức gì. Họ nói rằng hoặc là đã bị đám người Tô Chính Thanh bắt cóc đến khu Đông để lánh nạn, hoặc là... đã chết rồi."
Tô Đào quyết định ngày mai gọi điện thoại hỏi Cố Minh Trì.
Vừa đến Đào Dương, sắp xếp xong xuôi cho hai bố con Lam Linh Linh, Tô Đào đang định trở về phòng mình, đột nhiên nghe thấy bà cụ Sầm hét lên đầy kinh hãi dưới lầu.
Tim Tô Đào như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô chạy như bay xuống lầu.
Vừa đến nơi đã thấy một xác chết bê bết máu nằm dưới chân tường, như bị người ta ném vào từ bên ngoài tường rào cao thế, trên tường cũng dính đầy máu.
Bà cụ Sầm đứng gần đó sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất.