36. Chương 36: Thật sự xin lỗi

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay

Chương 36: Thật sự xin lỗi

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành thật mà nói, dạo gần đây cuộc sống của tôi không mấy suôn sẻ. Ban ngày vẫn bận rộn với công việc, tối đến thì phải uống thuốc mới ngủ được, chẳng còn tâm trí để viết lách gì.
Vốn dĩ, tôi đã lâu lắm rồi không dùng thuốc ngủ. Một là vì cơ thể đã sớm nhờn với thuốc an thần, phải dùng liều cao mới có tác dụng; hai là dù có đổi sang loại thuốc nào đi chăng nữa, chúng đều ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần ban ngày, tôi ghét cái cảm giác uể oải đó.
Thế nhưng, dạo gần đây, ngay cả việc vận động cũng không giúp tôi dễ ngủ hơn được nữa, tim bắt đầu có chút khó chịu. Bác sĩ đã kê cho tôi một loại thuốc ngủ tác dụng nhanh. Ưu điểm của nó là giúp tôi chìm vào giấc ngủ ngay lập tức, tác dụng ngắn, không ảnh hưởng đến công việc ngày hôm sau. Nhược điểm thì đúng là rất ngắn, thường thì mười một giờ ngủ, ba giờ sáng đã tỉnh giấc. Dù sao thì cũng đủ rồi.
Chỉ là trước đây, tôi còn có thể lên đây viết vài chuyện thú vị về quá khứ. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhắc đến em, tôi chỉ có thể nghĩ đến hình ảnh em rơi nước mắt trước mặt tôi ngày hôm đó. Tôi không thể chịu đựng được, nên chẳng thể hồi tưởng thêm nữa.
Tôi vẫn luôn nói yêu em, nhưng trên đời này, ngoài tôi ra, có lẽ chẳng có ai khiến em phải khóc nhiều đến vậy.
Hôm qua, tôi lén đăng nhập vào tài khoản âm nhạc của em, và thấy rằng mấy ngày nay em đã nghe bài "Đáng tiếc em là chòm sao Bảo Bình" (1) tới 126 lần.
Em vẫn luôn như thế, vui thì sẽ nghe Vương Phi, bình thường thì nghe Thái Y Lâm, còn khi không vui, em sẽ phát đi phát lại một bài hát buồn suốt cả đêm.
Em còn từng nói muốn đổi hết nhạc trong điện thoại tôi thành những bài hát vui vẻ. Vậy mà, thực ra trong điện thoại của em cũng toàn là những bài tình ca buồn bã, day dứt.
Thế là, tôi cứ nằm trên giường, phát đi phát lại bài hát này trong danh sách của em suốt cả đêm. Tôi thầm nghĩ, có lẽ giờ em cũng đang mất ngủ giống như tôi, cũng đang nằm một mình trên giường không có tôi, và cùng nghe một bài hát. Dù cho cả hai chúng tôi đều không thuộc cung Bảo Bình.
Chia tay, điều khó chịu nhất đối với chúng tôi có lẽ chính là những thói quen đã ăn sâu vào bản năng cơ thể. Mỗi ngày mở mắt, cơ thể lại vô thức tìm kiếm hơi ấm và mùi hương của đối phương. Sau khoảnh khắc hụt hẫng đó, cảm giác trống rỗng như mất đi tất cả sẽ ập đến, khiến người ta nghẹt thở.
Nhớ lại, từng có một người bạn nói rằng tôi và vợ quá giống nhau, cả hai đều quá nhẫn nhịn, và cũng quá giỏi giả vờ. Lúc ấy tôi không cảm thấy người đó nói đúng, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ thật sự là như vậy.
Lại nghĩ đến một lần cãi nhau, em đã nói: "Chia tay đi, chia tay đi!" Rồi em bỏ nhà ra đi, không mang theo cả điện thoại lẫn ví tiền.
