85. Tỏ Tình

Tôi Nuôi Lớn Tỷ Phú Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Galton thấy Lâm Vũ Tầm nhận đồ ăn mình đưa rồi lại chuyển sang cho Trình Hào, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Thực ra, món ăn ấy vốn dĩ là y muốn đưa cho Trình Hào. Nhưng trước đây mỗi lần mời Trình Hào ăn, anh đều từ chối, nên y chẳng dám mở lời nữa. Giờ đây Lâm Vũ Tầm làm thay mình điều đó, vừa đúng ý y, lại còn thuận tiện hơn nhiều.
Từ lúc ấy, Galton quyết định sẽ cố gắng duy trì mối quan hệ tốt với Lâm Vũ Tầm, để có thể đến gần thần tượng của mình thêm chút nữa.
Y yêu quyền anh, sùng bái những võ sĩ mạnh mẽ, và trong số các nhà vô địch, có không ít người là thần tượng của y. Giờ đây, Trình Hào cũng đã trở thành một trong số đó.
Buổi chiều, Trình Hào tiếp tục tập luyện như thường lệ. Galton theo anh tập một lúc, rồi quay sang trò chuyện với Lâm Vũ Tầm.
Ban đầu, y định tìm hiểu vài tin tức về Trình Hào từ Lâm Vũ Tầm. Nhưng cuối cùng, chẳng thu được bao nhiêu thông tin về Trình Hào, ngược lại chính bản thân y lại vô tình tiết lộ không ít điều cho Lâm Vũ Tầm biết.
Y hoàn toàn không nhận ra điều này.
Lâm Vũ Tầm không tiết lộ bất kỳ thông tin cá nhân nào của Trình Hào, nhưng mỗi khi kể lại những trận đấu anh từng tham gia, dù chỉ là một giải nhỏ, cậu cũng miêu tả sinh động, hấp dẫn đến lạ. Galton nghe say sưa, không chút nghi ngờ.
Trình Hào luyện đến năm giờ chiều mới đưa Lâm Vũ Tầm và Danny về nhà.
Cả ngày hôm ấy, mặt trời chẳng chịu ló dạng, bầu trời u ám, không khí lạnh buốt. Trình Hào lái xe chậm rãi, không dám chủ quan: "Ngày mai chúng ta đừng đến đây nữa. Trời lạnh, đường cũng trơn trượt."
"Thay vì vội vã lên đường, anh cứ ở nhà luyện cũng được mà," Lâm Vũ Tầm nói. Thực ra, cậu không muốn Trình Hào phải đến chỗ của Gibbs.
Galton quá nhiệt tình với Trình Hào… Dù cậu biết rõ Trình Hào không thích đàn ông, cậu vẫn không muốn để Galton tiếp xúc quá nhiều với anh.
Nghĩ đến đây, Lâm Vũ Tầm bỗng cảm thấy mình thật thấp kém.
Trình Hào đối xử với cậu tốt đến vậy, tận tâm tận lực, vậy mà cậu lại có những suy nghĩ như thế, lại còn ích kỷ đến mức không muốn anh kết bạn với ai.
Trình Hào không để ý đến tâm trạng của Lâm Vũ Tầm. Anh cười nói: "Sau này tôi sẽ luyện ở nhà thôi. Vài ngày nữa, tôi sẽ đưa hai người ra ngoài chơi một vòng." Thực ra, hôm nay thấy Lâm Vũ Tầm trò chuyện vui vẻ với Galton đến quên cả mình, anh cũng có chút bực bội… Sau này tốt nhất đừng đến chỗ Gibbs nữa.
Hai người vừa nói chuyện vừa lái xe. Đang đi, bỗng nhiên một đàn dê từ bên này đường chạy sang bên kia.
Trình Hào đạp phanh gấp, nhưng động cơ xe lại vô tình tắt máy.
Anh không coi là chuyện lớn, chờ đàn dê đi qua, định đề-pa lại, nào ngờ cố thế nào xe cũng chẳng chịu nổ máy.
"Xe chết máy rồi à?" Lâm Vũ Tầm hỏi.
Trình Hào gật đầu: "Không biết vì sao, xe không khởi động được nữa."
