Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới
Chương 30: Bị Bệnh
Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tài xế đưa họ về là một người da đen, thoạt nhìn cứng rắn và lì lợm, khiến ai nấy trong xe đều im ắng. Những kẻ ban nãy còn ồn ào giờ cũng chẳng dám hé răng.
Chỉ còn lại tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa kính, cùng giọng đọc êm ái của Trình Hào.
Cuốn sách cậu đọc toàn chữ đơn giản, nội dung ấm áp, tràn ngập yêu thương.
Lâm Vũ Tầm bỗng nhiên mong chiếc xe này đi chậm lại, về nhà muộn hơn một chút.
Nhưng xe vẫn nhanh chóng đến trạm.
Bên ngoài mưa vẫn đổ như trút, không ngớt.
Trình Hào ôm Danny và cuốn sách vào lòng, Lâm Vũ Tầm ôm mười quyển sách trước ngực, hai người liếc nhau rồi đồng loạt lao ra ngoài... Sau khi ghé mua hai chiếc áo mưa, họ mới cùng nhau trở về nhà.
Hôm sau, trời vẫn mưa dữ dội. Tiếng mưa gõ rào rào trên mái tầng gác, và Lâm Vũ Tầm thì đổ bệnh.
Sáng hôm đó, Trình Hào thức dậy như mọi ngày, tập thể dục xong vẫn không thấy Lâm Vũ Tầm dậy. Anh chạy sang kiểm tra, phát hiện sắc mặt cậu tái nhợt, người nóng hổi – cậu đang lên cơn sốt.
Lâm Vũ Tầm mê man, lẩm bẩm những điều chẳng ai hiểu, đến khi Trình Hào đặt tay lên trán, cậu còn vô thức cọ cọ vào tay anh.
"Lâm Vũ Tầm?" Trình Hào gọi vài tiếng, rồi thấy cậu từ từ mở mắt nhìn mình.
"Trình Hào… Mấy giờ rồi? Có phải nấu bữa sáng không?" Nói xong, cậu chống người dậy, nhưng vừa ngồi lên đã loạng choạng ngã lại xuống.
"Đừng cố dậy, cậu đang ốm." Trình Hào nói.
"Không sao đâu, tôi chưa từng bị bệnh bao giờ." Lâm Vũ Tầm lắc đầu, nhưng giọng nói đã khàn đặc.
Trình Hào dặn: "Cậu cứ nghỉ ngơi, tôi đi nấu đồ ăn."
"Chỉ là cảm cúm nhẹ thôi, không cần phải…" Cậu lại cố ngồi dậy.
"Cậu sốt rất cao, không phải ốm vặt! Tốt nhất là nghe lời. Nếu cậu không ngoan, để bệnh nặng thêm, tôi sẽ thật sự tức giận." Trình Hào nghiêm giọng.
"Anh đừng giận, em nhất định nghe lời." Lâm Vũ Tầm đưa tay nắm lấy tay Trình Hào – có lẽ vì lên cơn sốt, đôi mắt cậu ươn ướt, ánh nhìn như muốn nũng nịu.
Cậu bé này chắc chắn đang ốm rất nặng. Chưa bao giờ Lâm Vũ Tầm lại nói năng mềm mỏng như thế.
Trình Hào xoa đầu cậu: "Ừ, ngoan, cứ nằm nghỉ đi."
Nói xong, anh bế Danny sang giường mình.
Lâm Vũ Tầm bị bệnh, không biết có lây không… Tốt nhất là giữ Danny tránh xa một chút.
Dạo này toàn do Lâm Vũ Tầm nấu nướng, nhưng Trình Hào cũng đã học cách dùng bếp ga.
Anh đun nước, khuấy bột mì thành hỗn hợp lỏng, rồi nấu thành một bát mì sợi.
Món mì này đời trước anh chưa từng làm, nhưng đã từng ăn, nên cũng đoán được cách chế biến. Cuối cùng, thành phẩm ra cũng không đến nỗi tệ.
