Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 44: Một vài dòng tâm sự
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật ra, ngay ngày hôm sau khi chia tay, tôi đã quay về. Cũng không thể ở nhà bạn mãi được, chưa kể lần này dù ở bao lâu cũng chẳng còn ai đến đón tôi nữa, làm loạn gì được nữa đâu.
Lúc đó, tôi vẫn chưa có khái niệm rõ ràng về việc chúng tôi đã chia tay, nếu không cũng chẳng thể thản nhiên quay về như vậy. Tôi cũng không rõ lúc đó mình nghĩ gì, dường như chỉ cảm thấy đã đến lúc nên quay về rồi.
Tôi đã thấy Chiến Dữ Đình tàn nhẫn đến mức nào. Chỉ trong một ngày, nhà cửa sạch sẽ như khách sạn, đồ đạc của anh được dọn dẹp không còn sót lại một món nào, trong tủ quần áo chỉ còn đồ của tôi, trong phòng tắm cũng chỉ còn bàn chải của tôi, cốc nước anh không mang theo được chắc vì không nhét nổi, không để lại cho tôi dù chỉ một chiếc áo có thể ôm.
Tôi nghĩ, anh gấp gáp đến mức nào thế, chắc là xách vali vừa đi vừa hát. Chúc mừng anh, ra tù rồi.
Anh đi rồi, nhà tù để lại cho tôi.
Anh nghiêm túc muốn chia tay.
Không còn nữa, tất cả đều không còn nữa, không ai sống sót, cỏ dại mọc um tùm. Không biết nói gì, chỉ là lúc đó trong lòng như có vô số bình luận cứ thế hiện lên liên tục, toàn mấy từ này.
Ngôi nhà này là của anh, phần lớn đồ đạc cũng là anh mua, quán bar cũng có một nửa là của anh. Tự tôn và lý trí chỉ có thể giúp tôi kiềm chế bản thân không ôm chân anh khóc lóc thảm thiết cầu xin anh quay lại, chỉ có thế thôi. Chỉ cần nghĩ đến chuyện nếu tôi không chiếm lấy ngôi nhà này, có lẽ một ngày nào đó sẽ có người khác đến ở cùng anh, tôi đã không chịu nổi. Chỉ tưởng tượng cảnh đó thôi, tôi đã suýt tức đến bật khóc. Tôi rất giỏi trong việc suy nghĩ lung tung những chuyện vô ích này, hơn nữa còn cực kỳ nhập tâm. Có ai đó từng tóm tắt triệu chứng này đơn giản là "bị bệnh".
Tôi lật tung mọi ngóc ngách trong nhà, không tìm thấy dù chỉ một chiếc áo của anh, ngay cả trong giỏ đồ bẩn cũng không có nổi một chiếc tất. Quá tàn nhẫn, tôi thật sự cảm ơn anh đã để lại cho tôi một cái gối.
Ngủ một giấc, nửa đêm tỉnh dậy cuộn mình trong chăn chơi game, chơi đến sáng, rồi lại ngủ vùi, tỉnh dậy vẫn ở nguyên chỗ cũ xem chương trình giải trí.
Một đêm trôi qua, rồi một đêm khác lại đến. Đau dạ dày, xuống giường uống một viên thuốc.
Uống nước, đột nhiên nhớ đến tính bướng bỉnh của Chiến Dữ Đình mỗi khi uống thuốc, tôi thất thần một lát, suýt thì sặc nước mà chết.
Bật mí một chút góc khuất của Lão Chiến. Những năm qua, tên khốn đó luôn có tiêu chuẩn kép, bình thường mắng tôi như mắng trẻ con, đến lượt anh bị ốm thì lại làm nũng đủ trò. Anh rất ghét uống thuốc, đến nỗi ID trên diễn đàn của anh ta lúc đó cũng là "Không Uống Thuốc".
Để không phải uống thuốc, tên đó đã dùng đủ chiêu trò trẻ con, đôi khi tôi còn chẳng buồn vạch trần. Tôi mắng anh ngốc, bây giờ thuốc đều bọc đường ngọt như kẹo, vậy mà anh thà đến bệnh viện truyền dịch, chịu tiêm. Có khi chỉ là cảm nhẹ, nhìn tay anh bị tiêm đến tím bầm, tôi tức lắm.
Lúc mới ở bên nhau, tôi còn chưa biết anh có tật này, mãi đến một năm bị cảm biến chứng thành viêm phổi mới phát hiện. Thế là sau này, mỗi lần anh ốm, hai đứa lại phải diễn một màn "Vô Gian Đạo" như thế này.
(*) Chỉ tầng thứ 08 của Địa Ngục - Địa ngục Vô Gian, đồng thời cũng là tên một bộ phim hình sự đấu trí.
Có một lần, tôi đang ăn cơm với bạn bè bên ngoài, nhận một cuộc gọi từ anh, nội dung cuộc gọi khiến mọi người ở đó đồng loạt ngây người.
Lần đó là thế này, anh đi Phúc Kiến công tác, lúc đi đã hơi đau họng, khi đó tôi đã có linh cảm tên khốn này có lẽ sắp bị cảm rồi, trước lúc đi, tôi đè anh lên sofa, dọa nạt dụ dỗ ép anh uống hai gói bột cảm, còn chuẩn bị sẵn ít thuốc cảm cho anh mang theo, dặn anh uống trước, cố gắng diệt virus từ trong trứng nước!
Thuốc chỉ chuẩn bị cho mấy ngày, nghĩ anh đi ba ngày là về. Không ngờ đến đó gặp đúng bão đổ bộ, máy bay, tàu hỏa đều không thể di chuyển, bị kẹt lại đó một tuần.
