Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 28: Người vợ của tôi
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vợ tôi là người từ nhỏ đã lớn lên trong một môi trường khá chuẩn mực. Bố em là cán bộ cấp phòng ban ở địa phương chúng tôi, một người rất chính trực, không thích đi cửa sau, nên dù đã cống hiến gần hết đời người, ông vẫn giữ nguyên chức vụ cấp phòng ban mà không được thăng tiến. Mẹ em cũng là công chức.
Nói ra thì hai đứa tôi cũng xem như môn đăng hộ đối. Bố tôi sau này mới định cư ở Bắc Kinh, nhưng trước đây ở quê, bố tôi và bố em từng là đồng nghiệp. Lúc đó tôi còn nhỏ nên mãi về sau này mới biết.
Bố tôi là kiểu người khá khôn khéo, thích đầu cơ và có quan hệ tốt với cấp trên. Bố em cho rằng bố tôi có ý đồ không đàng hoàng, còn bố tôi lại nghĩ đàn ông mà không có dã tâm thì sống phí hoài. Vì thế, hai người họ không ưa nhau. Sau này bố tôi từ chức để kinh doanh, hai người càng không còn liên lạc gì.
Trước đây khi tôi đăng bài trên diễn đàn, nhiều người rất ngưỡng mộ chúng tôi ở điểm cả hai đều không phải công khai giới tính thật với gia đình.
Bố mẹ tôi thì không quản lý được tôi, còn em lại có một gia đình thật sự cởi mở và tốt bụng.
Nhưng theo lời vợ, thật ra họ cũng không cởi mở đến mức đó, hồi ấy cũng là do bị ép buộc.
Chuyện của em hồi cấp ba trở nên ầm ĩ đến mức cả trường đều biết. Quê chúng tôi là một nơi nhỏ, đồng tính luyến ái vẫn được xem là một chuyện khá chấn động. Em lại là học sinh giỏi được trường trọng điểm bồi dưỡng, nên ngay khi tin đồn lan ra, giáo viên lập tức liên hệ với bố mẹ em.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn rất biết ơn vì vợ có được bố mẹ cởi mở và dũng cảm như vậy. Nếu không có họ, tôi không tưởng tượng nổi khoảng thời gian đó một mình vợ đã phải vượt qua như thế nào.
Thậm chí lúc đó tôi cũng phải uống thuốc và đi khám bác sĩ, nhưng người bị tổn thương sâu sắc nhất, đau khổ nhất mãi mãi không thể là tôi.
Vợ nói thật ra lúc đó bố em cũng không chấp nhận được việc em là đồng tính, nhưng không còn cách nào khác. Lúc đó tất cả mọi người đều quay lưng với em, họ chỉ có thể chọn đứng bên cạnh ủng hộ em, nếu không họ sợ em sẽ nghĩ quẩn.
Lúc đó, áp lực của bố em chắc cũng không kém em. Dù là cán bộ lớn hay nhỏ, trong cơ quan đều sẽ bị người ta đàm tiếu.
Tôi luôn cảm thấy sức mạnh bất khuất của vợ thật ra có liên quan rất lớn đến gia đình em. Năm nay, vào khoảng tháng 4-5, khi bộ phim "Cậu bé nổi loạn" ra rạp, cả tường WeChat đều đăng câu "Đứa trẻ hạnh phúc dùng tuổi thơ để ôm ấp cả cuộc đời, đứa trẻ bất hạnh dùng cả cuộc đời để chữa lành tuổi thơ". Vợ thừa nhận mình là kiểu đứa trẻ hạnh phúc, tôi còn cảm thấy may mắn hơn em.
Bố mẹ em biết chúng tôi ở bên nhau, nhưng lại không biết tôi chính là kẻ đầu sỏ khiến em bị cả trường bắt nạt. Tuy nhiên, điều này cũng không ảnh hưởng đến việc bố em không thích tôi.
