Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Thói quen và sự hòa nhập
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đây công ty ký một dự án mới, tôi bận rộn đến mức đầu óc quay cuồng. Vốn là người quen sống an nhàn, đột nhiên có quá nhiều việc khiến tôi loay hoay không kịp trở tay, đầu óc quay mòng mòng.
Bình thường tôi ít việc, chưa từng thuê trợ lý hay thư ký. Mấy ngày nay, lịch trình, cuộc họp, email chồng chất, tôi thường xuyên làm việc này lại quên việc khác, vô cùng khổ sở.
Hoàn toàn trái ngược với tôi, vợ luôn là người rất biết lập kế hoạch và sắp xếp mọi thứ. Em biết mình phải làm gì, có mục tiêu gì trong khoảng thời gian nào... Em ghi rõ ràng những việc cần làm ra một tờ giấy, ngày nào cũng nghiêm túc thực hiện.
Vì vậy, em thường không chịu nổi sự thiếu kế hoạch và tùy tiện của tôi.
Tôi làm việc thực sự rất lộn xộn. Ví dụ, có một ngày tôi ra ngoài làm việc, chạy từ phía Đông sang phía Tây thành phố. Làm xong việc, về nhà tôi mới phát hiện, ồ, còn một việc nữa tiện đường có thể giải quyết luôn, nhưng tôi đã quên mất, thế là lại ra ngoài chạy thêm một chuyến. Sau đó, về nhà tôi lại phát hiện, ồ, sắp đến giờ cơm, sao vừa nãy đi qua siêu thị không mua ít đồ ăn luôn nhỉ? Thế là lại xuống lầu chạy thêm một chuyến.
Vợ còn sốt ruột thay tôi, từng nhiều lần bảo tôi: "Trước khi ra ngoài, anh có thể lập kế hoạch một chút được không? Việc có thể làm trong một chuyến mà anh xem anh ra vào bao nhiêu lần rồi?"
Tôi không để tâm lắm, trêu em: "Kế hoạch gì chứ, kế hoạch của anh là nghe theo em hết."
Em nói tôi nói nhảm. Haha.
Tôi cứ cảm thấy phần lớn thời gian mình giống như một người cha già của em. Giờ nghĩ lại, có lẽ em cũng thấy tôi khiến em phải lo lắng không ngớt.
Về chuyện của chúng tôi, tôi luôn chọn những phần mình thấy thú vị để kể. Nhưng thực ra, chúng tôi cũng chỉ là hai người bình thường, bình thường ở bên nhau, bình thường sống qua ngày. Không có nhiều ngọt ngào như keo sơn, cũng không có nhiều lời thề non hẹn biển hay những biến cố long trời lở đất. Chúng tôi cũng cãi nhau, cũng chiến tranh lạnh, cũng bất đồng với nhau, thậm chí từng tát nhau.
Tám năm nghe có vẻ không ngắn, nhưng thật ra thời gian hai đứa ở bên nhau rất hạn chế. Mấy năm em học cao học còn đỡ: mỗi sáng hôn nhau trong chăn, dậy cùng ăn sáng; buổi trưa em ở trường, tôi đi làm; tối về cùng đi siêu thị, ăn tối xong xem TV với nhau, cùng trò chuyện; hoặc em vào phòng sách viết luận văn, tôi ở phòng ngủ làm việc. Cuối tuần nếu rảnh thì đi xem phim, dạo phố, hoặc mỗi người đi gặp bạn bè. Tính ra, ngoài thời gian ngủ, một ngày chỉ có khoảng bốn năm tiếng bên nhau.
Sau này em tốt nghiệp cao học thì càng bận hơn, dồn hết tâm huyết vào sự nghiệp quán bar. Gần như chỉ còn nụ hôn buổi sáng và bữa tối cùng nhau.
Lúc đầu tôi rất chưa quen, chúng tôi đều là đàn ông bình thường về sinh lý, còn đang ở tuổi sung sức.
Có một ngày tôi tan làm sớm, về nhà lúc hơn ba giờ chiều. Vợ đang ngủ say trong phòng ngủ, tôi lén lút chui vào chăn hôn em. Em bị tôi đánh thức, thế là mọi chuyện phát triển theo hướng không dành cho trẻ em. Em vừa than phiền vừa nói em mới ngủ, buồn ngủ chết đi được, nhưng lại không ngăn tôi trêu chọc.
Sau đó em cũng dùng cách của tôi để trả đũa. Một hôm hơn ba giờ sáng, em từ quán bar về, lén lút trèo lên giường bắt đầu trêu chọc tôi. Tôi cũng bị em đánh thức, và phải trả giá bằng việc hôm sau không thể đi làm.
Dù thời gian gặp nhau mỗi ngày không nhiều, nhưng chúng tôi thực sự đã hòa quyện vào cuộc sống của nhau. Khi rót nước cũng theo thói quen rót cho đối phương một ly; hoa quả trên bàn là loại em thích; giấy vệ sinh trong nhà tắm là em thay sáng nay.
Tám năm, hơn 3000 ngày đêm, khiến tôi có một ảo tưởng – dường như nếu tôi không nhắc em ngày mai trời lạnh hơn, em sẽ không tự mặc thêm áo; nếu không có tôi chăm sóc, em sẽ không ăn cơm một mình; nếu không có tôi bỏ thêm đồ ăn vặt vào ngăn tủ, em sẽ không tự mua.
Nhưng thật ra không phải vậy. Chúng tôi đều đã là người lớn trước khi yêu nhau, không ai thực sự bị ai chiều chuộng đến mức như trẻ con. Chúng tôi đều biết cách chăm sóc bản thân, chẳng phải trước khi gặp đối phương, chúng tôi vẫn luôn sống tốt suốt bấy nhiêu năm đó sao. Cảm thấy đối phương không có mình thì không sống được, thật ra là vì không quen với việc những quan tâm của mình bỗng trở thành thừa thãi.
May mắn là những năm qua đã để lại cho tôi không ít kỷ niệm. Mỗi ngày nhớ lại một chút, ghi chép một chút, có thể an ủi phần nào những nỗi lo lắng vô định trong lòng tôi.