Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đồng thời phải đối mặt với Sehun, người không còn che giấu tình cảm cố chấp dành cho tôi, và Yoon-jae, kẻ ẩn chứa sự hiểm độc trong lòng, khiến tôi cảm thấy choáng váng.
Giá như Hyun-soo và Hyun-woo có mặt ở đây để tôi còn nhờ họ kiềm chế Sehun... Nhìn vẻ mặt em ấy lúc này, tôi nghi ngờ liệu Sehun có chịu để tôi nói chuyện riêng với Yoon-jae hay không.
“Trước hết, chúng ta lên trên đã.”
Không thể cứ đứng mãi ở bãi đỗ xe, tôi đành dẫn hai người vào thang máy. Đã lâu lắm rồi tôi mới trở lại tòa nhà của guild.
Ngay cả trước khi bị giam, tôi cũng đã vắng mặt một thời gian, tính ra cũng đã gần ba tháng. Tôi bấm tầng 3—tầng có phòng họp—rồi chờ đợi.
Khi thang máy dừng ở tầng 1, những người định bước vào thấy tôi thì mừng rỡ, nhưng vừa nhìn thấy cục trưởng, họ liền khựng lại.
Darknet là một guild chuyên về thông tin. Nhân viên ở đây nhận ra ngay cục trưởng Cục Quản lý Thợ săn. Việc tôi, chứ không phải Hyun-woo, lại đi cùng ông ta khiến ai nấy đều ngạc nhiên tròn mắt.
“Ji-an, lâu quá mới gặp. Nhưng… sao cục trưởng lại ở đây…?”
“Ông ấy đi cùng tôi. Có chuyện gấp cần nói.”
“À… vậy mời mọi người lên trước. Bọn tôi sẽ đi chuyến sau.”
“Cảm ơn.”
Nhờ sự nhường nhịn của họ, cửa thang đóng lại nhanh chóng. Lên đến tầng 3, một bầu không khí hỗn loạn chào đón tôi.
Có lẽ vì tòa tháp vừa xuất hiện, chuông điện thoại reo inh ỏi khắp văn phòng. Hầu như chẳng thấy bóng dáng thợ săn nào, chỉ có các nhân viên hành chính chạy ngược chạy xuôi.
Giữa lúc ấy, cả ba chúng tôi bước ra, khiến mọi người không khỏi bối rối. Ai cũng nhận ra Yoon-jae. Trên mặt họ hiện rõ vẻ khó hiểu: lẽ ra ông ta phải ở hiện trường, sao lại đến đây? Tôi cười gượng, tiến về phía một gương mặt quen thuộc nhất trong đám nhân viên và lên tiếng. Người đang sắp xếp giấy tờ ngẩng đầu lên, theo phản xạ nở một nụ cười xã giao.
Ánh mắt cậu ấy đảo liên tục, như đang cố gắng xâu chuỗi những chuyện kỳ lạ đang diễn ra. Tôi đoán nội bộ Darknet sắp xôn xao bàn tán trên kênh chat của guild.
“Hae-min, cho tôi mượn một phòng họp được không?”
“À, vâng. Hiện chỉ còn phòng họp số 1 trống thôi. Vì tòa tháp, mọi người đang họp khẩn cấp cả. Tôi đánh dấu ‘đang sử dụng’ nhé?”
“Ừ, phiền cậu.”
Nhờ sự giúp đỡ đó, chúng tôi có được một phòng trống. Chỉ đi đến phòng thôi mà những tiếng xì xào đã bám theo chúng tôi.
“Vào cả đi đã.”
Vì quá nhiều ánh nhìn, tôi vội đẩy cả hai vào trong. Cánh cửa khép “cạch” lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhân vật trung tâm của cơn xôn xao—Yoon-jae—thì ung dung đảo mắt nhìn quanh.
Giữa phòng là chiếc bàn họp hình chữ nhật rộng đủ chỗ cho mấy chục người. Đến đây, mọi thứ vẫn giống một phòng họp bình thường.
“Có cả bể cá nhỉ.”
“Vâng. Hội Trưởng thích cá.”
