Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh mắt hắn cứ như đang đánh giá, xem Sehun và Ji-an như món đồ vật, khiến sát khí bốc lên ngùn ngụt trên gương mặt Sehun.
Những vật phẩm đang trói tên nghiên cứu viên Heather lập tức rung lên bần bật.
“Sehun à, giết hắn ngay bây giờ thì quá dễ dàng cho hắn rồi.”
Người ngăn Sehun khi cậu sắp mất đi lý trí chính là Hyun-woo. Nghe lời anh, ánh đỏ đang lan dần trong mắt Sehun mới chịu rút về màu cũ. Trấn an Sehun xong, Hyun-woo quay sang nhìn Si-yoon và Yong-ho.
“Tôi nói hết sự thật với hai người là để mong hai người góp sức. ‘Jung Ho-hoi’ bấy lâu nay có thể ẩn mình và hy sinh vô số đứa trẻ là vì phía sau chúng có một thế lực không thể xem thường đang chống lưng.”
Hyun-woo dừng lại, nuốt khan một tiếng. Gần đây anh càng nhận ra rõ ràng rằng, chỉ với sức lực của mình, của Ji-an và Sehun thì không đủ để đối đầu với Jung Ho-hoi.
Dù guild Darknet đã lớn mạnh thấy rõ so với trước đây, nhưng nếu đúng là Geum Heon-jung đứng sau Jung Ho-hoi thì thế lực của họ vẫn bị lép vế.
Heather đã cải trang thành một thành viên guild Thanh Long để leo tháp, vậy mà cho đến trước khi hắn ra tay thì chẳng một ai nhận ra.
Họ có nghe về sự tồn tại của vật phẩm có thể biến thành người khác hoàn toàn, nhưng đây là lần đầu tiên họ tận mắt thấy có kẻ sử dụng. Chừng đó đủ để biết vật phẩm ấy quý hiếm đến mức trên thế giới chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Chỉ tưởng tượng cảnh Sehun uống phải thứ “thuốc thức tỉnh” thay cho hắn thôi cũng đã đủ khiến người ta rùng mình. Huống hồ giờ đây Ji-an còn đang thập tử nhất sinh.
Dù đã được cho uống thuốc hồi phục sinh mệnh, anh vẫn chưa lấy lại ý thức. Chắc hẳn đây là di chứng của việc dùng sinh mệnh đến tận hạn mức—mà chính Jung Ho-hoi và tên nghiên cứu viên Heather là những kẻ đã đẩy Ji-an đến nông nỗi này.
Nhìn Heather vẫn thản nhiên quan sát tình hình, Hyun-woo siết chặt nắm đấm. Dù bị vật phẩm trói buộc đến mức chẳng làm gì được, hắn vẫn không hề tỏ ra sợ hãi.
Mím môi, Hyun-woo khẩn khoản nhìn Si-yoon và Yong-ho. Một mình guild Darknet thì khó lòng, nhưng nếu có Yong-ho và lực lượng cảnh sát thợ săn, thêm Si-yoon và guild Thanh Long góp sức, họ vẫn có cơ hội làm nên chuyện.
Vả lại, nếu Shin Yoon-jae đúng là đứng cùng phe với họ, chứ không phải như hiểu lầm trước đây, thì khả năng thành công càng cao.
“Tôi muốn phơi bày trọn vẹn những gì ‘Jung Ho-hoi’ đã gây ra và bắt tất cả những kẻ liên đới phải chịu sự trừng phạt xứng đáng. Xin hãy giúp chúng tôi.”
Hyun-woo cúi người thật thấp. Yong-ho lặng lẽ lấy một chiếc áo choàng mới từ kho đồ ra khoác lên. Dưới cánh tay áo dài, những ngón tay khô gầy khẽ giật như đang đắn đo suy nghĩ.
“Tất nhiên là phải giúp rồi. Chuyện này xảy ra ngay trên đất nước mình quả thực quá kinh khủng. Hơn nữa tên này đã động vào người của guild tôi. Đụng đến người của tôi thì sao có thể để yên? Phải trả gấp mười lần.”
Ngoài dự liệu, Si-yoon chẳng mấy do dự mà nhận lời giúp Hyun-woo. Bàn tay đang lắc cánh tay của Heather bị giữ cũng trở nên thô bạo hơn.