Trong nước dùng, anh thả một quả trứng gà, vài miếng súp lơ và gia vị.
Tô mì trông không được bắt mắt, nhưng ít ra cũng ăn được, và đủ dinh dưỡng.
Ít nhất Danny rất thích.
Còn Trình Hào thì… anh chỉ cảm nhận được vị súp lơ.
Còn Lâm Vũ Tầm, sau khi được Trình Hào đánh thức, chẳng nuốt nổi gì, cuối cùng chỉ uống được chút nước canh.
Bệnh cậu nghiêm trọng hơn anh tưởng. Cần phải chữa trị.
Nếu ở Trung Quốc, Trình Hào đã vác cậu thẳng đến bệnh viện. Dù đôi khi bệnh viện ở quê nhà cũng bắt làm đủ thứ xét nghiệm, chỉ cảm cúm mà tốn hai ba trăm tệ, nhưng nếu từ chối kiểm tra, chỉ xin thuốc hạ sốt, thì cũng không quá đắt.
Ở đây thì khác. Khám bệnh đắt đỏ, nhiều bác sĩ phải đặt lịch trước cả vài ngày. Những bệnh như cảm cúm thế này, đến lúc được khám thì có khi đã tự khỏi rồi!
Trong khu nghèo này, việc khám chữa bệnh càng phiền toái. Trình Hào chưa từng thấy bệnh viện nào gần đây.
Suy nghĩ một hồi, anh xuống tầng gõ cửa ông Dampier.
Ông Dampier mở cửa, nhìn thấy Trình Hào liền nhăn mặt: "Mày tìm tao có chuyện gì? Tao cảnh cáo trước, trong phòng có cái gì hỏng, tao sẽ không sửa. Mày phải tự tìm người sửa cho tao!"
"Ngài Dampier, ông có biết chỗ nào gần đây bán thuốc không ạ?"
"Mày muốn mua thuốc gì?" Ông Dampier nghi ngờ nhìn anh.
"Thuốc hạ sốt. Tony đang sốt."
"Sốt à? Thật là phiền phức! Dạo này tao phải tránh xa nó ra!" Ông Dampier nói, rồi chỉ cho Trình Hào chỗ một phòng khám nhỏ.
Trình Hào gật đầu, lên lầu thay áo mưa rồi đi ngay.
Khi xuống nhà, anh gặp bà Beverly – người sống chung với ông Dampier. Bà đưa cho anh một cái nhiệt kế thủy ngân: "Cái này của ông Dampier, mượn tạm. Nhớ trả lại tôi, riêng cho tôi, đừng nhầm lẫn."
"Cảm ơn ạ." Trình Hào nhận lấy.
Bà Beverly lại dặn: "Biết dùng không? Có thể kẹp vào nách đó."
"Dạ biết rồi!" Trình Hào cất kỹ nhiệt kế rồi lao ra ngoài.
Anh đến đúng chỗ phòng khám mà ông Dampier chỉ. Dù cửa vẫn chưa mở, nhưng anh gõ vài cái, một người đàn ông vừa ngáp vừa bước ra: "Mày bị gì? Hay là muốn mua thuốc giúp 'mạnh mẽ' về đêm?"
"Tôi cần thuốc hạ sốt." Trình Hào nói. Bệnh Lâm Vũ Tầm có thể do virus hoặc vi khuẩn, nhưng không nghiêm trọng lắm, chỉ cần đừng để sốt liên tục.
Bác sĩ đưa anh một hộp thuốc: "Hai đô la."
Thuốc hạ sốt đắt thật… Trình Hào cầm lên xem, thấy loại này giống hệt thứ thuốc giảm đau mà bác sĩ chỗ ông George từng đưa anh.
Tiếc là lúc đó anh nghĩ không cần dùng, nên không mang về… Thôi, dù chỉ có hai viên, cũng tạm được.
Trên người Trình Hào có hai mươi đô la lấy từ chỗ Lâm Vũ Tầm cất, anh trả tiền, nhận thuốc rồi trở về.
