Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế
Chương 78: Trừng Trị Kẻ Ác và Lời Thề Của Thần Dương
Tôi Mở Khóa Hệ Thống Nhà Trọ Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Làm gì? Cô làm gì vậy?" Văn Bội Trân kinh hoàng.
Tô Đào nói: "Là bà tự đập đầu vào lưới thép, hay để tôi giúp bà một tay?"
Văn Bội Trân nghe giọng điệu của cô không giống như đang nói đùa, không khỏi run lên: "Cô... cô dựa vào cái gì mà dám làm vậy?"
Tô Đào chìa tay về phía Quan Tử Ninh: "Cho mượn súng."
Quan Tử Ninh nhướng mày, vén áo gió lên rút khẩu súng đeo ở thắt lưng đưa cho cô.
Tô Đào không biết dùng súng, nhưng điều đó không cản trở cô dùng nó chĩa thẳng vào Văn Bội Trân: "Dựa vào cái này."
Mặt Văn Bội Trân tái mét: "Cô còn muốn gϊếŧ người ngay tại đây hay sao?"
Tô Đào nói: "Ở đây là Đào Dương, không phải Đông Dương. Ở đây tôi có quyền quyết định mọi việc, không ai có thể nhúng tay vào đây được, bà hiểu không?"
"Đập đi. Nếu không chảy máu, không rách mặt thì đập lại. Tôi đếm đến ba mà bà không chịu đập, tôi sẽ nổ súng."
Quan Tử Ninh bắt đầu giải tán những người thuê nhà: "Mọi người đứng xa ra một chút, lát nữa súng nổ, cẩn thận máu bắn tung tóe."
Mọi người đều lùi lại ba bước lớn.
Văn Bội Trân vừa kinh hãi vừa tức giận: "Mấy người đều là đồ máu lạnh! Dù sao chúng ta cũng sống chung với nhau lâu như vậy, mấy người cứ thế trơ mắt nhìn tôi bị đối xử tàn nhẫn như vậy sao? Hôm nay Tô Đào có thể đối xử với tôi như vậy, thì một ngày nào đó cũng sẽ đối xử với các người tương tự!"
Mẹ Tiền nhịn không được: "Đến nước này rồi bà còn muốn chia rẽ ly gián sao? Chỉ có bà mới đi mưu sát một đứa trẻ chưa đến mười tuổi! Nếu tôi là Trang Uyển, bà làm con tôi bị thương như vậy, thì hôm nay bà không chỉ bị rách da rách thịt đâu, tôi sẽ tự tay gϊếŧ bà!"
Tô Đào: "Ba."
"Hai."
Văn Bội Trân nhìn lưới thép trên bức tường cao, lòng như tro nguội, nhắm mắt đập đầu về phía trước.
Nhưng bà ta dù sao cũng nhát gan, chỉ dùng chưa đến ba phần sức lực, trán chỉ bị xước một vệt da nhỏ, rịn ra vài giọt máu.
Quan Tử Ninh "chậc" một tiếng: "Phiền phức quá, để tôi giúp bà."
Nói xong liền túm tóc Văn Bội Trân, "ầm ầm ầm" đập mạnh vào bức tường.
Da thịt trên mặt bà ta ngay lập tức bị lưới thép móc rách, máu bắn tung tóe lên tường.
Tô Đào giật giật mí mắt, ngầm đồng ý với hành vi bạo lực của Quan Tử Ninh.
Quan Tử Ninh cũng biết nặng nhẹ, đập vài cái liền dừng tay.
Tô Đào ngồi xổm trước mặt Văn Bội Trân đang sợ hãi đến mức không nói nên lời:
"Chỉ bị rách mặt thế này thật sự là quá nhẹ nhàng cho bà rồi. Con bé kia còn chưa đến mười tuổi, mặt bị rạch nát không nói, một bên mắt còn suýt nữa thì mù lòa. Tháng này bà cũng chưa trả tiền thuê nhà, trước mười giờ tối hôm nay, thu dọn đồ đạc rồi biến đi. Nếu không, tôi sẽ cho bà nếm lại mùi vị của bức tường này một lần nữa."
Tô Đào và Quan Tử Ninh đến bệnh viện Đông Dương thì Thần Hi đã được băng bó xong và đang ngủ say.
Đầu cô bé được băng bó kín mít như cái bánh chưng.
Trang Uyển mắt đỏ hoe: "Khóe mắt bị rách hai milimet, làm tổn thương nhẹ nhãn cầu. Trong thời gian hồi phục có thể ảnh hưởng đến thị lực."
Thần Dương cúi đầu bên cạnh cô, nghẹn ngào nấc lên: "Là... là lỗi của em, nếu không phải em ham chơi chạy ra sau nhà ăn, chị cũng sẽ không đi theo, không đi theo thì sẽ không bị thương..."
Trang Uyển quay mặt đi, nước mắt rơi lã chã.
Tô Đào ngồi xổm xuống ôm Thần Dương nói: "Chuyện này không phải lỗi của em, là do kẻ xấu làm ác. Sau này gặp chuyện như vậy, em có thể nói chuyện với người lớn trước. Đợi các em lớn lên, có thể tự mình đánh trả kẻ xấu, tự bảo vệ bản thân, thì có thể tự mình quyết định mọi việc."
Thần Dương gật đầu, nắm chặt nắm tay nhỏ: "Chị Đào, em sẽ nhanh chóng lớn lên, trở nên thật mạnh mẽ, bảo vệ chị, bảo vệ mẹ, bảo vệ chị."
Cuối cùng cậu bé còn nhỏ giọng nói thêm một câu: "Còn bảo vệ Đào Dương..."
Tô Đào cười: "Được, nhanh chóng lớn lên nhé, sau này Đào Dương sẽ dựa vào em."
Thần Dương gật đầu mạnh mẽ, trên đôi vai nhỏ bé như thể gánh vác trách nhiệm và gánh nặng thật sự.