Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 23: Bố tôi và tôi
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối qua tôi ngủ khá sớm, sáng nay tỉnh dậy lúc hơn năm giờ, không phải ba giờ như thường lệ, tôi còn thầm mừng một lúc.
Ban đầu tôi định nằm nướng thêm, nhưng đến năm rưỡi thì thực sự không còn buồn ngủ nữa, đành dậy rửa mặt rồi xuống dưới ăn sáng.
Kết quả là, khi xuống quán ăn sáng dưới nhà, tôi lại gặp thằng bạn thân.
Tôi hỏi: “Sao mày lại ở đây?”
Cậu ta một tay cầm bánh rán ngọt, một tay cầm thìa ăn đậu hũ, nói: “Tao đang định ăn xong rồi mang ít lên cho mày đây.”
Tôi cười nói: “Sợ tao lại chết ở nhà mày à?”
Cậu ta liếc tôi một cái, nói: “Mày cũng biết người ta không thể yên tâm với mày được mà?”
Tôi bảo: “Haha, lần trước chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
Trong quán rất đông người, tôi gọi một lồng bánh bao hấp với một bát sữa đậu. Một lồng tám cái, ăn được năm cái thì tôi thực sự no không ăn nổi nữa. Tôi châm một điếu thuốc hút.
Cậu ta nhìn tôi, vừa lắc đầu vừa chép miệng nói: “Cái lượng cơm này của mày còn thua cả con gái tao.”
Tôi bảo: “Con gái mày chắc chắn giống mày.”
Cậu ta nói: “Đúng thế thật, nó ăn kinh lắm, giờ lên cân đến mức tao nhìn còn phát sầu.”
Cậu ta ăn xong cũng lôi một điếu từ hộp thuốc của tôi, nói: “Đừng làm ô nhiễm không khí nữa, ra ngoài hút đi.”
Tôi bảo được thôi.
Xe cậu ta đậu trong khu nhà. Tới bên xe, cậu ta lại không mở cửa xe cho tôi, bảo gần đây đang cai thuốc, nên hai thằng cứ đứng ngoài hút. Vợ mà ngửi thấy lại cằn nhằn.
Tôi bảo: “Mày cứ bảo tại tao hút là được chứ gì.”
Cậu ta nói: “Mày hút thì chẳng phải tao cũng hút theo sao.”
Lười đôi co với cậu ta, hai thằng tựa vào xe mà hút.
Cậu ta hỏi: “Mày với người kia còn liên lạc nữa không?”
Chắc cậu ta vẫn nghĩ hai đứa tôi chỉ chia tay đùa thôi, rồi vài ngày là làm lành ngay ấy mà.
Tôi nói thật với cậu ta: “Có liên lạc.”
Cậu ta nhìn tôi, chờ tôi nói tiếp.
Tôi cố tình giả vờ không hiểu, cũng nhìn lại cậu ta.
Cậu ta bực mình tặc lưỡi một cái, giục: “Rồi sao nữa?”
Tôi bảo: “Chẳng sao cả, em ấy bảo chia tay rồi và kêu tao đừng trông chừng nữa.”
Cậu ta nói: “Nếu là hồi trước, chẳng phải mày đã sớm mặt dày mày dạn mà đuổi theo rồi sao?”
Tôi bảo: “Lần này tao không muốn đuổi theo nữa.”
Cậu ta không nói gì. Một lúc sau, tự dưng cậu ta thở dài một cách khó hiểu, nói: “Tụi mày như thế này thì đúng là chẳng có cách nào. Tuy tao kết hôn còn chưa lâu bằng thời gian tụi mày ở bên nhau, nhưng cũng đã năm sáu năm rồi. Nói thật, cũng có lúc chán. Ngày tháng hai người cứ lặp đi lặp lại chỉ có bấy nhiêu chuyện. Ra ngoài gặp mấy em trẻ đẹp cũng từng rung rinh, nhưng từ khi con gái tao ra đời thì cảm giác lập tức khác hẳn. Nhà là nhà, rốt cuộc bên ngoài vẫn khác lắm.”
Tôi bật cười ngay, nói: “Chuyện này thì liên quan gì chứ? Còn thiếu gì người có con rồi vẫn ly hôn chắc?”
Cậu ta há miệng mấy lần, tay chân múa may định giải thích với tôi, nhưng cái trình độ văn hóa cấp hai của cậu ta đã hạn chế khả năng diễn đạt. Cuối cùng, cậu ta bực bội vung tay nói: “Thôi nói mày cũng chẳng hiểu đâu!”
