Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 37: Vài chuyện anh yêu tôi
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Bé Phúc Đáng Yêu]
Những tin nhắn "nhớ em" tôi nhận được ngay khi xuống lầu, những thông báo tin nhắn không ngừng reo trong lúc làm việc, nụ hôn trước khi anh ra khỏi nhà, cái ôm lúc tôi thức giấc buổi sáng, và cả lời "yêu em" anh lén nói mỗi khi tôi vừa tỉnh giấc... Tất cả những thứ chứng minh anh yêu tôi đang dần giảm bớt.
Đây là năm thứ tám chúng tôi ở bên nhau, tôi biết có lẽ chúng tôi sắp chia tay.
Mỗi sáng thức dậy, nhìn gương mặt vừa đểu vừa đẹp trai của anh, dù anh đã tỉnh hay còn đang say giấc, tôi đều không khỏi thầm nghĩ: đúng là đồ đểu, sao vẫn đẹp trai như hồi cấp ba thế không biết.
Nếu anh đã tỉnh, anh sẽ trao tôi một nụ hôn, rồi giục tôi dậy ăn sáng. Còn nếu anh vẫn ngủ, tôi sẽ lặng lẽ ngắm anh thêm một lát.
Rất nhiều bạn bè xung quanh ngưỡng mộ tình yêu tám năm của chúng tôi. Chúng tôi gần như trở thành cặp đôi kiểu mẫu trong nhóm bạn, trong cái thời đại mà chuyện tình ba tháng đã được coi là dài, thì chúng tôi được ví như một truyền thuyết.
Mấy hôm trước, một người bạn quen lâu trên mạng của tôi vừa chia tay, liền tìm đến hỏi tôi bí quyết giữ gìn tình cảm tám năm của chúng tôi là gì.
Tôi đáp: "Haizz, bí quyết cái gì chứ, chúng tôi sắp chia tay rồi đây này."
Cậu ta không tin, bảo tôi đừng đùa giỡn.
Tôi cũng không giải thích gì thêm.
Có lẽ trong mắt nhiều người, tình cảm càng lâu thì càng bền chặt. Bố mẹ tôi cũng thường nói vậy, câu nói tưởng chừng như phàn nàn đầy vô vị "đúng là vợ chồng già rồi" thật ra lại chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc.
Tuy nhiên, tám năm không khiến tình cảm của chúng tôi trở nên bình lặng hay mặc nhiên. Tám năm này, trong khi anh ngày càng trở nên quan trọng với tôi, thì tôi lại càng lúc càng bất an hơn trước.
Có lẽ do thường xuyên dùng máy tính, hai năm nay anh bắt đầu bị cận nhẹ. Tôi đưa anh đi đo kính, là loại kính không gọng, anh chỉ đeo khi lái xe và dùng máy tính.
Hôm vừa mua kính xong, lúc lái xe về, anh đỡ gọng kính, cảm thán nói đã lâu rồi anh không nhìn rõ số trên đèn giao thông. Tôi quay đầu nhìn anh, khen anh đeo kính trông rất ra dáng một tên trai đểu nhã nhặn mà xấu xa.
Anh rất đắc ý, nhếch mép cười, rồi đưa tay sang nhéo vành tai tôi.
Dường như dù thời gian có trôi qua bao lâu, tôi vẫn sẽ cảm động đến mức muốn khóc vì những hành động nhỏ không gây đau đớn hay khó chịu của anh. Đôi khi chính tôi cũng cảm thấy mình thật bệnh hoạn.
Từ hồi cấp ba, anh đã luôn như vậy, nhẹ nhàng tiện tay trêu chọc tôi một chút, rồi mãn nguyện nhìn tôi cả ngày tay chân luống cuống như đứa ngốc vì những hành động không hề để tâm của anh.
Anh luôn thản nhiên đến mức khiến người ta phải nghiến răng. Hồi trước, anh tỉnh bơ giơ cao phần tình cảm tôi đã cẩn thận che giấu bấy lâu trước mặt mọi người, cười nói thật kinh tởm, sau đó lại có thể chạy đến trước mặt tôi, mặt không đổi sắc mà nói thích. Lúc theo đuổi tôi, anh cũng luôn trưng ra vẻ không quan tâm, như thể việc tôi có đồng ý hay không cũng chẳng khác gì nhau, hoàn toàn không để ý.
Đôi khi tôi thật sự rất ghét sự thờ ơ của anh.