Ngày thứ ba, anh không gọi điện cho tôi nữa, chỉ nhắn tin, tôi dùng đầu gối cũng đoán được chắc chắn anh bị cảm nặng hơn rồi, sợ tôi nghe ra. Tối hôm trước, nhắn tin cho anh đến nửa chừng, anh không trả lời nữa, tôi tưởng anh ngủ rồi, nhưng đến sáng hôm sau cũng không có tin tức gì, trưa tôi ăn cơm với bạn, đang đợi món, gọi điện cho anh.
Vừa nối máy, giọng anh khàn đến mức khó mà nghe rõ.
Tôi nói: "Anh sốt à?"
Anh nói: "Không, mới ngủ dậy nên giọng thế."
Tôi nói: "Chẳng lẽ em chưa nghe giọng anh lúc mới ngủ dậy bao giờ sao?!"
Anh bắt đầu ấp úng, nói là mới ngủ dậy thật, rồi chuyển chủ đề hỏi tôi đã ăn cơm chưa, đang làm gì, rồi thì anh nhớ tôi, nói hôm qua khách hàng tặng hộp bánh ngon, anh sẽ mang về cho tôi...
Tôi lạnh lùng ngắt lời anh: "Dậy rồi thì mau dậy đi, bây giờ, đi uống thuốc, để em nghe tiếng anh bóc vỉ thuốc và tiếng nuốt."
Anh giống hệt một con lừa bướng bỉnh, còn nói là chỉ là cảm vặt không nghiêm trọng.
Tôi tức khủng khiếp, ngồi trong nhà hàng mắng người như một bà già đanh đá: "Anh đừng ngang bướng nữa, mau lên! Em nói có phải không, anh lớn thế này rồi, sao uống thuốc còn khó khăn đến vậy?! Ai mà chịu nổi chứ!"
Sau đó anh mới ngoan ngoãn nghe lời, tôi trêu anh có phải anh thiếu nợ không, cứ phải để tôi mắng thì mới chịu!
Tôi cũng muốn làm người dịu dàng, nhưng cái tên ngốc này cứ luôn ép tôi, khiến một người vốn nhã nhặn hiền lành như tôi khi ở bên anh càng ngày càng trở nên hung dữ.
Nhưng lúc uống thuốc, anh vẫn không ngoan, anh nói: "Uống xong rồi." Tôi nói: "Sao hộp thuốc chỉ kêu hai tiếng? Rõ ràng có ba loại thuốc mà."
Anh lại thở dài, rồi mới ngoan ngoãn uống loại thứ ba.
Dù sao chuyện cũng đã bại lộ, anh không giả vờ nữa, nằm lại trên giường nói linh tinh: "Vợ ơi, hình như anh ốm sắp chết rồi."
Tôi nói: "Chết đi chết đi, đồ không nghe lời, chết rồi em hỏa táng anh thành tro mang theo người, em còn bớt lo hơn."
May mà anh không thường xuyên ốm, nếu không chắc là tôi sẽ đi trước anh mất.
Hôm đó, cúp máy, tôi phát hiện bạn bè tôi đều ngây người nhìn tôi, bảo chưa từng thấy tôi nói chuyện với ai như vậy, còn hỏi tôi có phải kiểu người có tính cách thám tử không, nói việc giám sát từ xa như vậy thật đáng sợ, Chiến Dữ Đình thật đáng thương.
Tôi nói: "Đều tại cái tên ngốc nghếch đó ép cả. Mấy cậu xem giúp mình đi, có phải đã tức đến mức mọc tóc bạc rồi không?"
Nói xong, cũng uống xong thuốc, bụng vẫn đau quặn, tiếp tục ôm chăn xem phim.
Mấy ngày nay tôi đã xem hết mấy bộ phim dở tệ, đa phần là phim hài nhưng chẳng thể cười nổi. Bộ phim duy nhất khiến tôi ấn tượng là "Cà phê đợi một người" của Cửu Bả Đao, không phải vì phim hay, mà chỉ vì khi thấy nữ chính đội một bát đậu phụ nóng hổi trên đầu, lái xe điện đuổi theo người mình thích, tự dưng tôi lại bật khóc. Tôi thề phim này cũng dở tệ, có lẽ tôi ngớ ngẩn nên mới khóc.
Nếu Lão Chiến biết tôi xem cái này mà khóc, chắc sẽ cười tôi ghê lắm.
Nhưng khóc được ra thì thoải mái hơn nhiều, khóc xong, tôi bắt đầu buông thả bản thân nghe những tình ca cũ. Tôi nghe "Giả vờ", nghe "Thỏa hiệp", nghe nhạc của Thái Y Lâm, nghe nhạc của Dương Thiên Hoa. Nghe xong, tôi còn phải xem lại phim cũ để thanh lọc tâm hồn.
Lão Chiến luôn chê tôi nghe tình ca sầu thảm là làm màu. Tôi không so đo với anh, vì anh chẳng hiểu gì về nghệ thuật. Hơn nữa, không phải ngay từ đầu tôi đã nghe tình ca sầu thảm, tôi cũng từng là một người trẻ vui vẻ suốt nhiều năm. Chỉ là sau khi gặp anh, những khúc hát trước đây nghe thấy hoang mang, những bài thơ thuở đó chẳng đọc nổi, những câu thiền ngữ nhẩm mãi vẫn không vào đầu, qua một đêm tôi đều hiểu hết tất cả.
Tôi không hề hận anh.