“Ừm…”
“Anh!”
Đúng lúc ấy, Ji-an cũng tỉnh lại. Vừa hé đôi mắt mờ mịt, anh đã giật mình co người. Cơn đau khủng khiếp như thể cơ thể bị xé toạc thành hàng trăm mảnh rồi ghép lại, quật thẳng qua toàn thân.
Không kịp kìm nén, nước mắt ròng ròng rơi xuống. Đau đến mức rên cũng không thành tiếng. Khi anh đang nghiến chặt hàm đến bật kêu “rắc” thì có gì đó rơi lên má.
“Anh…”
Nghe giọng khẩn thiết, anh gắng gượng lấy lại tinh thần. Thở sâu chậm rãi, tầm nhìn của anh dần rõ hơn.
Không nhìn rõ mặt người đang ôm mình, nhưng anh biết ngay đó là ai. Cả thứ đang rơi trên má, anh cũng biết đó là gì.
“…Anh ổn.”
Anh khàn giọng thều thào. Dù đầu óc chưa tỉnh hẳn, nhưng nỗi hoảng loạn của Sehun đã truyền sang toàn thân anh.
Dù anh nói “ổn” rồi mà Sehun càng run hơn. Ji-an run rẩy giơ tay, gắng ôm lấy tấm lưng to lớn hơn mình nhiều.
Được anh vuốt tóc dỗ dành, Sehun chôn mặt vào cổ Ji-an, lặng lẽ khóc nức nở.
“Tỉnh táo hơn chưa? Cơ thể em thấy sao rồi?”
Hyun-woo cũng bước lại gần. Ji-an gắng mỉm cười trấn an, rồi trông thấy Heather đang đứng phía sau lưng.
“Sao hắn lại ở đây?”
Gương mặt đó ám ảnh anh cả trong mơ. Trong mơ anh đã giết hắn hơn chục lần. So với lần cuối cùng trông thấy, mặt hắn có nhiều nếp nhăn hơn, nhưng cái ánh mắt đáng ghét đặc trưng thì vẫn y nguyên.
“Hắn cải trang thành người khác để lẻn vào. Có vẻ vì hắn mà Sehun mới trở nên khác thường.”
Nhìn kẻ chẳng biết cắn rứt lương tâm là gì, dạ dày anh lại cuộn trào lên.
Đôi mắt tròn kia lần lượt liếc nhìn anh và Sehun rồi cong môi cười. Cả người Ji-an run bắn vì tức giận.
Cảm thấy bất ổn, Sehun ngẩng đầu lên. Đôi mắt ướt sũng nhìn Ji-an, rồi dịch sang tên nghiên cứu viên Heather.
Heather bỗng “khục” một tiếng, loạng choạng ngay tại chỗ. Vật phẩm đang bịt miệng hắn lập tức bị ấn sâu thẳng vào trong họng.
“Ji-an, mau can Sehun lại.”
Ji-an đan tay với Sehun. Cái vật phẩm vừa định xuyên thẳng vào trong cơ thể tên kia liền dừng lại.
Anh cũng muốn giết Heather đến cả trăm lần, nhưng hắn phải nhận đủ mọi hình phạt cho những gì đã làm. Khi chạm mắt với Sehun, lồng ngực anh lại nghẹn ngào.
“Bây giờ em ổn rồi chứ?”
“…Ừ.”
Ánh mắt Sehun chỉ còn mỗi mình anh trong đó. Rõ ràng cậu đã trở về là Sehun mà anh hằng quen thuộc.
Vừa dùng năng lực đến kiệt sức mà bất tỉnh, anh đã sợ sẽ chẳng bao giờ còn được thấy Sehun nữa.
Vậy mà như một phép màu, anh tỉnh lại, và Sehun trông cũng ổn. Kẻ khiến anh phập phồng lo lắng bấy lâu—tên nghiên cứu viên Heather—cũng đã bị bắt.
Rên rỉ một tiếng, Ji-an gượng ngồi dậy trên giường gấp. Dựa vào vòng tay Sehun, anh ra hiệu cho Hyun-woo.
Bên cạnh đã có Yong-ho và Si-yoon, nên anh ra dấu hiệu bảo Hyun-woo rút sang chỗ khác để nói chuyện về Heather.