Chuyện chia tay, tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi, ngay từ ngày đầu tiên, tôi đã luôn nghĩ đến ngày hôm nay.
Chỉ là tôi thực sự không ngờ chúng tôi lại có thể ở bên nhau lâu đến thế. Ban đầu, tôi đã tự nhủ với lòng mình rằng đừng quá nghiêm túc, chỉ là để thỏa mãn thôi, nhưng dần dần, tất cả những suy nghĩ đó đều tan biến mất.
Có một lần, tôi mượn hơi men lén nói thầm với Lão Phú: "Lão Phú này, gần đây mình rất sợ, thời gian càng lâu mình càng sợ."
Lão Phú hỏi: "Cậu sợ gì?"
Tôi nói: "Chiến Dữ Đình."
Cô ấy cười một tiếng chẳng đứng đắn chút nào, rồi hỏi: "Sao, anh ta bạo hành gia đình à?"
Tôi nói: "Mình sợ mình yêu anh ấy, mình sợ mình yêu anh ấy nhiều hơn anh ấy yêu mình."
Lão Phú 'chậc' một tiếng rồi nói: "Đừng khoe nữa được không?"
Tôi nói: "Không phải khoe đâu, mình thật sự sợ, mình sợ mình lại trở nên hèn mọn, sợ mình hèn mọn như vậy rồi anh ấy sẽ lại thích người khác."
Lão Phú liếc tôi, lấy điện thoại gọi: "Lão Chiến à? Vợ anh say rồi, chúng tôi đang ở XXX, đến đón đi."
Tôi nói tôi không say!
Cô ấy nói vào điện thoại: "Anh nghe xem... anh nghe xem..."
Quá buồn bực, thế là sau đó, lúc Lão Chiến đến, tôi thật sự say khướt.
Trên đường về, anh lái xe, hỏi tôi: "Sao vậy? Không vui à?"
Tôi đáp: "Không phải."
Anh nói: "Thôi đi, môi em sắp trề ra đến nơi rồi kìa."
Tôi không nói gì. Anh đưa tay vuốt mặt tôi, hỏi: "Ai lại chọc em rồi?"
Lại nữa, có lẽ vì đã uống rượu và đang rất buồn bực, tôi cáu kỉnh gạt tay anh ra: "Đừng chạm vào em."
Anh khựng lại một chút, không nói gì. Suốt đường về, không ai nói với ai câu nào, nhưng tôi đã bắt đầu cảm thấy áy náy.
Đến nhà, anh xuống xe. Tôi vẫn ngồi trong xe không nhúc nhích. Anh đợi một lúc rồi mở cửa ghế phụ nhìn tôi.
Không hiểu sao tôi đột nhiên thấy rất buồn, rượu uống hôm nay như trào hết ra từ trong mắt. Tôi hỏi: "Có phải tính nết em rất kỳ quặc không?"
Lúc đầu anh chỉ đứng yên đó nhìn tôi, một lúc sau mới thở dài đầy bất đắc dĩ, dáng vẻ như không biết phải làm sao. Anh hỏi: "Em cũng biết mình kỳ quặc à?"
Đồ khốn, đồ trai thẳng chết tiệt, không thể nói được một câu dễ nghe hơn à...
Tôi nói: "Đúng là kỳ quặc thế đấy! Không thích hầu hạ thì thôi, thích tìm ai thì tìm!"
Anh cười 'hừ' một tiếng, nói: "Không có chuyện đó đâu, kỳ quặc thế nào cũng là của anh."
Tôi biết rằng trước mặt anh, tôi luôn cố tình gây sự, và cũng biết rằng điều này là thứ đang hăng say mài mòn tình cảm của chúng tôi nhất. Nhưng tôi không thể kiểm soát được bản thân, cứ hết lần này đến lần khác vô cớ gây chuyện chỉ để thử xem anh có còn yêu tôi không.
Tôi biết anh mệt, tôi cũng mệt. Cả hai chúng tôi đều sắp bị ép đến phát điên rồi. Tại sao lại phải như thế chứ.
Cuối cùng anh nghiêm túc nói: "Xuống xe."
Tôi ngoan ngoãn bước xuống.
Anh lạnh lùng nhìn tôi một lúc, rồi bất ngờ cúi người ôm tôi, dịu giọng nói: "Quậy xong chưa? Hồi cung đi ngủ nhé?"
Tôi muốn nói xin lỗi, nhưng cuối cùng lại bảo: "Khởi giá đi."
Anh cõng tôi trên lưng, và nói: "Được rồi."