Vừa đi về, anh nghe người ta bàn tán về một vụ án mạng đêm qua.
Một người phụ nữ và hai đứa trẻ bị giết trong nhà.
Tim Trình Hào trầm xuống, anh tăng tốc chạy về nhà.
Về đến nơi, anh lập tức đo nhiệt độ cho Lâm Vũ Tầm.
Kẹp vào nách, theo lẽ ra nhiệt độ phải thấp hơn, nhưng kết quả lại lên tới 39 độ.
Lần này sốt thật sự nghiêm trọng!
Trình Hào đút thuốc cho Lâm Vũ Tầm.
Cậu co rúm trong chăn, run cầm cập. Nhưng anh không dám đắp quá nhiều chăn, sợ cản trở quá trình hạ nhiệt. May mà sau khi uống thuốc, cơn run dần giảm.
Ngoài trời mưa vẫn không ngừng. Trình Hào không ra ban công luyện tập như mọi khi, mà chuyển sang tập trong nhà, tiện thể trông chừng Lâm Vũ Tầm.
Giữa trưa, bà Beverly lên thăm một lần, xem tình hình cậu, rồi lặng lẽ rời đi.
Trước đây Lâm Vũ Tầm thiếu dinh dưỡng, dạo gần đây mới khá hơn. Lần này bỗng đổ bệnh, có lẽ do tối qua bị mưa, cũng có thể vì đột nhiên được nghỉ ngơi, cơ thể thả lỏng quá mức.
Chiều muộn, cậu tỉnh táo hơn, ăn được chút gì đó, nhưng tay chân vẫn bủn rủn, cổ họng đau rát.
Trình Hào bảo cậu nghỉ ngơi, còn mình thì bắt đầu chạy lên xuống cầu thang để luyện tập.
Giữa lúc đó, anh nghe tiếng ông Dampier đang trò chuyện với mấy gia đình ở tầng hai về vụ án mạng đêm qua.
Người trong khu này thích lấy nỗi bất hạnh của người khác làm chuyện bàn tán.
"Nghe nói người phụ nữ chết kia có chín đứa con."
"Giờ không còn chín nữa, hai đứa đã chết cùng cô ta."
"Thật tội nghiệp… Không biết mấy đứa trẻ kia giờ ở đâu."
"Nếu chúng tìm được gia đình nuôi tốt, có lẽ còn hơn sống với cô ta."
"Nhưng chúng sẽ mang xui xẻo tới cho gia đình nuôi. Cả cô ta và con cái đều không phải dạng tốt!"
...
Tiếng ông Dampier vang như sấm, Trình Hào chạy cầu thang vẫn nghe rõ mồn một.
Rồi ông ta lại gào lên: "Sao mày cứ chạy trên cầu thang nhà tao hoài vậy! Còn nhảy nữa à! Ồ! Mày định đạp sập cầu thang tao hả? Mày còn thế này, tao tăng tiền thuê nhà cho mà xem!"
Trình Hào: "..."
Ông Dampier tiếp tục: "Mày còn nhảy trong phòng á! Mày có biết ồn đến mức nào không? Khốn thật, tao không nên cho tụi mày thuê tầng gác!"
Ông Dampier tức giận, Trình Hào không dám cãi, đành im lặng lên lầu.
Thôi thì… vẫn nên hít đất cho xong.
Anh đặt Danny lên lưng, bắt đầu hít đất.
Lâm Vũ Tầm nằm trên giường, cầm sách đọc, ánh mắt lén liếc sang Trình Hào và Danny.
Bên ngoài vẫn mưa gió không ngớt, nhưng trong căn nhà nhỏ của họ lại yên bình đến lạ.
Chỉ là… Lâm Vũ Tầm nhìn Danny ngồi trên lưng Trình Hào, lòng bỗng dưng thấy… ghen tị.
Không biết sau này khi Trình Hào cần thêm trọng lượng để luyện tập, có cho cậu ngồi lên lưng không nhỉ.