Chương 10: Liệu còn muốn không?

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 10: Liệu còn muốn không?

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khoảng năm giờ sáng, khi truyền thuốc xong, tôi nhấn chuông gọi y tá.
Người đến là y tá trưởng, một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi. Chị ấy mỉm cười với tôi và hỏi: "Em đã cảm thấy đỡ hơn chưa?"
Tôi chắc chắn đã gặp chị ấy ở đâu đó rồi, một cái tên suýt bật ra khỏi miệng nhưng tôi không sao nhớ nổi.
Chị ấy rút kim truyền cho tôi, rồi nói: "Em đã lớn thế này rồi cơ à."
Cổ họng tôi không còn sưng nhiều nữa, tôi nói: "Hình như em nhớ ra chị là ai rồi."
Chị ấy cười khúc khích và nói: "Chị cũng không ngờ lại gặp em ở đây."
Trước khi gặp vợ, chị ấy từng là nữ thần của tôi. Nữ thần của tuổi thơ, haha.
Nhà chị ấy ở ngay cạnh nhà tôi. Trước khi tôi lên cấp hai, tôi thường xuyên chạy sang nhà chị ấy để ăn cơm.
Từ khi tôi bắt đầu có ký ức, bố mẹ tôi thường xuyên vắng nhà hai ba tháng liền. Thỉnh thoảng họ về lấy quần áo, gặp nhau là cãi vã, cãi vã xong lại đập phá đồ đạc. Sau khi đập phá, cả hai lại bỏ đi, tiếp tục vắng nhà thêm hai ba tháng nữa.
Đôi khi họ còn quên để lại tiền sinh hoạt cho tôi. Nếu không có nữ thần hàng xóm giúp đỡ, có lẽ tôi đã "thối rữa" từ lâu rồi, chờ đến khi họ nhớ ra mình còn có một đứa con.
Lúc đó tôi khá ngoan ngoãn, luôn nghĩ rằng nếu mình ngoan hơn, có lẽ họ sẽ về nhà. Vì vậy, khi hết tiền, tôi cũng không dám đòi họ.
Nữ thần lớn hơn tôi khá nhiều. Khi tôi còn học tiểu học, chị ấy đã là học sinh cấp ba rồi. Chị ấy rất dịu dàng. Mỗi lần tôi bước vào sân nhà họ, tôi đều thấy chị ấy ngồi bên cửa sổ phòng khách đánh đàn piano. Khi tôi đến, chị ấy sẽ dừng đàn, rồi ngồi ăn cùng tôi.
Chị ấy và mẹ chị có khí chất giống hệt nhau. Tôi nhớ bác gái làm nội trợ, nhà không bao giờ thuê người giúp việc, nhưng căn nhà hai tầng lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm, hoa trong sân thì nở rực rỡ.
Có những lúc, thật ra nhà họ đã ăn xong bữa rồi, nhưng thấy tôi đến, bác gái vẫn nấu riêng cho tôi một bữa. Có lần nấu mì, trẻ con ở tuổi tôi, nhất là con trai, thường hay ăn vội nên hay bị bỏng miệng. Nữ thần lại múc từng thìa thổi nguội cho tôi. Bác gái ngồi bên cạnh nhìn hai chúng tôi cười tủm tỉm.
Tôi còn nhớ có lần bác gái đùa, nói với nữ thần: "Con thích em trai thế này, hay là mẹ sinh cho con một đứa em trai nhé."
Nữ thần cười đáp: "Không phải đã có Dư Đình rồi sao ạ?"
Khi tôi học lớp ba hay lớp bốn gì đó, tôi còn ngây thơ nói: "Chị ơi, sau này chị cưới em nhé." Đại loại vậy.
Nữ thần nói: "Đợi em cao hơn chị rồi hãy nói chuyện đó."
Sau này tôi lớn hơn, bác gái vẫn hay lấy chuyện đó ra trêu tôi, hỏi: "Hồi nhỏ con nói muốn cưới chị, giờ còn muốn không?"
Lúc đó tôi sắp bước vào tuổi dậy thì, con trai ở tuổi ấy thường hay ngại ngùng, nên tôi đã nói: "Không muốn ạ."
Haha. Thật ra lúc đó tôi vẫn rất muốn.
Trước khi gặp vợ tôi, tôi luôn nghĩ rằng sau này nếu kết hôn, tôi chắc chắn sẽ cưới một người như vậy. Một người luôn nở nụ cười trên môi, lòng bàn tay luôn ấm áp, dịu dàng chu đáo, biết quan tâm, từng cử chỉ đều mang theo hương vị của gia đình.
Chỉ là, yêu một người là chuyện không thể nói trước. Người ấy có thể hoàn toàn khác xa với hình mẫu lý tưởng của bạn, nhưng kỳ lạ thay, bạn vẫn cứ yêu.
Cảm giác đó như thế nào nhỉ? Chính là bây giờ tôi vẫn mong muốn có một người chờ tôi ở nhà, khi tôi về sẽ hỏi tôi hôm nay có lạnh không, nóng không.
