Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay
Chương 52: Gần đây gặp chút rắc rối
Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đây tôi gặp chút rắc rối.
Mấy hôm trước, bố tôi đột nhiên đưa nhóc Chiến đến chỗ tôi, nói là người thân ở quê mẹ kế mất, hai người phải về một chuyến.
Tôi nói: "Vậy bố đưa nhóc Chiến theo luôn đi."
Bố tôi nói: "Em nó còn phải đi học thêm."
Tôi thấy khá phiền phức, đau cả đầu.
Tôi nói: "Con không có kiên nhẫn đâu, nó mà nghịch ngợm quá con đánh nó thật đấy."
Bố tôi trừng mắt: "Con dám!"
Tôi lạnh mặt im lặng, bố tôi biết tôi dám, nhưng vẫn nhất quyết đẩy nhóc Chiến cho tôi.
Có lẽ thấy sắc mặt tôi không tốt, lúc đi, mẹ kế rụt rè vừa cảm ơn vừa xin lỗi tôi rối rít. Tôi cũng không biết nói gì.
Sau đó, bà ấy gửi cho tôi một lịch học dày đặc, chín giờ sáng học tiếng Anh, ba giờ chiều học trống jazz, còn có lớp sáng tạo. Một lớp ở phía Đông thành phố, một lớp ở phía Tây, thật sự chạy không kịp, cũng chẳng ngại phiền phức chút nào sao...
Tôi vẫn đang núp trong nhà vàng giấu người đẹp của Lão Trương, chỉ có một phòng ngủ, nhóc Chiến phải ngủ chung với tôi.
Tôi và nhóc Chiến không thân thiết lắm, lúc nó sinh ra tôi đã không ở nhà nữa, nên thằng bé cũng không dám làm loạn ở trước mặt tôi, lặng lẽ ăn cơm, làm bài tập. Đôi khi cầm vở đến hỏi bài tôi, còn phải xem tôi có biết không. Nói thật, giờ có nhiều bài tập của trẻ năm tuổi tôi cũng không hiểu lắm, đặc biệt là tiếng Anh, hoàn toàn mù tịt.
Sáng nay dậy sớm đưa nó đi học tiếng Anh, hoàn toàn không có thời gian về nhà, đưa nó đến trường rồi tôi ngồi ở quán cà phê dưới lầu chờ, trưa tìm quán ăn tạm bợ nào đó, rồi để nó ngủ trưa trên xe, sau đó vội vàng đến lớp tiếp theo. Cả ngày lái xe chạy khắp nơi, nó mệt hay không tôi không biết, nhưng tôi thì mệt bã người.
Lớp sáng tạo buổi chiều còn phải có phụ huynh đi cùng, lúc thì cắt giấy, lúc thì vẽ tranh. Lớp này nhóc Chiến khá thích, một là vì chơi vui, hai là vì nó thích bạn Thiến Thiến trong lớp. Chỉ là tôi nhẩm tính sơ qua, trong lớp ít nhất cũng có năm đứa nhóc khác thích Thiến Thiến.
Tôi ngồi đó chơi điện thoại, nhóc Chiến cứ năm phút lại chạy sang chỗ Thiến Thiến một lần, lúc thì lấy ba cây bút màu đổi lấy một cây chì màu của bạn ấy, lúc thì cắt con thỏ giúp bạn ấy, trời mùa đông mà làm thủ công đến mức đầu đầy mồ hôi.
Tôi nói: "Nghỉ một lát đi, chạy không mệt à?"
Nó hỏi tôi: "Anh thấy Thiến Thiến có xinh không?"
Tôi nói: "Cũng được, bình thường."
Nó thì thầm: "Em thấy rất xinh."
Tôi cười đau bụng, nói: "Hóa ra em là một tên nhóc si tình!"
Rồi nó lại hỏi: "Anh thấy em có đẹp trai không?"
Tôi nói: "Cũng được, khá đẹp trai."
Nó ngồi đó mím môi cười tủm tỉm một lúc lâu. Không biết thằng nhóc này ngốc nghếch giống ai không biết.
Nhưng công sức buổi chiều hôm nay của nhóc Chiến cũng không hề uổng phí, lúc tan học, Thiến Thiến còn chạy đến chào tạm biệt nó.
Cô bé không quên lễ phép nói với tôi: "Chú ơi, tạm biệt."
Nhóc Chiến bảo: "Đây là anh trai mình!"
Cô bé ngẩn ra, đỏ mặt sửa lại: "Anh ơi, tạm biệt."
Mẹ cô bé cũng đứng bên cạnh, nói thật tôi khá lúng túng, mẹ của cô bé chắc cũng chỉ tầm tuổi tôi.
Tôi nói: "Gọi chú là được rồi."
Lên xe, nhóc Chiến hỏi tôi: "Sao anh lại bảo Thiến Thiến gọi anh là chú?"
Tôi nói: "Vì anh lớn tuổi."
Nó hỏi: "Thế sao em lại gọi anh là anh?"
Tôi đau cả đầu, không biết giải thích thế nào. Tôi nói: "Em hỏi bố em đi, hỏi bố sao lại sinh cho em một ông anh hơn em hai giáp."
Có một đứa em ít hơn 25 tuổi là trải nghiệm gì? Có lẽ là tôi nhìn nó như con mình, còn nó nhìn tôi như một người xa lạ có chút quan hệ máu mủ.
Trước đây, nhóc Chiến chưa từng gọi tôi là "anh ơi", chắc cũng ngại, lúc mới đến chỉ toàn gọi "ấy", "ới".
Vừa nãy trên xe, nó đột nhiên nói: "Anh ơi, em chơi điện thoại của anh được không?" Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Tôi đưa điện thoại cho nó.
Nó nhìn màn hình khóa, hỏi người này là ai.
Lúc đó mí mắt tôi giật nảy, tôi quên mất màn hình khóa điện thoại vẫn là ảnh tôi và vợ, mà còn là ảnh sau khi tắm, tôi ôm em ấy chụp, tuy chỉ có nửa thân trên, nhưng đều không mặc quần áo...
Tôi nói: "Em đừng quan tâm."
Nó hỏi: "Là người yêu của anh à?"
Tôi nói: "Là ông nội của anh."
Cái nhìn của nó làm tôi cũng phải cạn lời... Nhưng tôi không định giải thích gì, coi như tôi ích kỷ đi, dù sao bố tôi còn phải trông cậy vào nó để nối dõi tông đường.