Chương 29: Ảnh

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về cách xưng hô, thực ra tôi không quá để tâm, chủ yếu là do thói quen. Bình thường tôi rất ít khi gọi tên em. Trước đây tôi cũng từng nghĩ rằng sau khi chia tay thì nên đổi cách xưng hô, nhưng cứ viết được một đoạn, tôi lại gọi thành 'vợ', nên tạm thời cứ để vậy.
Tôi và vợ có một người bạn chung tên là Tóc Bím, cô ấy mở một studio ảnh. Khoảng năm sáu năm trước, khi chúng tôi đi du lịch Phúc Kiến, đã nhờ cô ấy chụp cho một bộ ảnh kỷ niệm.
Lần đó dường như sắp đến lễ Thất tịch, hai đứa tôi cũng đã yêu nhau được hai năm. Tôi muốn rủ vợ đi chụp một bộ ảnh kỷ niệm, dù không mặc đồ cưới, nhưng tôi lại muốn cô ấy chụp cho chúng tôi ra được cái "chất" ảnh cưới.
Chúng tôi đã thay bốn, năm bộ quần áo, đều là đồ đôi cả. Một bộ là áo khoác màu kaki, một bộ là vest xám theo phong cách thoải mái, không thắt cà vạt. Ngoài ra còn có một bộ áo da màu đen và một bộ áo len màu nhạt, trông giống như trang phục thường ngày.
Cứ thế chạy nhảy, đi dạo, chụp ảnh suốt cả ngày trời. Đến khi xem ảnh, tôi mới thấy cô ấy lại chụp hai người yêu nhau thành kiểu anh em xã hội đen vừa cùng nhau vào sinh ra tử, trông như mới đi đánh nhau về.
Về độ đẹp, thì bức nào cũng rất đẹp. Có bức hai đứa tôi mặc vest ngồi xổm hút thuốc (vợ tôi vốn không biết hút, vì hiệu ứng ảnh nên mới hút thử một hơi, suýt sặc đến nôn thốc nôn tháo). Có bức hoàng hôn đứng trên cầu, áo khoác bị gió thổi bay, tạo cảm giác rất có hồn. Có bức chúng tôi bước đi nhưng mắt không nhìn nhau. Lại có bức em đeo kính râm kéo cổ áo tôi lại hôn, tư thế trông rất ngông cuồng. Nhiếp ảnh gia đã đặt tên cho bức ảnh đó là: “Nằm vùng mười năm, cuối cùng lại yêu con trai của trùm xã hội đen!” Haha.
Thế nhưng, đó lại không phải là bức tôi thích nhất. Bức tôi thích nhất là lúc Tóc Bím đang thay ống kính, hai đứa tôi trò chuyện với nhau, và cô ấy đã chụp lén khoảnh khắc đó.
Hôm đó trời âm u. Hai đứa tôi mặc bộ vest xám có phần luộm thuộm, đứng trên mấy tảng đá bên sông. Phía sau là bầu trời xám xịt, dòng sông Mân màu xanh xám cùng những tòa nhà cao tầng xa xa. Tảng đá không lớn, hai đứa chúng tôi đứng đối diện nên phải dính sát vào nhau. Lúc đó, dường như tôi lại chọc giận em. Trong ảnh, tôi cười kiểu “Thế nào, giận rồi à?”, còn em thì kéo kính râm xuống một nửa, hất cằm lên như đang nói: “Em đang nói nghiêm túc, sao anh lại thế chứ!”
Trong cả bộ ảnh, tôi chỉ thích duy nhất bức này. Tóc Bím thì bức nào cũng hài lòng. Vốn dĩ, chi phí chụp bộ này là hơn ba mươi ngàn, nhưng cuối cùng cô ấy không lấy tiền, nói rằng muốn tự in một bộ để quảng bá.
Vợ tôi rất vui vẻ nói: “Oa, hai đứa mình tiết kiệm được ba mươi ngàn rồi!”
Tôi liền nói: “Nói nhảm. Thuê anh làm người mẫu, riêng phí "lên sàn" của anh đã ít nhất bốn mươi ngàn rồi, cô ấy còn nợ chúng ta mười ngàn đấy.”
Vợ tôi quay sang nói với Tóc Bím: “Đúng đấy! Mời bọn tôi đi ăn cơm đi!”
Tóc Bím cười nói: “Hai người nhà này đúng là không biết xấu hổ mà.”
Nhưng cuối cùng, cô ấy vẫn mời chúng tôi đi ăn cơm, nói là để làm tròn trách nhiệm chủ nhà.
Từ bộ ảnh đó, hai chúng tôi đã chọn ra mấy bức phóng to để treo trong nhà. Lấy mấy bức đặt ở bàn làm việc trong phòng sách, mấy bức ở đầu giường phòng ngủ, mấy bức treo ở hành lang, mấy bức để trên tủ TV...
Bức tôi thích nhất được in to nhất, treo trên tường phòng khách.
Có lần, mẹ em đến thăm. Vào nhà thấy khắp nơi đều là ảnh, mẹ còn khen chúng tôi rất ăn ảnh. Lúc về, mẹ đã chọn hai khung ảnh nhỏ mang theo.
Sau đó, vợ tôi đóng sập cửa phòng ngủ lại, sợ hết hồn mà nói: “May mà không để mẹ thấy bên trong!”
À, trên tường phòng ngủ treo một bức ảnh em đang hôn tôi.