Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Đào cảm thấy hôm nay mình đã phải chứng kiến quá nhiều điều gây sốc. Cô xoa xoa đầu và hỏi: "Hình như nó nói nó chỉ muốn về nhà, vậy là sao?"
Bùi Đông đáp: "Chắc là nó vẫn còn giữ một phần ký ức của con người. Chuyện này cô đừng suy đoán làm gì. Dù trước đây nó là gì đi nữa, việc nó có thể lớn nhanh như vậy, từ hình hài trẻ con biến thành thiếu niên, là nhờ đã giết đủ người, uống đủ máu. Nó đã sát hại đồng bào, đồng đội của chúng ta, thì nó chính là kẻ thù cần phải tiêu diệt."
Tô Đào hít một hơi thật sâu. Đúng vậy, kẻ không cùng phe với ta, tất phải giết.
Cái chết của Trang Hổ vẫn còn rõ mồn một trước mắt cô, và chính nó là thủ phạm.
"Sợ rồi sao?" Bùi Đông trầm giọng hỏi.
Tô Đào lắc đầu: "Tôi chỉ hơi choáng váng thôi, thế giới quen thuộc của tôi dường như đang dần thay đổi."
Bùi Đông gật đầu, giọng anh ta nghe xa xăm: "Đang dần thay đổi, và hơn thế nữa, là thay đổi theo chiều hướng xấu."
Kẻ thù ngày càng mạnh mẽ và khó kiểm soát hơn.
Tô Đào xoa thái dương hỏi: "Đông Dương có bãi đỗ xe bỏ hoang nào không?"
Bùi Đông đúng là "bản đồ sống" của Đông Dương, anh ta liền đáp lời: "Có chứ. Đó đều là những bãi đỗ xe được xây dựng từ trước tận thế, sau đó dần bị bỏ hoang. Trên đường số ba, phía cổng Đông Bắc có một cái, hiện được dùng làm trạm tái chế năng lượng. Phía cổng Tây Bắc, gần vườn trồng trọt cũng có một cái, hiện đã bị vườn trồng trọt trưng dụng để chất đống phân bón. Ngoài ra còn có một cái ở tận cùng phía Đông, đi dọc theo con mương cạn khô khoảng hai trăm mét rồi rẽ phải, nó được xây dựng dưới lòng đất, là nơi trú ngụ của những người lang thang, cũng là góc tối nhất của Đông Dương."
Tô Đào gật đầu, định bụng vài ngày nữa sẽ đến những nơi đó xem xét.
Tối hôm đó, tin tức quân phòng vệ đã bắt được con zombie trà trộn vào căn cứ lan nhanh khắp Đông Dương.
Người dân Đông Dương hân hoan. Ngay lập tức, những cư dân đã ở nhà quá lâu đều đổ ra đường tản bộ, khiến Đông Dương vốn yên ắng bấy lâu lại trở nên náo nhiệt.
Trang Uyển nghe được tin này thì che miệng nức nở, hai đứa trẻ Thần Hi và Thần Dương mắt cũng đỏ hoe.
Ngày hôm sau, Trang Uyển liền dẫn hai đứa trẻ đi tảo mộ Trang Hổ, lải nhải kể rất nhiều chuyện, nước mắt như muốn cạn khô.
"Con súc sinh đã giết anh đã bị bắt rồi, sau này chắc chắn sẽ không được yên thân đâu. Anh có thể yên tâm ra đi rồi, đừng oán trách hay lưu luyến gì nữa. Đúng rồi, em, em cũng có thể tự nuôi sống bản thân, nuôi nấng Thần Hi và Thần Dương rồi, không cần dựa vào người khác nữa."
"Hổ Tử, anh có những huynh đệ tốt. Nhờ phúc của anh mà em quen biết được bà chủ Tô. Nếu không, em và hai đứa nhỏ vẫn phải nương tựa người khác mà sống lay lắt. Anh ở bên đó cũng nhất định phải phù hộ cho cô ấy mạnh khỏe, bình an."
Một tuần sau, tin tức mà Tô Đào nghe được nhiều nhất chính là về "người chim", đây là biệt danh người dân đặt cho con zombie biến dị đó.
Mà công nhận cái tên đó rất thích hợp.
Tên gọi chính thức hơn thì Bùi Đông đã nói cho cô biết: "Nó được gọi là Cốt Dực. DNA của nó gần như đã bị tái tổ hợp hoàn toàn, là một đột biến rất kỳ lạ, không tìm ra quy luật nào. Hai bên lưng có thể mọc ra đôi cánh dài tới ba mét, tốc độ bay nhanh gấp đôi chim ưng bình thường. Phương thức tấn công chủ yếu của nó là dùng xương nhọn sắc bén mọc ra từ cánh, đâm thẳng vào tim đối thủ với tốc độ cực cao. Máu tươi có thể nuôi dưỡng xương của nó, từ đó nâng cao năng lực của nó."
Tô Đào nói: "Thật không thể tưởng tượng nổi... Vậy các anh định xử lý nó thế nào? Giết chết? Hay phân tích rồi tiếp tục nghiên cứu?"
Bùi Đông lắc đầu: "Giết nó thì quá tiếc. Viện nghiên cứu cần vật thể sống để liên tục lấy mẫu máu thịt từ nó mà nghiên cứu."
Tô Đào nghĩ cũng phải. Tốn bao nhiêu nhân lực vật lực mới bắt được nó, giết đi thì quá tiếc. "Vậy phải canh chừng nó thật kỹ, nếu nó chạy thoát được thì sẽ thành một câu chuyện kinh dị thật sự đấy."
Bùi Đông giật giật mí mắt: "... Miệng quạ đen. Chúng tôi đã bẻ gãy cánh của nó rồi, sẽ canh chừng nghiêm ngặt."