51. Chương 51: Dọn nhà

Tôi Nghĩ Chúng Tôi Sắp Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi có một người bạn đã quen hơn mười năm, cuộc sống của cậu ấy khá bừa bộn. Cậu ấy nói muốn dọn nhà, cuối tuần tôi rảnh rỗi đến giúp cậu ấy thu dọn.
Từ mười giờ sáng đến bốn giờ chiều, chúng tôi thu dọn suốt sáu tiếng đồng hồ. Phần lớn thời gian là tôi cặm cụi làm, còn cậu ấy lúc thì lôi thứ này ra ngắm nghía, lúc lại lật thứ kia lên thẫn thờ...
Gần năm giờ, nhân viên của công ty chuyển nhà đến. Cậu ấy đột nhiên nói không dọn nữa, ngồi trên chiếc sofa duy nhất còn chưa được đóng gói, nói với họ: "Anh ơi, tôi không dọn nữa, anh về đi. Tiền tôi vẫn trả như đã thỏa thuận."
Người tôi đầy bụi, ngồi trên thùng carton vừa đóng gói, nốc ừng ực chai nước khoáng, chẳng nói gì. Cả ngày vật lộn với bụi bặm, tôi mệt đến mức chẳng còn sức mà nổi giận với cậu ấy nữa.
Cậu ấy đúng là đồ điên. Cậu ấy phát điên cũng là chuyện quá đỗi bình thường rồi.
Uống nước xong, tôi tháo găng tay ném xuống đất, nói: "Cứ tự hành hạ bản thân đi. Chiến Dữ Đình đi rồi, không có ai để cậu bắt nạt nên cậu phát điên à? Cuối tuần bà đây bỏ cả hẹn hò, bỏ luôn việc kiếm tiền, làm công nhân khổ sai dọn dẹp cho cậu cả ngày, cuối cùng cậu lại nói một câu không dọn nữa. Được lắm, cậu giỏi thật đấy."
Đôi khi nhìn hai người họ yêu nhau, tôi thấy thật khó tin. Lần cuối tôi yêu đến mức sống chết như vậy có lẽ là hồi cấp hai. Nhưng họ thì đã bao nhiêu năm rồi, dường như vẫn luôn như thế.
Có lúc chỉ nhìn thôi cũng thấy mệt, có lúc lại thấy ngưỡng mộ.
Cậu ấy nói: "Lão Phú, cậu về đi, hôm khác mình mời cậu ăn cơm."
Không yên tâm để cậu ấy ở đây một mình, tôi nói: "Thôi khỏi đợi hôm khác, hôm nay luôn đi. Làm trâu làm ngựa cả ngày rồi, đến một bữa cơm tử tế cũng không có."
Cậu ấy không nói gì, chỉ ngồi yên ở đó không nhúc nhích. Dù đã quen nhau hơn mười năm, đôi khi tôi vẫn không hiểu trong đầu cậu ấy đang nghĩ gì.
Tôi cũng có chút sốt ruột, hỏi: "Rốt cuộc là sao, lại đang khó chịu chuyện gì đây? Bận rộn cả ngày, lúc muốn dọn, lúc lại không muốn dọn, giờ lại không nói gì."
Cậu ấy ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, khẽ nói: "Mình không muốn để anh ấy đi."
Tim tôi như bị ai đó đấm mạnh mấy cái, bỗng nhiên tôi không biết phải trả lời ra sao.
Thu dọn sáu tiếng, chỉ để nhận lại một kết quả như thế này.