"Có lẽ do động cơ dùng lâu, trời lại lạnh nữa," Lâm Vũ Tầm nói, có chút lo lắng: "Giờ làm sao đây?"
Trình Hào nhíu mày.
Xe chết máy, lại không có điện thoại để liên lạc với lão George… Giờ anh chỉ còn hai lựa chọn.
Một là ngồi trong xe chờ. Nếu có xe nào đi ngang qua, có thể sẽ giúp đỡ. Hoặc biết đâu lão George sẽ đi tìm họ.
Hai là xuống xe đi tìm người giúp.
Xung quanh đây toàn là nông trại rộng lớn, dân cư thưa thớt, nhưng chắc vẫn tìm được ai đó.
Trình Hào suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi ra ngoài tìm người giúp. Cậu và Danny cứ ở trong xe chờ tôi."
Bang New York vào tháng mười hai, nhiệt độ trung bình dưới 0 độ. Bên ngoài rét căm căm. Anh định sẽ đi đến những căn nhà gần đó thử xem. Nếu tìm được sự trợ giúp, anh sẽ quay lại đón Lâm Vũ Tầm và Danny. Người Mỹ thường rất nhiệt tình với hàng xóm, bạn bè, nhưng với một người da vàng xa lạ như anh, chưa chắc họ đã sẵn lòng giúp đỡ.
"Chúng tôi đi cùng anh," Lâm Vũ Tầm nói.
"Không được. Các cậu phải ở lại đây, phòng khi có người đi ngang qua thì kêu cứu. Tôi đi đây," Trình Hào nói rồi bước xuống xe.
Anh vừa xuống xe, lập tức chạy đi, chẳng mấy chốc đã khuất bóng.
Lâm Vũ Tầm định đuổi theo thì đã muộn. Cậu không thể bỏ Danny lại một mình, đành phải ở yên tại chỗ.
Lúc xe chạy, trong xe ấm áp. Nhưng khi xe dừng lại, nhiệt độ trong xe bắt đầu hạ dần.
May là Lâm Vũ Tầm và Danny đều mặc áo khoác dày, nhất thời chỉ thấy hơi lạnh chứ chưa đến nỗi.
Lâm Vũ Tầm ôm Danny vào lòng, hai người dựa vào nhau cho đỡ rét.
Cậu hôn nhẹ Danny như để an ủi, rồi nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những ngày này trời tối rất sớm, giờ đã chìm vào bóng đêm. Cậu không nhìn rõ phía xa, cũng chẳng thấy bóng dáng Trình Hào đâu.
Cả thế giới như chỉ còn lại hai người cậu và Danny.
Lòng Lâm Vũ Tầm rối bời, còn Danny thì chẳng hay biết gì, vẫn ngoan ngoãn ôm cổ cậu mà cọ cọ.
Lâm Vũ Tầm ôm chặt Danny, lặng lẽ chờ Trình Hào trở về.
Còn Trình Hào lúc này đang đi đến một căn nhà gần đó.
Vào thập niên 80 ở Mỹ, hầu như nhà nào cũng có hệ thống sưởi. Ngay cả phòng trọ ở khu ổ chuột mà anh và Lâm Vũ Tầm từng thuê cũng có lò sưởi.
Chỉ những người quá nghèo khổ, bế tắc, mới phải sống trong những căn nhà bỏ hoang không có sưởi.
Căn nhà lão George thuê có lò sưởi, chỗ Gibbs cũng có, xe cũng có… nên Trình Hào chẳng thấy quá lạnh, cũng không mặc nhiều.
Giờ thì hậu quả đã xuất hiện.
Anh bắt đầu thấy lạnh.
Hơn nữa, vì thường xuyên tập luyện cường độ cao, chạy một đoạn đường dài cũng chẳng khiến anh nóng lên, hay mệt mỏi.
Nhưng dù có lạnh, cũng chưa đến mức đóng băng… Trình Hào nhanh chóng đi đến một căn nhà, gõ cửa cầu cứu.
Trong nhà có người, nhưng cửa không mở. Chỉ có cửa sổ tầng hai bật ra, ánh đèn pin chiếu thẳng vào người anh.
Ngay sau đó, chủ nhà dứt khoát từ chối lời cầu cứu.