Điểm khác lạ là một bể cá khổng lồ chiếm trọn cả một bức tường. Vô số cá cảnh với những bộ vây rực rỡ bơi lượn bên trong.
Ngắm nhìn đàn cá một lát, Yoon-jae quay sang tôi, khẽ nhếch môi cười.
“Chúng ta vào thẳng vấn đề nhé? Tôi dù tỏ vẻ nhàn rỗi nhưng thực ra khó mà dành nhiều thời gian được.”
Ông ta giơ cổ tay trái của mình lên. Trên màn hình tròn, hàng loạt thông báo hiện lên theo thời gian thực. Chắc là ông ta đã để chế độ im lặng, chỉ có ánh sáng nhấp nháy.
“Nhưng… tôi muốn nói chuyện riêng với thợ săn Lee Ji-an. Dù sao đây cũng là chuyện riêng tư.”
Ủa, sao lại chọn từ nghe… kỳ cục vậy… Tôi không giấu được vẻ gượng gạo, liếc nhìn Sehun. Quả nhiên, ánh mắt tĩnh lặng của em ấy đang dán chặt vào Yoon-jae.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi—lỡ Sehun dùng năng lực với Yoon-jae thì sao? Với tính cách của em ấy mà tôi hiểu rõ, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.
“Chuyện gì tôi không rõ, nhưng tôi không giấu gì với em tôi cả.”
Giọng tôi vội vã bật ra. Em ấy đã từng ghen chỉ vì tôi bắt tay người khác từ khi còn nhỏ. Chỉ vì tôi nói dối là ‘đã hôn rồi’ mà em ấy còn giam giữ tôi.
Vừa dỗ dành em ấy yên ổn được bao lâu chứ—tôi không muốn vì kẻ khác mà lại kích hoạt cơn ghen của Sehun.
“Thật không? Thợ săn Lee Ji-an, cậu ‘thích nghi với thế giới này’ được bao lâu rồi nhỉ. Tôi đoán chừng mười năm. Đúng không?”
Câu tiếp theo khiến đồng tử tôi co rút. Cách ông ta nói “thế giới này” nghe cứ như thể ông ta biết bí mật tôi đang che giấu.
Chuyện xuyên không vào truyện là bí mật lớn nhất trong cuộc đời tôi. Phần này, ngay cả với Sehun hay Hyun-woo, tôi cũng không định nói ra dù chỉ một lời.
Dù bỏ qua nội dung truyện, chỉ riêng chuyện “tôi từng sống ở một thế giới khác” đã khó mà có ai tin nổi.
Nói thật ra có khi họ còn cho rằng tôi bị điên.
Máu trong mặt tôi rút đi hết. Cảm giác Yoon-jae biết gì đó về tôi—về cái cơ thể mà tôi đã xuyên vào.
“Giờ thấy muốn nói riêng chưa?”
“…”
Đúng là như vậy. Tôi nắm chặt tay rồi lại buông ra. Cảm nhận bầu không khí lạ, Sehun tiến lại gần tôi; tôi ngẩng lên nhìn em.
“Sehun à, anh… xin lỗi, em chờ bên ngoài một lát nhé?”
“…Tại sao.”
“Anh nhờ em.”
Đuôi giọng tôi run run. Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
“…Được. Có chuyện là gọi em ngay. Em đứng trước cửa.”
“Ừ.”
Ở trong sào huyệt của guild Darknet, tôi nghĩ Yoon-jae sẽ không dám giở trò gì với tôi—và gật đầu.
Khi Sehun rời phòng, tôi xoay người đối diện Yoon-jae. Ông ta đang ngồi vắt vẻo trên mép bàn, tay lật đi lật lại một khối cube sặc sỡ không biết lấy từ đâu ra.
“Để đề phòng, tôi dùng tạo vật cách âm nhé. Được chứ?”
Gặp ánh mắt tôi, Yoon-jae hất cằm, chỉ vào khối cube trong tay mình.
“Cái này là tạo vật cách âm. Dùng được nhiều lần nên tôi hay dùng.”