“Cứ nói ở đây cũng được. Tôi vừa kể hết rồi. Và cũng đã nhờ họ cùng chung sức rồi.”
Nghe Hyun-woo nói, Ji-an ngạc nhiên nhìn nét mặt của Si-yoon và Yong-ho. Không phải là anh nghi ngờ, nhưng anh cũng chưa thể tin tưởng họ như tin Hyun-woo.
“…Hay là chúng ta sắp xếp lại tình hình rồi hẵng tiếp tục? Dường như đây sẽ là một câu chuyện dài.”
Khi các guild trưởng tụ lại bàn bạc với vẻ mặt nghiêm trọng, những người đang đợi ngoài màn chắn cũng bị lây sự căng thẳng, chẳng ai có thể nghỉ ngơi nổi.
Màn chắn vừa tắt, Hyun-soo đã lao đến ôm chầm lấy Ji-an.
“Hyung…”
Ji-an vừa xoa đầu Hyun-soo đang khóc như trẻ con vừa cười gượng—bởi Sehun bị đẩy ra rìa đang liếc nhìn Hyun-soo bằng ánh mắt lạnh băng.
“Tưởng anh không qua khỏi. Anh tỉnh lại an toàn thế này, em mừng quá.”
Ji-hwan thở phào một hơi như già đi mấy tuổi. Ji-an không thốt nên lời; nghĩ đến việc vô tình khiến những người thân lo lắng, mặt anh nóng bừng.
“Chúng ta đi giải thích sơ qua tình hình cho các guild viên đã.”
Si-yoon xin phép Hyun-woo. Họ cũng phải đi tìm hiểu xem “Hyun-min” mà Heather cải trang đã ra sao rồi.
“Cerberus còn xuất hiện nữa không?”
Gật đầu chào Si-yoon bằng ánh mắt, Ji-an hỏi Hyun-woo. Bồn chồn, anh đưa mắt nhìn về phía cánh cửa.
Không thấy bóng Cerberus, nhưng khoảng không trước cửa vẫn đen kịt gợn sóng—như thể nó có thể phóng ra bất cứ lúc nào.
“Chưa. Nhưng dungeon cũng chưa được dọn sạch. Biết đâu đây chính là tầng cuối.”
Hyun-woo vừa nói vừa nhét lại cái nẹp bịt miệng vào Heather. Khi nãy Sehun xé nát họng hắn, anh vừa mới băng bó vết thương xong.
“Có lẽ chúng ta phải xuống tháp đã, còn phải xử lý tên này. Trong này không thể liên lạc ra ngoài được.”
Ji-an gật đầu. May mắn là chưa có ai chết, nhưng rất nhiều người bị thương. Cả Sehun và anh đều bị dồn đến sát lằn ranh sinh tử rồi mới lết về được.
Trong tình trạng này mà còn đánh tiếp thì chắc chắn là quá sức. Gỡ Hyun-soo với đôi mắt sưng húp ra khỏi lòng, Ji-an đứng dậy dựa vào Sehun.
Mở bảng trạng thái ra xem, sinh mệnh từng là 10 triệu giờ chỉ còn vỏn vẹn 1 triệu. Thấy thời gian hồi chiêu của kỹ năng tấn công đã đầy, anh không chần chừ sử dụng.
“Khụ khụ…”
Heather đang đứng bỗng quằn quại dữ dội. Tròng đen mắt hắn gần như lật ngược, cả người run bần bật.
“Không được giết.”
Hyun-woo nhìn Ji-an với ánh mắt “lần này đến lượt em à”, rồi lắc đầu. Anh có lý do để ngăn cản, nhưng chỉ dừng lại ở lời dặn.
Nghĩ đến những gì Ji-an đã phải chịu đựng, ngay cả anh cũng muốn xé xác tên nghiên cứu viên Heather ra ngay tức khắc.
Bọt trắng sùi ra qua kẽ nẹp. Cuối cùng Heather gục hẳn xuống, Sehun dùng năng lực điều khiển vật thể nhấc bổng hắn lên.
“Ha…”
Ji-an thở dài một hơi, tựa trán lên vai Sehun. Dù “không được giết” nên anh chỉ dùng một chút sinh mệnh, mồ hôi cũng đã đầm đìa khắp người.