Trình Hào cảm thấy bất lực, nhưng cũng thông cảm được.
Có những băng nhóm tội phạm thường giả vờ cầu cứu để lừa những người sống ở nông trại. Vì nhà cửa cách xa nhau, khi gia chủ mở cửa, chúng sẽ xông vào cướp bóc, thậm chí giết người… Nên trong hoàn cảnh đó, trừ khi là người quen, nếu không họ sẽ không bao giờ mở cửa cho người lạ vào nhà vào buổi tối.
Đặc biệt là Trình Hào còn là người da vàng.
Trong mắt nhiều người da trắng, người da đen và người da vàng đều nghèo khổ như nhau.
Trình Hào nói: "Có thể cho tôi mượn một cái chăn không? Tôi sẵn sàng trả tiền. Tôi thực sự rất lạnh." Anh không còn hy vọng họ sẽ cho vào nhà, chỉ mong có được một cái chăn, để Lâm Vũ Tầm và Danny không phải chịu giá rét giữa trời đông nơi hoang dã.
"Cút đi! Không thì tao bắn!" Chủ nhà lạnh lùng quát lại.
Trình Hào đành phải bỏ đi.
Anh tìm đến một nhà khác, kết quả vẫn y như vậy. Lần này, nghe giọng lạ, họ thậm chí còn chẳng thèm mở cửa sổ.
Cuối cùng, Trình Hào chẳng tìm được nổi một cái chăn hay mảnh áo cũ. Anh đành quay lại chỗ chiếc xe chết máy.
Khi anh trở về, thấy Lâm Vũ Tầm và Danny đang co ro ở ghế sau.
Anh mở cửa, kéo khóa áo khoác chui vào trong.
"Trình Hào!" Lâm Vũ Tầm mừng rỡ, ngay lập tức bị Trình Hào ôm chặt. Anh dùng chính chiếc áo khoác của mình quấn lấy cả hai người.
"Chúng ta không về, lão George chắc chắn sẽ đi tìm. Đừng lo, không sao đâu," Trình Hào nói.
"Ừ," Lâm Vũ Tầm ôm lấy anh.
Vừa ôm, cậu đã bị Trình Hào nắm lấy tay. Anh còn nói: "Tay cậu lạnh quá… Đưa vào trong áo tôi cho ấm hơn."
Lâm Vũ Tầm đỏ hoe mắt: "Không được!"
Trình Hào không ép, chỉ ôm chặt hơn: "Giá mà biết trước, hôm nay tôi đã không đưa hai người ra ngoài."
"Ba người chúng ta ôm nhau thì ấm hơn. Dù sao cũng tốt hơn là anh một mình," Lâm Vũ Tầm cười nói, lòng lại nặng trĩu.
Khi ôm Trình Hào, cậu mới phát hiện anh mặc rất ít đồ.
Thế mà lúc nãy anh còn ra ngoài tìm người giúp… Giờ lại ôm chặt họ… Lâm Vũ Tầm muốn rụt tay ra, nhưng Trình Hào giữ rất chặt.
"Đừng cử động. Cậu mà động, tôi sẽ lạnh hơn," Trình Hào cười nói.
Lâm Vũ Tầm sững người, ôm chặt lấy anh. Dù cả ngày anh đã luyện tập nặng, thay đồ rồi nhưng chưa tắm, người còn vương mùi mồ hôi, cậu cũng chẳng thấy khó chịu, trái lại còn thấy ấm áp và thân thuộc.
Thời gian trôi chậm rãi. Nhiệt độ trong xe giờ đã gần như bằng với bên ngoài.
Dù Trình Hào kiên quyết nói lão George nhất định sẽ đến, nhưng trong lòng anh cũng không chắc chắn.
Nếu lão George nghĩ do trời lạnh, anh sẽ ở lại chỗ Gibbs, lại không gọi điện xác nhận, biết đâu sẽ không phát hiện ra họ bị kẹt giữa đường.
Xe anh chết máy, không thể di chuyển, khác hẳn với tình huống sáng nay của Galton – xe Galton chỉ bị sa lầy, đẩy ra là chạy được, còn xe anh thì hoàn toàn tê liệt.