Ở chỗ chúng tôi, họ Chiến vốn không nhiều. Hai đứa lại là bạn học cấp ba, nên chỉ cần nói chuyện vài câu là người ta biết bố tôi là ai. Bố em rất không ưa cách làm người của bố tôi, điều này tôi không có gì để bào chữa. Những chuyện không hay của bố tôi, chắc người khác không chỉ mới biết một hai chuyện. Hơn nữa, mẹ tôi cũng không phải người hiền lành gì. Tóm lại là cả nhà tôi không ai có tiếng tốt.
Cũng may vợ tôi là em. Nếu tôi thích một cô gái nào đó xuất thân từ gia đình đàng hoàng, chắc chắn bố mẹ người ta sẽ không đời nào gả con gái cho tôi. Haha.
Gần như năm nào tôi cũng về nhà cùng vợ hai ba lần, chọn lúc bố mẹ em đang nghỉ. Dịp Tết thì ở một thời gian, Quốc khánh cũng ở vài ngày, bình thường có thời gian rảnh rỗi thì thỉnh thoảng lại về thăm. Chúng tôi sống luôn ở nhà em, hai đứa ngủ trong phòng em.
Thật ra mẹ em cũng khá tốt với tôi. Tôi cao 1m86, vợ làm tròn thì được 1m7, nhưng mẹ em luôn nghĩ bình thường chắc chắn là vợ bắt nạt tôi, haha, em suýt thì tức chết.
Thật ra tôi cảm thấy bình thường có lẽ tôi bắt nạt em nhiều hơn, chủ yếu là tôi hay nói mấy câu chọc ghẹo. Đôi khi tôi cũng tự thấy mình rất đáng ghét, cứ không có việc gì là lại thích tìm em cãi nhau.
Có lúc em đi đôi giày mới, đứng trước gương làm điệu, tôi lại rất thích trêu: "Ồ, dạo này có vẻ cao lên nhỉ, trông cuối cùng cũng được 1m6 rồi."
Em giận dữ sửa lại: "Em vốn đã 1m6 rồi! À! Không! 1m7!"
Tôi nói: "Ahahaha!"
Nhưng mỗi lần về nhà em, tôi sẽ không trêu nữa. Em thì không như vậy, em quen sai khiến tôi, nằm trên sofa giơ chén trà lên với tôi: "Lão Chiến, rót cho em cốc nước!"
Hoặc là: "Lão Chiến, rửa ít hoa quả vừa mua đi."
Còn có: "Ồ, hình như hơi lạnh, Chiến Dữ Đình, lấy cho em cái chăn."
Mẹ em thường không chịu nổi, mắng em: "Con không có tay à! Tự đi lấy đi!"
Tôi ném chăn lên người em, hả hê nói: "Nghe chưa! Tự đi lấy đi!"
Em bắt đầu diễn kịch, ôm chăn khóc lóc với mẹ: "Bình thường là anh ấy bắt nạt con, con về nhà có bố mẹ làm chỗ dựa mới dám sai khiến anh ấy một chút..."
Mẹ em khoanh tay lạnh lùng nhìn em. Em chỉ vào tôi: "Anh ấy quá giỏi giả bộ! Bình thường không phải thế đâu! Mẹ không thấy bình thường anh ấy chèn ép con thế nào!"
Tôi nói: "Ở nhà bình thường ai nấu cơm?"
Em nói: "Anh."
Tôi nói: "Ai giặt quần áo?"
Em nói: "Anh."
Tôi nói: "Mẹ xem."
Vợ lại nhảy dựng lên gào: "Đồ khốn! Sao anh chỉ hỏi những việc anh làm?! Sao không nói rửa nồi là em, tưới hoa là em, lau nhà là em!"
Rồi em cầm cái gối đuổi đánh tôi khắp nhà. Mẹ em càng tin rằng bình thường là em bắt nạt tôi. Haha.