Ngoài trời mưa to, tôi ở nhà cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần khoảng nửa tiếng rồi vội vã chạy ra ngoài tìm em. Chiếc ô bị gió thổi hỏng, người tôi ướt sũng, điện thoại cũng bị ngấm nước mà hỏng luôn. Cứ thế, tôi dầm mưa lo lắng chạy hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cả người thê thảm tìm thấy em. Hóa ra em đang ung dung uống trà sữa nóng trong cửa hàng tiện lợi ngay dưới nhà, tiền trà sữa còn nợ chủ quán, tự chăm sóc bản thân tốt vô cùng.
Thấy tôi trong bộ dạng đó, em rất ngạc nhiên. Em mượm ô của chủ quán, ngoan ngoãn đi theo tôi về nhà. Tối hôm đó, tôi bệnh nặng, sốt tới 39 độ.
Em lôi hết chăn trong nhà ra đắp cho tôi, lo lắng nói: "Sao anh yếu thế, đàn ông con trai mà dầm mưa một chút đã thành ra nông nỗi này."
Tôi nói: "Sau này em không được dọa anh như vậy nữa, lỡ anh chết thật thì em thành góa phụ mất."
Em mạnh miệng cãi lại: "Em chỉ xuống lầu mua trà sữa thôi mà, em dọa anh hồi nào chứ?"
Không muốn tranh cãi với em, tôi sốt đến mơ màng, chỉ nói với em rằng tôi lạnh.
Em rất ngoan ngoãn chui vào chăn ôm lấy tôi.
Tôi nói tôi khó chịu quá, hát cho tôi nghe đi.
Em áp mặt vào ngực tôi, vòng tay qua eo tôi, nghĩ một lát rồi khẽ hát:
Không muốn nắm tay nữa, thì nên buông tay, để tình yêu học được cách thành toàn và tự do. Nếu còn có thể, hãy tiếp tục bước tới, níu kéo không có nghĩa là ai hèn nhát.
Chúng ta thường cố gắng yêu, nhưng mỗi lúc lại càng trở nên cô đơn thêm, những giấc mơ đã cùng nhau chung giấc cuối cùng vẫn chỉ là cơn mộng mị. Chúng ta thường chịu đựng muôn vàn khổ đau vì một người, mà mãi vẫn không hiểu được hạnh phúc thực sự là gì.*
(*) Trích từ bài hát Hạnh phúc chính là (Lưu Nhược Anh), ra mắt năm 2013.
(1) Một đoạn lời bài hát "Đáng tiếc em là chòm sao Bảo Bình":
Hoá ra anh yêu thương em nhiều thế,
Những ngày ta say đắm chưa từng nghe anh nói ra.
Đừng nói những lời ngọt ngào sáo rỗng ấy,
Làm sao có thể níu giữ được em?
Lý do chia tay, anh biết rõ hơn ai mà
Dại khờ đến thế,
Nhưng dù thế nào, em vẫn chỉ là em.
Ai tốt với em, ai tệ với em, trong lòng em đều rõ.
Muốn tiếp tục giả ngốc,
Nhưng không còn sức lực để chịu thêm tổn thương.
Lòng thầm ghen tỵ với những người,
Mù quáng chẳng màng đến hậu quả.
Em sẽ quay lưng rời đi, xin đừng làm em rơi lệ,
Nhất là khi anh biết Bảo Bình dễ rơi nước mắt nhất.
Nếu lời tạm biệt là câu kế tiếp,
Thì xin anh hãy im lặng thôi.
Đừng hẹn gặp lại, gặp lại chỉ thêm tan nát,
Nếu phải quay về, chẳng có liều thuốc nào xoa dịu nỗi đau,
Chỉ còn ly Long Island Tea để đổi lấy nửa đêm yên giấc.
Mất nhau mười năm sau hay là mất ngay bây giờ,
Dù sao rồi cũng chỉ còn lại tiếng thở dài.
Đủ tàn nhẫn rồi, em tự đẩy mình ra khỏi cuộc tình này.
Như thành trì vững chắc nhất,
Hoá ra cũng từng ngày từng ngày sụp đổ và tan nát.
Cố chấp như em,
Cũng có lúc không thể chịu đựng mãi.
Ngày ngày đóng vai người hạnh phúc,
Nhưng lòng vẫn luôn day dứt bất an.