Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 27: Gặp ác mộng
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gặp ác mộng, tỉnh dậy cả người đẫm mồ hôi lạnh, ga giường ướt một nửa. Tôi đứng dậy thay ga giường vỏ gối, nhưng không dám ngủ tiếp. Chạy ra ban công hút thuốc, tay run đến nỗi không cầm nổi điếu, làm rơi hai điếu xuống đất. Điếu thứ ba là điếu cuối cùng, đành ngồi xổm trên sàn mà hút, lỡ có rơi thì còn nhặt lại được.
Lâu lắm không mơ những giấc mơ như vậy, làm tôi sợ chết khiếp.
Trong mơ có vài cảnh là thật, có vài cảnh chưa từng xảy ra. Có lúc vợ tôi bị người ta chặn ở góc lớp học gần thùng rác thời cấp ba để đánh hội đồng; có lúc em nằm trên sofa phòng khách nhà mình, gọi Lão Chiến lấy cho em quả táo; có lúc lại là đám người khiêng em định ném ra khỏi cửa sổ lớp học... mọi thứ cứ rối tinh rối mù.
Trong trí nhớ của tôi, hồi cấp ba không có ai thực sự đánh em, em cũng chưa từng khóc ở trường. Trong mơ, có một cảnh em chảy máu đầu. Đám đông giải tán, em ôm cánh tay ngồi xổm trên đất, trông rất đau đớn. Tôi đến đỡ em, nhưng vừa chạm vào thì áo đồng phục của em đã thấm ra một vết máu, chạm đến đâu máu thấm đến đó. Em vừa khóc vừa hét lên rằng đau quá, xin tôi đừng chạm vào. Tôi cũng khóc, nói sẽ đưa em đi bệnh viện, nhưng em cứ lặp đi lặp lại 'đừng chạm vào'... Rồi em dần trở nên trong suốt, biến mất. Tôi có giữ thế nào cũng không giữ được. Sau đó, tôi giật mình tỉnh giấc.
Hút thuốc xong, tôi mở điện thoại xem tường WeChat. Hôm nay vợ tôi vẫn đang ở Chiang Mai mua sắm, dòng trạng thái viết: "Tiểu Lưu hèn mọn kiếm chút lộ phí về nhà", hỏi trong danh sách có ai cần mua hộ không, quan hệ tốt thì giảm 20%, đẹp trai thì miễn phí.
Dù trong ảnh em chỉ lộ ra một tay đẩy xe hàng, nhưng đã khiến tôi yên tâm hơn nhiều.
Tôi không sợ chết, nhưng cái chết đối với tôi vẫn là chuyện đáng sợ. Rất phức tạp, không biết phải giải thích thế nào.
Ban ngày bố tôi từ ngoại tỉnh về, tối gọi tôi đến nhà ông ấy ăn cơm, nói mẹ kế đã làm một bàn đồ ăn ngon, lần này không có món nào làm tôi dị ứng.
Thực sự tôi rất lười đi, đã từ chối mấy lần, nhưng bố tôi hơi bực, nói rằng mẹ kế cố tình làm cho tôi. Nhóc Chiến ở đầu dây bên kia hét lên: "Mau đến ăn cơm đi! Không thì em ăn hết, không chừa cho anh đâu!"
Tự dưng bố tôi cũng trở nên trẻ con theo nó, nói: "Nghe thấy chưa? Không chừa cho con đâu!"
Tôi bị hai người họ chọc cười. Đột nhiên tôi nhận ra, trong mắt nhóc Chiến, có lẽ bố tôi là một người cha tốt. Đôi khi tôi thật sự thắc mắc, đàn ông trưởng thành chậm đến mức nào. Ông ấy đã sinh tôi khi mới ngoài hai mươi tuổi, vậy mà đến năm mươi tuổi mới học được cách làm cha.
Tối đó tôi vẫn đến nhà ông ấy ăn cơm. Mẹ kế không ngừng gắp thức ăn cho tôi, nói hôm đó bà ấy sợ chết khiếp, lúc đi còn quên nói lời cảm ơn tôi.
Tôi vừa định nói không sao.
Bố tôi đã chen vào, không vui nói: "Người một nhà không nói khách sáo, em cảm ơn nó làm gì? Em trai bị chó cắn, anh trai đưa đi bệnh viện là chuyện đương nhiên."
Mẹ kế không thoải mái như ông ấy, vẫn hơi ngượng ngùng cười với tôi, nói: "Người một nhà cũng phải nói cảm ơn chứ..."
Ăn xong, mẹ kế đi xem nhóc Chiến làm bài tập, tôi và bố ngồi phòng khách hút thuốc.
Ông ấy hỏi tôi: "Chứng mất ngủ của con thế nào rồi?"
Tôi nói: "Cũng tạm, vẫn vậy."
Chuyện tôi ngủ không ngon bắt đầu từ thời cấp ba, ông ấy cũng biết, trước đây từng đưa tôi đi khám. Sau khi xuất ngũ, tôi không đi khám nữa.
Ông ấy nói gần đây gặp một bác sĩ, hiệu quả rất tốt, bảo tôi đi khám lại.
Tôi cười, nói: "Sao vậy? Bố cũng mất ngủ à?"
Ông ấy trừng mắt, nói đó là do tuổi tác, là hiện tượng bình thường.
Tôi nói tôi cũng hơn ba mươi rồi, cũng là hiện tượng bình thường.
Ông ấy nói tôi vớ vẩn, có bệnh thì đi khám, cứng đầu làm gì. Rồi ông ấy đưa tôi một tấm danh thiếp. Tôi chẳng buồn cãi, liền nhét danh thiếp vào túi.
Nói thật, có gì đâu mà phải khám. Bác sĩ nào cũng sẽ nói y như nhau, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là lo âu quá mức, kê ít thuốc bảo uống đúng giờ, vận động nhiều, uống nhiều nước, ăn uống lành mạnh, sinh hoạt điều độ.
Thời này ai mà chẳng có chút lo âu. Ngay cả người bạn vô tư nhất của tôi, khi lo lắng chuyện gì, vẫn phải uống thuốc ngủ.
Tôi cũng từng uống thuốc chống lo âu, chống trầm cảm. Uống vào thì buồn ngủ, nhưng buồn ngủ cũng chưa chắc đã ngủ được, người còn uể oải, kiệt sức. Ngoài việc cuối cùng có xu hướng tự sát rõ ràng hơn, tôi không thấy có tác dụng gì khác.
Nói thế nào nhỉ, cũng tùy người thôi. Tôi không nói thứ này không chữa được. Nếu mọi người có vấn đề tâm lý tương tự, đừng vì tôi nói linh tinh mà tuyệt vọng. Cần khám thì khám, cần điều trị thì điều trị, hãy nghe lời bác sĩ, đừng tự ý ngừng thuốc, nếu không dễ xảy ra chuyện mà không biết. Nhưng tốt nhất đừng coi mình là bệnh nhân. Cứ nói với bản thân rằng mình chỉ là một người bình thường có tâm trạng không tốt. Cảm giác chán nản dễ gây nghiện, càng tự làm mình khổ thì lại càng khổ.
Tốt nhất là tìm đến tận gốc rễ, có những thứ không phải chỉ uống thuốc là giải quyết được.
Thôi, tôi không nói lung tung nữa. Nói một hồi lại lạc đề mất.