Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế
Tô Đào nổi giận
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Đào thấy Trang Uyển giận đến đỏ cả mắt, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào không nói nên lời, sắc mặt cô lập tức tối sầm: "Ai đã bắt nạt cô vậy?"
Trang Uyển vội lau nước mắt, kể: "Tối qua tôi thức khuya sắp xếp tài liệu đến muộn, sáng nay không dậy nổi, đành để Thần Hi và Thần Dương tự đi ăn ở nhà ăn. Hai đứa nhỏ đến nơi thì thấy đồ ăn trong máy bán hàng tự động đã hết sạch. Định quay về thì chúng nhìn thấy Văn Bội Trân đang đóng gói rất nhiều thức ăn ở phía sau nhà ăn, rồi bán cho những người bên ngoài Đào Dương."
"Thần Hi tính tình thẳng thắn, thấy bà ta không chỉ bán giá gấp đôi mà còn đòi điểm cống hiến, liền tiến lên ngăn cản. Trong lúc cãi vã, Văn Bội Trân tức giận đẩy Thần Hi vào lưới điện. May mắn là lưới điện bên ngoài không bị kích hoạt, nhưng mặt con bé cũng bị thương, một vết rách lớn từ khóe mắt kéo dài đến khóe miệng, da thịt lòi ra ngoài..."
Nói đến đây, Trang Uyển liền òa khóc nức nở, không sao kìm lại được.
Tô Đào tức giận đến mức máu dồn lên não, hỏi gấp: "Thần Hi đang ở đâu?"
"Hiểu Bác và vợ nó đang trông chừng con bé ở bệnh viện. Tôi, tôi về lấy thiết bị liên lạc và quần áo cho con bé. Bác sĩ nói vết thương này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng chắc chắn sẽ để lại sẹo, trừ khi có thể tìm được dị năng giả hệ trị liệu..."
Tô Đào nói: "Đừng khóc nữa. Thần Hi đang cần cô. Cô hãy đi lấy đồ rồi đến bệnh viện ngay đi, còn tôi sẽ đi tìm Văn Bội Trân."
Trang Uyển lập tức yên tâm hẳn, nín khóc rồi vội vàng đi lấy đồ.
Tô Đào hít sâu một hơi, thẳng bước đến phòng Văn Bội Trân.
Quả nhiên, không có ai ở đó. Cô đang định đến hiện trường thì mẹ của Tiền Dung Dung nhìn thấy, kéo cô lại nói: "Chúng tôi đều biết chuyện rồi. Kẻ đó đã bị chồng Đường Thanh Thư trói ở nhà ăn rồi, đang đợi cô đấy."
Tô Đào vội vàng theo đến nhà ăn. Quả nhiên, phần lớn những khách thuê trọ quen mặt đều có mặt ở đó. Văn Bội Trân bị trói ngược trên ghế, đang mắng chửi ầm ĩ: "Các người đúng là chó săn của Tô Đào! Cái Đào Dương chó má gì chứ, cái chốn đào nguyên tận thế gì chứ, chính là một lũ cướp đất! Tôi tự bỏ tiền mua chút đồ ăn thì sao? Có liên quan gì đến các người?"
"Dù sao tôi cũng cho người ngoài được nếm thử đồ tốt, họ còn cảm ơn tôi không hết. Đến chỗ các người, tôi lại trở thành tội đồ tày trời sao? Phải nói kẻ tội đồ lớn nhất chính là các người! Chiếm giữ những thứ tốt này, khiến người ngoài ngay cả mùi cũng không ngửi được!"
Đường Thanh Thư kinh ngạc trước khả năng đổi trắng thay đen của bà ta, không nhịn được phản bác: "Bà còn nghĩ mình đang làm việc tốt sao? Cơm ở Đào Dương chỉ bán 50 liên bang tệ, vậy mà bà bán cho người ngoài đến 2000 liên bang tệ, còn tống tiền người ta 100 điểm cống hiến. Sao bà không đi cướp luôn đi?"
Khổng Ngọc Anh xưa nay vốn kín đáo, không thích cãi vã, giờ cũng không nhịn được nữa: "Đúng vậy! Hơn nữa, chúng tôi bắt bà đến đây không phải vì mấy miếng ăn đó. Chúng tôi nhịn ăn một hai bữa cũng không chết đói. Nhưng bà đẩy Thần Hi là có ý gì, còn cố tình đẩy con bé vào lưới điện? Bà chính là muốn mạng của con bé! Con bé có thù oán gì với bà mà bà lại muốn gϊếŧ nó?"
Phạm Truyền Huy tức giận nói: "Mẹ Thần Hi vì mọi người mà vất vả, bà không biết ơn thì thôi, lại còn muốn mạng sống của con gái bà ấy. Bà cũng từng làm mẹ, sao bà có thể nhẫn tâm đến vậy?"
Văn Bội Trân đang định mắng chửi om sòm thêm nữa thì cánh cửa mở ra.
Tô Đào mặt không chút cảm xúc bước vào, nói với Phạm Truyền Huy: "Cởi trói cho bà ta."
Văn Bội Trân mừng rỡ ra mặt, tưởng Tô Đào muốn chuyện lớn hóa nhỏ.
Nào ngờ, vừa được cởi trói, Tô Đào liền túm chặt tóc bà ta. Mặc kệ bà ta kêu gào thảm thiết, cô kéo thẳng bà ta đến dưới lưới điện ở bức tường ngoài.