Nhưng nếu người đó không phải là Lưu Tử Kỳ, thì không được rồi.
Tôi biết dù tôi không còn yêu em, cả đời này tôi cũng khó mà yêu thêm ai khác nữa.
Ở nhà nữ thần, tôi đã "ăn chực" khoảng ba bốn năm, cho đến một ngày mẹ tôi đột nhiên đầu bù tóc rối chạy đến tát tôi một cái, mắng tôi rằng hết tiền sao không biết mở miệng xin, lại chạy đến đây làm bà ấy mất mặt.
Sau này tôi mới biết hôm đó bà ấy cãi nhau với bố tôi, rồi đến trút giận lên tôi.
Lên cấp hai, gia đình nữ thần đột nhiên chuyển đi, căn nhà bị niêm phong. Nghe nói là bác trai đầu tư thất bại, công ty phá sản, còn nợ nần chồng chất.
Mọi chuyện diễn ra rất đột ngột, bỗng một ngày, tôi không bao giờ gặp lại chị ấy nữa.
Sau khi gia đình họ chuyển đi, tuổi nổi loạn của tôi cũng ập đến. Mẹ tôi không còn đánh tôi nữa, vì tôi sẽ đánh trả. Tôi cũng không còn làm cái trò ngoan ngoãn ở nhà chờ họ về. Liên hệ duy nhất với bố mẹ là số tiền thỉnh thoảng xuất hiện trong thẻ ngân hàng. Hết tiền thì tôi gọi cho thư ký của họ để đòi.
Lần "hoành tráng" nhất là sinh nhật 16 tuổi, tôi mời một đám bạn đi hát karaoke. Chỉ riêng rượu Louis XIII đã gọi hơn mười chai. Một tối đó tôi tiêu hết hơn năm trăm ngàn.
Giờ nghĩ lại, đúng là tôi từng có một thời tuổi trẻ ngu ngốc một cách rực rỡ.
Đổi sang một chai thuốc khác để truyền tiếp, nữ thần ngồi bên giường trò chuyện với tôi một lúc.
Tại sao tôi luôn gọi chị ấy là nữ thần? Bởi vì tôi không hề biết tên chị ấy. Hồi nhỏ tôi không biết, chỉ biết hình như chị ấy họ Hồ.
Chị ấy nói mấy năm trước gia đình chị ấy đã trả gần hết nợ nần. Năm ngoái chị ấy vừa ly hôn, giờ đang một mình nuôi con trai, thằng bé đã 9 tuổi rồi.
Tôi hỏi chị ấy còn chơi đàn piano không.
Chị ấy cười và nói đã bỏ đàn từ lâu rồi.
Trò chuyện một lúc, có người ở phòng bệnh bên cạnh nhấn chuông, chị ấy liền đi làm việc.
Gần sáng, một người bạn gọi điện cho tôi, nói vài chuyện về công việc. Tôi thuận miệng nói với cậu ta rằng tôi đang nằm viện, hôm nay sẽ không đến công ty.
Khoảng tám giờ sáng, bố tôi gọi một người chăm sóc đến. Tôi ngán ngẩm, tôi đâu có liệt giường đến mức không động đậy được. Chị ấy vừa đến đã định cởi quần áo tôi để lau người, tôi vội vàng đuổi đi. Chị ấy còn nói không thể nhận tiền mà không làm việc, tôi bảo không sao, cứ nhận đi, tôi không thiếu tiền.
Chị ấy bị tôi chọc cười liên tục. Cuối cùng, chị ấy nhất quyết phải gọt cho tôi hai quả táo mới chịu rời đi, rồi nói giữa trưa sẽ mang cơm cho tôi, hỏi tôi có kiêng ăn gì không.
Tôi nói: "Tôm, hải sản. Tôi nằm đây chính là vì đã ăn mấy thứ đó."
Sau khi chị ấy đi, người bạn sáng nay gọi điện cũng đến thăm. Vừa vào, cậu ta đã la lên: "Ối! Mày bị tạt axit à?"
Tôi nói: "Dị ứng."
Cậu ta nhìn quanh quất rồi hỏi: "Không có ai ở đây à? Vợ mày đâu?"
Tôi nói: "Cãi nhau rồi, đang ở nhà bạn."
Cậu ta nói: "Nằm viện mà không nói với người ta à?"
Tôi nói: "Không."
Cậu ta nói: "Tại sao?"
Tôi nói: "Sao lắm "tại sao" thế? Mày có thể ngồi yên một lúc không? Không thì cút đi."
Cậu ta nhìn tôi một lúc, yên lặng không quá ba giây, rồi nói: "Có phải mày vẫn cảm thấy mình mắc nợ cô ta không?"
Tôi không nói gì.
Cậu ta nói: "Mày đang chuộc lỗi hay là yêu đương đấy?"
Tôi nói: "Mày lo chuyện bao đồng ít thôi."
Cuối cùng cậu ta cũng biết điều mà không nhắc lại chuyện đó nữa.
Mệt rồi, hôm nay tôi viết đến đây thôi, không muốn viết nữa.