Lưng anh lạnh buốt, nhưng anh vẫn cố dàn rộng áo khoác, bao bọc Lâm Vũ Tầm và Danny vào trong.
Thân thể anh khỏe, chịu được một chút lạnh. Nhưng Lâm Vũ Tầm và Danny thì không, sức khỏe hai người yếu hơn nhiều.
May thay, cuối cùng lão George cũng đến.
Trình Hào ôm Lâm Vũ Tầm chờ một tiếng đồng hồ. Trong khoảng thời gian đó, chẳng có chiếc xe nào đi qua. Nhưng đúng một tiếng sau, xe của lão George xuất hiện.
Lão George vừa xuống xe đã quát lên: "Quỷ tha ma bắt, cậu làm cái trò gì vậy hả!?"
"Lão George, giọng ông nghe dễ thương quá!" Trình Hào cười ha hả.
Lão George: "..."
Lão George đưa ba người về nhà. Chiếc xe chết máy thì được khóa lại, định để ngày mai quay lại xử lý – lúc này dù không có điện, cửa xe vẫn có thể khóa thủ công bằng tay.
Về đến căn nhà lão George thuê, ba người như được sống lại.
Trong nhà ấm áp đến mức khó tin!
Sự cố bất ngờ này không làm ảnh hưởng đến tâm trạng của Trình Hào, nhưng lại khiến Lâm Vũ Tầm càng thấy mình thấp hèn.
Trình Hào đối xử tốt với cậu như vậy, còn cậu thì sao? Lại còn có những suy nghĩ ghê tởm như thế.
Danny hoàn toàn không hiểu chuyện gì, suốt từ lúc bị ôm đến khi về nhà đều không thấy rét, trên đường đã ngủ thiếp đi. Trình Hào bế nó về phòng, Lâm Vũ Tầm giúp cởi áo khoác rồi để nó ngủ luôn.
Còn Trình Hào thì đi tắm.
Tắm xong, anh mặc quần lót, quấn khăn tắm bước ra, rồi tìm quần áo để thay.
Phòng hơi lạnh, lúc tìm đồ anh có chút run rẩy, nên mặc đồ cũng rất nhanh. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Vũ Tầm vẫn im lặng nhìn anh.
Nhìn rồi, cậu lại tự ghê tởm chính mình.
Trình Hào càng tốt với cậu, cậu càng thấy hành động của mình thật sai trái.
Trước kia khi còn ở trường, xa cách Trình Hào thì còn đỡ. Giờ sống cùng nhau, cậu không kiềm chế nổi bản thân, luôn muốn tách Trình Hào khỏi những người khác, lại còn dám trộm nhìn như thế này.
Cậu và những gã đàn ông rình mò phụ nữ, có gì khác nhau đâu?
Trình Hào xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp. Dù không ở bên Monica, anh cũng xứng đáng có một người bạn gái xinh đẹp.
Cậu ở bên cạnh Trình Hào, như con rắn độc thèm muốn nuốt chửng anh, thật sự quá tệ bạc.
Hơn nữa, cậu sợ mình sẽ làm điều gì đó không thể kiểm soát.
Nhiều lần, cậu từng nghĩ cách khiến Trình Hào yêu mình… Nhưng mỗi lần như vậy, cậu lại ghét bản thân đến tận xương tủy.
Từ khi lão George chuyển đến đây, Lâm Vũ Tầm luôn day dứt. Giờ đây, cảm xúc ấy dâng lên tột đỉnh.
Cậu sợ Trình Hào biết tình cảm của mình. Cậu muốn giấu, vì một khi Trình Hào biết, rất có thể anh sẽ rời xa cậu.
Nhưng nếu giấu rồi vẫn ở bên anh, thì đó lại là sự bất công với Trình Hào.
Cậu không muốn làm tổn thương anh.
"Vũ Tầm, cậu đi rửa chân đi," Trình Hào nói.
"Trình Hào, em có điều muốn nói với anh," Lâm Vũ Tầm bất ngờ lên tiếng.
"Cậu muốn nói gì?" Trình Hào hỏi.
"Em... Em thích anh," Lâm Vũ Tầm nói. Câu nói khẽ run rẩy, nhưng khi thốt ra rồi, cậu cảm thấy cả người nhẹ bẫng, như được giải thoát.