Tôi bảo: “Hahahaha...”
Nói chuyện một lúc thì cũng gần đến giờ. Tôi định ngồi xe cậu ta đi làm luôn, ai ngờ bố tôi gọi tới.
Bố bảo đứa em trai của tôi bị chó cắn, ông đang ở ngoại tỉnh, mẹ kế không biết lái xe, nên nhờ tôi đưa đi trung tâm y tế tiêm vắc-xin dại.
Tôi định mở miệng nói gọi xe là xong, nhưng lời vừa ra đến miệng lại nuốt ngược vào. Tôi bảo được, tôi sẽ qua ngay, bảo họ đợi tôi một lúc.
Không biết có phải vì tuổi đã lớn rồi không, vài năm nay bố tôi bỗng nhiên muốn làm một người cha. Có lẽ ông cảm thấy hơi có lỗi với tôi, cứ quanh co muốn tôi hòa nhập với cái gia đình mới của ông. Hôm nay ông tìm cớ bảo tôi về nhà ăn bữa cơm với mẹ kế và em trai, ngày mai lại bảo có tiệc gia đình kêu tôi đón em trai cùng tới khách sạn nào đó.
Có lúc tôi cũng thấy ông ấy không dễ dàng gì, gần năm mươi tuổi mới thực sự có một gia đình để bắt đầu sống đàng hoàng, nên tôi không muốn làm ông mất hứng. Hơn nữa, nói công bằng thì thật ra bố tôi đối xử với tôi cũng không tệ, thậm chí còn rõ ràng hơn so với mẹ ruột tôi.
Nhưng có những chuyện, một khi đã muộn thì chính là muộn. Tôi thật sự không hòa nhập nổi với cái nhà đó, và tôi cũng không cảm thấy thiếu một ngôi nhà thì khó khăn hay tội nghiệp gì lắm. Ông ấy muốn bù đắp cho tôi thì tôi biết, nhưng thực sự không cần thiết.
Thật ra, đời người chỉ sống trong những khoảnh khắc thăng trầm ấy, vỏn vẹn một khoảnh khắc cảm xúc đó thôi. Có rất nhiều thứ năm xưa tôi muốn mà không có được, nhưng qua thời điểm ấy rồi, khi cầm được trong tay lại thấy thừa thãi.
Có khi tôi thực sự thấy, ở một vài mặt, tôi với ông ấy đúng là cha con ruột, giống nhau quá.
Tôi bảo thằng bạn đến công ty trước. Con của mẹ kế tôi bị chó cắn, tôi cần đưa nó đi tiêm mũi thuốc.
Thằng bạn phản ứng y như tôi, mở miệng nói: “Gọi xe tự đi không được à? Còn cần mày đích thân chạy qua nữa?”
Tôi bảo đây là thế hệ thứ hai nhà tôi tập trung bồi dưỡng, toàn bộ trông cậy nó nối dõi tông đường, không thể để xảy ra sơ suất được.
Lái xe tới chỗ bố tôi thì đã hơn tám giờ. Thằng nhóc bị cắn cũng khá nặng, tay đầy máu khô. Mẹ kế vừa nhìn là tôi đã biết cô ấy mới khóc xong. Tôi tới thì cô ấy luống cuống nói năng lộn xộn, không rõ chuyện gì. Nghe mãi tôi mới hiểu là thằng bé bị chó trong khu cắn.
Cũng chẳng trách được tại sao bố tôi cứ khăng khăng đòi tôi qua, vì hoảng loạn thế này chắc cũng không tìm nổi trung tâm y tế.
Ra ngoài đúng lúc kẹt xe, tôi phải đi hai tiếng mới tới trung tâm. Khi bác sĩ sát trùng vết thương thì thằng bé khóc lóc om sòm.
Tôi nói: “Này, có chí khí một chút được không thế.”
Nó nói: “Đau.”
Tôi lấy điện thoại quay video nó, bảo: “Nào Chiến Đại Bảo, nhìn ống kính đây, anh quay lại khoảnh khắc anh hùng của nhóc.”
Thằng bé cũng có gánh nặng thần tượng nặng ghê. Thấy tôi quay thì lập tức nín khóc, mặt mày nghiêm túc giơ tay làm dấu “yeah” với tôi. Dù khóc lóc đến nỗi mũi đỏ mắt đỏ mà nó còn hỏi tôi quay nó có đẹp không, suýt nữa làm tôi cười ngã ra đất.