“Ông cứ tự nhiên.”
Tôi cũng không muốn chuyện giữa tôi và ông ta lọt ra ngoài. Yoon-jae vặn khối cube theo chiều kim đồng hồ—khối lập phương phát ra ánh sáng xanh.
Làn sáng tỏa ra, tạo thành một lớp màng bán trong suốt bao quanh hai chúng tôi. Tôi nuốt nước bọt, mở lời trước.
“Vừa rồi… ý ông là gì?”
Vì chưa biết ông ta biết được đến đâu, tôi đành dò hỏi dè dặt. Yoon-jae đặt khối cube lên bàn, mân mê bề mặt nó bằng đầu ngón tay.
“Ý rằng có thể cậu không phải là Lee Ji-an thật.”
“…Ông đang nói nhảm gì vậy.”
Như bị một cây búa giáng vào đầu—tôi cố gắng phản bác với đôi môi run rẩy. Tôi ngẫm lại quãng thời gian đã trôi qua. Không phải một hai ngày—mà là mười năm tôi đã sống trong cơ thể này.
Suốt thời gian đó, không ai đến tìm, không ai liên lạc. Dù linh hồn và thể xác khác biệt, tôi đã hòa làm một với thân xác này.
Thỉnh thoảng tôi thấy áy náy với chủ thân xác ban đầu.
Dù ngoại hình, tên tuổi, cả gương mặt cha mẹ đã khuất đều giống hệt—một khi tôi đã xuyên không vào tiểu thuyết thì trong thân xác này đang sống một linh hồn khác.
Có những ký ức lóe lên, nhưng rất rời rạc—tôi không biết linh hồn chủ cũ ở đâu. Tôi chỉ… coi như được ban cho một cơ hội mới.
Tôi đâu có làm điều ác gì; cũng chẳng phải do tôi muốn mà đến được đây. Tôi chỉ là chết ở thế giới cũ, rồi mở mắt ra trong cơ thể này—tôi cũng chẳng hiểu vì sao.
Nếu có lỗi, thì là đã đem Sehun—kẻ đáng lẽ ra sẽ trở thành đại ác nhân—về nuôi. Là đã trở thành người gần gũi với Sehun—đáng lẽ em ấy phải đến với Hyun-soo. Kết quả là khiến nguyên tác trở nên nát bét.
“Có bao giờ cậu thắc mắc: vì sao một thợ săn cấp S như cậu lại có thể sống yên bình như vậy? Hội Trưởng Darknet chẳng kể sao? Rằng người đứng sau bảo kê cậu—chính là tôi.”
Kể rồi. Vì thế tôi cố lục lọi xem trong cơ thể này có ký ức nào về Yoon-jae không—nhưng hoàn toàn trống rỗng.
Vậy tại sao đến sau khi tòa tháp xuất hiện ông ta mới tìm tôi? Có thật sự là vì cần năng lực của tôi không? Hay là… muốn biết linh hồn chủ cũ ở đâu để mang về?
Đầu tôi rối như tơ vò. Tôi lặng lẽ mở cửa sổ kỹ năng phòng trường hợp cần thiết.
“Đừng sợ hãi quá. Tôi không đến để hại cậu. Chỉ là… đã đến lúc phải nói ra rồi. Lý do vì sao tôi để cậu yên bấy lâu.”
Trong mắt ông ta lấp lánh một mớ cảm xúc phức tạp: tội lỗi, thương hại, thất vọng, và… nhớ nhung.
Khi chỉ còn hai người, ông ta không còn che giấu nữa. Lòng bàn tay tôi rịn ra mồ hôi lạnh. Rốt cuộc ông ta và cơ thể này có quan hệ gì mà lại nhìn tôi bằng đôi mắt ấy?
Như đang hoài niệm, ông ta nhìn xa xăm rồi khẽ hé môi:
“Muốn biết tôi nhận ra bằng cách nào phải không? Đơn giản thôi. Vốn dĩ, cái thân xác đó—đáng lẽ ra đã chết từ mười năm trước.”
“…Ông đang nói cái quái gì vậy…”